mercredi 1 juillet 2015

<..........CHẤT LỎNG ....

....







 Thử Hãy Thành Nước ( Chất Lỏng )





11.30 buổi trưa ,ghé chợ mua hoa quả, anh nói với người nông dân bán hàng :
- Tôi nghĩ cậu đang là một nhà thơ ...


 Thằng nhỏ chừng 27 tuổi, đẹp trai , nhỏ xíu con , cười tươi với bộ râu quai nón :
- Sao á ?


 Anh nhìn vào trong mắt hắn và anh hiểu tại sao hắn ngạc nhiên .
Anh buộc lòng phải giải thích dưới cơn nóng chừng 36 độ C :
- Nhỏ nè . Nhà thơ không phải là cái  nghề . Nhà thơ là kẻ làm dịu cho đời sống ...





- Như vậy là tôi đang là một nhà thơ bán rau và hoa quả há, ông ?
- Ừa - Ừa mà .
 Tối nay, ngồi ngoài vườn, tôi ăn rau quả của em và  sẽ nghĩ về em . Biết đâu tôi sẽ không làm thơ về em  mà sẽ viết về em . Tôi cảm ơn em ở mùi đất có nắng và mùi mưa .
.



 Thằng nhỏ cảm động, tính bớt tiền cho anh . Anh lắc đầu, trả nguyên giá .


Anh quay đi , tìm chiếc xe ở dưới nắng rực lửa nóng, đề máy, bản nhạc trong xe từ cái cd đang hát :
" Anh thấy em nhỏ xíu, anh thương " từ nhạc phẩm Ngẫu Hứng Lý Qua Cầu ...
 Con đường trở lại  hãng rất gần, chỉ chừng 4 cây số . Tự dưng thấy mình đang nhớ quê mình .


 Tự nhiên thèm có em bên cạnh .
 Anh sẽ dịu dàng nói với em , kiểu quê muà, chất phác :
- Nhỏ nà .
 Nhỏ ơi ơi ! Anh thèm dắt em đi bộ vên bờ sông kia . Thèm ngửi mùi tóc em giữa gió đang hè .


 Thèm rụt rè ngó em cười như ngày nào ta chừng vừa 20 tuổi .
 Thèm dụi mũi vào rừng tóc em .
 Thèm nói với em :
- Thèm gọi em là bé tí tẹo .
 Thèm em đ cho anh vài đứa nhóc . Hai mình đặt tên chúng là Khoai , là Sắn, là Bí, là Trái Xu .....


Anh thèm  đi làm về,  lưỡi thè ra như con chó đang khát nước, thèm ngồi bệt xuống mâm cơm bày dưới sàn nhà .

 Thèm nghe em nói :
- Mình ui ui, mình ăn cơm chan canh cá lóc đi . Mình ! Mình !




 Có lẽ anh sẽ cay và rất cay ở mắt  như khi môi chạm phải trái ớt hiểm .




 Ừ mà
 Ưà mà - Mình ơi - ơi !
 Có thể được như thế không - em ?






... đăng sơn.fr






.

Aucun commentaire: