jeudi 24 juillet 2014

** Ở MỘT CHỖ để Em chen vào .

.

Affichage de romantic.jpg en cours...












   



     Đang đi dưới mưa . Một con đường đẹp và đẹp .




   Vừa xong tiếng cười khúc khích , cô quay sang hỏi anh :

 - Sao anh không làm cuộc sống của anh giống như mình thích ?



     Ngừng bước chân lại giữa  lối đi, nghe tiếng mưa tí tách trên cánh dù , anh ngỡ ngàng vì chạm phải câu hỏi kỳ lạ ấy .
    Chưa có ai hỏi anh như thế .  Thế nào là sống một cuộc sống mà mình thích hả em ?
   Ta có cần định nghĩa cho  rõ ràng những điều mình thích hay không ?
 Và kể thêm về những điều mình đã và đang không thích ?




      Những bước chân của chúng mình lại tiếp tục đoạn đuờng , anh dùng thì giờ kể cho em nghe những điều mình đã may mắn có được trong cuộc sống ..



 Chuyện dễ hiểu mà thôi . Mỗi  ngày bắt đầu bằng sáng sớm . Rời con mơ, mở mắt thấy mình còn sống .
 Nhìn những ngọn đèn bật sáng, mở cửa nhà nhìn màn trời có thể yên lành khi thời tiết có vẻ ấm áp , không mưa bão . Tai nghe tiếng chim hót vang .


Như vậy là may mắn . Dễ chịu để bắt đầu cho ngày mới .
 Dĩ nhiên là khi  " đụng chạm " với những công việc, những tình cảnh giữa người và người thì có khi trục trặc .
Có khi mình bình tĩnh để không phản ứng quá mạnh bạo .
 Cũng có khi mình lao thẳng vào vấn đề với vài hậu quả nặng hay nhẹ, còn tùy .


   ...


     Có những ngày như hôm nay, anh thoải mái đi bên cạnh em .
 Trời mưa thì trời cứ mưa . Mưa để có lúc em đặt những câu hỏi rất bất ngờ .
 Như :
 Em hỏi  về chuyện viết lách  :
 - Có phải là khi mình viết là vì mơ đến những điều mình chưa đt được ?


    Em hỏi - Hỏi những câu có thể làm  khó anh không ít .

 Khi viết . Em sẽ muốn viết  về điều gì ?

 ( Nhưng mơ ước chưa thành  tựu ? Những phân vân, đắn đo , những điều  làm mình áy náy cần giải tỏa ? ... )


 Với anh thì đon giản hơn .

Để có thể viết , anh chỉ cần một đoạn đường để tản bộ . Với em hoặc đi một mình .
 Khi đi  dạo một mình, anh ngắm  trời, ngắm đất, ngắm cây cối và để dành một khoảng trống thoải mái để em có thể  chen vào .

 Em nhỏ bé . Không cồng kềnh cả trăm ký lô nên em không choáng chỗ .

 Em với cả trăm câu hỏi về cuộc đời, về những việc thuận và nghịch lý trên cõi đời này .

 Đừng hỏi anh quá nhiều vì lẽ : Anh không phải là một quyển sách giáo khoa để có thể  trả lời suông sẻ  những điều quá khả năng của anh .


..




 Mưa vẫn mưa trên cây dù của chúng mình . Ta đang đi trên đoạn đường quen thuộc . Trên  con đường này, anh biết rõ một điều là anh đã để  sẵn một chỗ trống cho em chen vào :
 Ở  bàn tay anh chìa ra, ấm áp bóp lấy bàn tay em .

 Nỗi lặngtĩnh  ở bàn tay anh là tất cả những ý nghĩ yên lành nhất khi em bên anh .


 ...

 Cô mở tròn to hai con mắt .

 Hình như cô không hiểu   rõ cho lắm những lời anh đang diễn giải .

    Cô đành  cười tươi, dụi mặt vào  cánh tay anh và cô nhỏ giọng :

 - Ừ thôi . Em  sẽ không hỏi han thêm gì nữa . Miễn là anh có đủ chỗ để chứa đựng em .




 Đơn giản vậy thôi .
 ..






 đăng sơn.fr




Aucun commentaire: