vendredi 30 décembre 2016

Họ Rất Cô Đơn

.









Thêm Những Ngày Cuối Năm .



 Bước vào thương xá ,  vẫn còn  nghe tiếng nhạc giáng sinh và cửa hàng trưng bày quà cáp .

    Thấy cái bóng trong gương , chợt thấy mình đang nghĩ về vài điều từ cái tựa mang tên " Họ Rất Cô Đơn "


_________________________________________________________






100 năm sau ...
------------------------------------------
.
100 năm sau, có lẽ tôi đã chết
Từ một khoảng lạnh nhất ở bên nàỵ - thành phố da trắng , tóc vàng
Trắng như màu tuyết giữa tháng hai ở chữ The end : Hết !
Hết như cái máy ảnh đã hết pile

Hết như khi em không còn nhỏ nhít nữa
Khi em đẩy ghế - em bỏ đi
Tháp Ép Phen tắt đèn lúc 3 giờ sáng
Ánh sông Seine lạnh ngắt ở tờ báo mới ra
( Người ta kể chuyện tình ở ngày cuối năm
Có những người bỏ đi và không bao giờ trở lại
Giống như sự bội bạc ở một trang Web trẻ trung ngày nào đó
Họ sẵn sàng quay lưng - giống như em .
Mình tôi ở lại
Chờ cho đến chừng 100 năm sau nữa
Chờ tấm ảnh mới nhất kiểu Seo Phi thời hậu Steve Job made in Usa ..)

Khi ấy.
Những tờ lịch rơi xuống như lá khô
Giữa những bài thơ .

100 năm nữa .
Paris vẫn chỉ là lá khô mà thôi .






đăng sơn.fr
01.01.2017 .






By Your Side
Bên cạnh em
Là những sợi nắng đầu năm
Những cành lá chưa bao giờ biết nói chuyện

Chuyện gì đâu mà chúng nói
Chỉ có tôi là tìm ngôn từ để nói
Như lời trăn trối

Từ tháng nào đó, trở về nơi em ở
Cái vỉa h
è khô hốc - tháng 6 - không hở môi
Dẫu là một tiếng cười

Tôi ngồi im lúc 7 giờ sáng
Ly cà phê sữa đá giá 15000 đồng
Cà phê Sài Gòn không giống như nơi tôi ở
Cà phê - hình như có mùi bụi đời ngày tuổi trẻ của riêng tôi nơi trường cũ .
Thầy cô tôi dường như đã chết từ xó xỉnh nào đó
Bạn bè tôi đi lập nghiệp và mũ áo bên này .


Tôi đã trở về, ngồi nhìn bóng nắng qua thành ly từ đắy cốc
Chờ cơn mưa sẽ hẹn nhau rơi xuống
Thấy mình vô duyên thên chút nữa .
Tự hỏi mình - Gọi cho em để làm gì ?
Chẳng lẽ để nắm lấy bàn tay em mềm nhun nhũn ?
Chẳng lẽ để nói là tôi yêu em ?




Mưa rơi -
Tôi rơi và lặng lẽ gấp lại những trang sách .
Len lõi bước qua bên kia đường
Lòng thầm nghĩ ngợi :
Lại thêm một bài thơ nữa , cho em ....

đăng sơn.fr







_________________________________________________________________

















.




L’image contient peut-être : 1 personne, lunettes, selfie et intérieur

* Bùi Bảo Trúc : Tâm, Tài và Tật.

.














Ba tuần trước ngày nhắm mắt, anh Trúc gọi điện thoại nói, “cậu Thái ghé qua Little Saigon Radio lấy 300 tiền mặt và chuyển về Việt Nam biếu các con bà Cấn Thị Thêu giùm tôi.”
Sau khi nhận được thư hồi báo của gia đình bà Thêu, tôi chuyển bằng emailtgbt@yahoo.comcủa anh nhưng không thấy anh trả lời. Gọi anh ba lần cũng chỉ nghe lời nhắn trên máy.Vậy là lần nói chuyện đó là lần cuối cùng tôi nghe được giọng anh, vẫn ấm tuy có hơi yếu. Và đó cũng là lần chót tôi nhận tiền của anh để gửi giúp những người lâm vào hoàn cảnh nghiệt ngã tại Việt Nam.Ngày Việt Khang thoát khỏi nhà tù nhỏ, anh nói trên làn sóng Little Saigon Radio về người nhạc sĩ can trường này và nhắn ai muốn góp tay giúp Việt Khang thì cứ ghé tòa soạn báo Người Việt giao cho tôi, “bảo đảm quà sẽ tới tận tay người nhận.” Nhiều người tin anh, mến anh đã đến và tôi đã làm tròn ước muốn của anh.

Một lần, buổi sáng sớm năm 2008, tôi vừa dứt chương trình Chào Bình Minh của Little Saigon Radio, ra ngoài sân “liều một đám” tức “làm một điếu” thì cô thư ký của đài bước ra nói, nhiều thính giả gọi vào kiếm tôi để nhờ gửi tiền cho một phụ nữ bị chết đuối ở Quảng Bình. Tôi chẳng biết ất giáp gì, nhưng ngay sau đó thì hiểu ngay. Chả là anh Trúc nói trên đài qua cuốn băng thâu trước về hoàn cảnh của một người đàn bà vì lao ra sông chống chỏi với giòng nước lũ cuồn cuộn để cứu hai nữ sinh chới với sắp chìm. Hai nữ sinh sống sót, người thiệt mạng chính là tấm lòng quên mình giúp người này.

Báo chí trong nước chụp tấm ảnh người chồng cùng 7 đứa con nheo nhóc, có đứa con phải bế trên tay, ngồi bên bờ sông đón cón đò đưa xác mẹ vào bờ. Anh Trúc nói anh nhờ tôi chuyển 300 cho gia đình người xấu số và kêu gọi mọi người cùng tiếp tay.
Chỉ trong vòng chưa đầy 3 ngày, số tiền do nhiều người đến cho tổng cộng lên đến gần 14 ngàn dollars. Tôi phải liên lạc với hai người bạn của Hội Quảng Bình sống ở Cali và nhân chuyến họ về thăm quê nhà cầm theo số tiền lớn nói trên đem về tận tay cho người chồng và 7 đứa con. Tôi còn cẩn thận dặn nhớ quay phim để khi hai anh trở lại Mỹ, tôi chiếu tại phòng sinh hoạt của đài để cho những người có tâm giúp đỡ biết tôi đã hoàn tất nhiệm vụ được ủy thác.
Anh Trúc là vậy đó. Anh có cái TÂM không ngần ngại dang tay giúp nhưng hoàn cảnh khốn khó. Và sở dĩ tiếng nói của anh được hưởng ứng vì nhiều người yêu mến cái TÀI của anh.Nói về tài thì anh nhiều tài lắm. Anh viết và nói lưu loát cả Tiếng Mẹ Đẻ lẫn Anh Ngữ. Có người nghe anh nói tiếng Anh bèn nhận xét rằng, giá nhắm mắt thì có thể nhầm là một người Anh chính cống đang phát biểu. Thời còn làm phát ngôn viên Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, anh đã dùng ngoại ngữ đối đáp và tạo được sự nể trọng của giới ký giả nước ngoài.Kiến thức của anh “cực” rộng trong nhiều lãnh vực, thậm chí anh biết rành rẽ cả những chi tiết về trang phục “trong” và “ngoài” của nữ giới. Có lần tôi đùa với anh, rằng đọc mục Thư Gửi Bạn Ta mà anh khởi đầu đăng hàng ngày trên báo Người Việt, khi anh viết về chính trị, anh rõ là một người “thông kim bác cổ”; còn khi anh viết về nữ giới, độc giả cứ ngỡ người viết phải là một phụ nữ lúc thì quý phái, lúc thì đanh đá chua ngoa, lúc thì nhu mì thục nữ. Tôi còn nhớ, có lần nhà văn Mai Thảo lúc sinh thời nói rằng, thú vui của tác giả “Mười Đêm Ngà Ngọc” là mỗi buổi sáng, từ căn hộ sau lưng quán Song Long, lững thững cuốc bộ ra xạp báo trên đường Bolsa mua tờ Người Việt và đọc ngấu nghiến bài mới của Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta.Nhưng cũng phải nói, anh nhiều tài và cũng lắm TẬT nên bị không ít người ghét, vì anh không kiêng dè, không chấp nhận những giả trá hay thói rởm của người khác, nhất là khi liên quan đến ngôn ngữ. Không biết bao nhiêu lần, anh cay nghiệt nói như vỗ vào mặt người khác – ngay cả trên radio, trên mặt báo. Anh còn bị cả cánh đàn ông và các bà ghét vì anh ...đào hoa quá. Thực tình chẳng ngoa, anh cũng gieo rắc buồn phiền cho nhiều người và anh biết điều đó chứ chẳng phải không. “Chữ TÀI liền với chữ TAI một vần,” cụ Tiên Điền Nguyễn Du mấy trăm năm trước đã nói thế rồi cơ mà.Nhớ năm 1985, cũng vào những ngày cuối tháng 12, anh đón tôi tại nhà một người bạn chung ở Virginia. Tôi vừa “chân ướt chân ráo” đến Mỹ, chưa cảm được những giây phút trầm uất của những người vẫn còn khát khao một ngày quay về cố hương như anh Trúc. Trên xe chở tôi về nhà anh, anh đưa cho tôi tấm ảnh chụp tại Trung Tâm Dân Vụ trên đường Tự Do Sài Gòn trước 1975. Trong hình, anh Trúc và tôi đứng cạnh nhau, anh cà vạt chỉnh tề, kính trắng trí thức, còn tôi thì mặt non choẹt áo quần học trò. Anh Bảo “tôi giữ tấm ảnh này 10 năm qua làm kỷ niệm về cậu, vì có tin nói cậu bị chúng nó bắt và chết trong tù.” Đêm tái ngộ anh Trúc, tôi cũng gặp lại một anh bạn vong niên mới chia tay nhau ở Sài Gòn 6 tháng trước khi tôi vượt biên: Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, tác giả “Kẻ Tà Đạo.”

Căn nhà anh Trúc đêm đó ấm hẳn lên vì những chuyện xưa chuyện nay. Đột nhiên anh Trúc như chìm vào nỗi buồn riêng của mình. Anh giơ bàn tay trái có một vết sẹo nhỏ li ty khá dài đã mờ nhạt. Anh bảo, anh đang làm cho đài Tiếng Nói Hoa Kỳ V.O.A, công việc vững vàng, chưa một ngày biết cuộc sống khổ sở ra sao trong chế độ cộng sản, vậy mà có những lúc anh buồn đến độ đã cầm con dao cứa vào tay mình vì không thiết tha sống nữa, nhưng sau những phút trầm uất như thế, nghĩ đến nhiều bằng hữu đang thoi thóp vật vã bên trong các chấn song sắt nhà tù, anh thấy mình hành xử như thế là không đúng. Nên vẫn sống. Dù vẫn buồn chán.

Những khoảnh khắc buồn chán đó thỉnh thoảng tôi vẫn chợt bắt gặp nơi anh trong hơn 30 năm kể từ cái đêm mùa Đông Virginia năm nào.
Nhiều người nhìn Bùi Bảo Trúc trang phục đỏm dáng, cách ăn cách nói cách cười lúc nào cũng thể hiện một người hạnh phúc, thành đạt, nên có thể không thấy ẩn dấu đâu đó trong giọng cười là những góc khuất u trầm của anh. Một lần, chỉ có hai anh em, anh kể tôi nghe kỷ niệm một buổi chiều buồn ở Sài Gòn trước 1975. Anh bảo, cậu Thái nghĩ xem, tôi làm phát ngôn viên chính phủ, có vợ đẹp con ngoan, có nhà, có xe, có tài xế, có người giúp việc; vậy mà một hôm trên xe do tài xế chở về nhà, tôi nhìn thấy một người lính lái chiếc xe Honda cũ kỹ, phía yên sau, người phụ nữ ngả đầu vào vai anh và hai cánh tay ôm ngang hông chàng. Chao ôi sao họ hạnh phúc dường ấy và “tôi thèm cái hạnh phúc đó đến nỗi toi tóp hồn suốt cả đêm!”
Khoảng 2 tháng cuối đời của anh, đến thăm anh tại một nursing home trên đường Garden Grove, nhìn anh gầy yếu, giọng mệt hẳn, anh tâm sự dạo vài tháng gần đây, anh không ăn gì cả, luôn ngất ngưởng cơn say để rồi chìm vào giấc ngủ. Lần trở lại thăm anh, đột nhiên sức sống của anh bừng dậy, anh bảo sẽ tiếp tục chương trình phát thanh trên đài Little Saigon Radio và còn căn dặn tôi khi đặt bút viết điều gì nếu không hiểu cặn kẽ thì phải tra cứu vì chữ nghĩa không phải trò chơi đùa.

Lời dặn thể hiện cá tính của anh khi ngồi vào bàn viết. Bài anh viết, từng câu, từng chữ, là sự chọn lựa, cân nhắc, ngay cả những từ ngữ dung tục, sỗ sàng anh mắng những người anh cho là bất xứng. Nhất là đối với chế độ đang cai trị tại quê nhà Việt Nam, anh chửi không tiếc lời bằng những ngôn ngữ thậm tệ. Ngay cả nói cũng thế, chẳng phải tự dưng lời vọt ra khỏi miệng mà anh không cân nhắc trước. Có lần, anh kể tôi nghe thời còn bé, anh gần như bị liệu lưỡi khi nói, nhưng anh cương quyết vượt qua trở ngại này bằng cách tập nói chậm từng câu một; và vì phải nói chậm nên anh có thì giờ chọn câu chữ. Thành ra, anh ít khi nào rút lại lời mắng ai. Hậu quả là anh gây thù và có lúc đã phải chuốc oán.

Bây giờ với anh, “Thị – phi, thành – bại, chuyển đầu không” yêu-thương-oán thù, quay đầu lại, tất cả không còn nữa. Anh đi rồi. Và chắc đang ngất ngưởng bù khú như bắp rang nơi nào đó với những người bạn thân thiết đã đi trước anh: Võ Phiến, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, Nguyễn Ngọc Bích, Phạm Dương Hiển, Đỗ Ngọc Yến, Lê Đình Điểu, Lê Thiệp, Ngô Vương Toại, Nguyễn Minh Diễm, Giang Hữu Tuyên...
Tôi sẽ nhớ đến anh với cách gọi thân tình “cậu Thái” kể từ ngày đầu quen anh ở Sài Gòn năm 1972.



Ðinh Quang Anh Thái










.


Chợt nhiên như sự tình cờ

ds. 2016
.




     Chỉ còn 2 ngày nữa là  cạn láng năm 2016 .

   Năm mới sẽ chạy đến , lắm khi buồn buồn , lẩm cẩm nghĩ lại thấy có lắm điều  để tiếc : Tiếc  tuổi trẻ của mình vùn vụn trôi đi .

   Năm sau, mình sẽ già đi chút nữa .

  Mèn ! Mới đó mà đã muốn sụm bà chè .


 Hỡi ơi . Năm tháng ơi .




Thôi cũng đành .




 đăng sơn.fr





...

jeudi 29 décembre 2016

* GÁY

.















Sát Thủ . 



----------------------------------------------------------


Tỉnh mộng vì chữ NGỠ . 

Ngô nghê, ngù ngờ ư ? 
.

Ở loài thú hoang dã, thú săn mồi vì đói và vì sự sinh tồn . 

Ở loài người, ta có trăm cách săn mồi ( Không phải vì để Tồn Tại mà vì nhiều lý do : Hiện Diện ! ) 



Hiện diện như cái điểm danh có mặt hằng ngày ( Lỡ im hơi lặng tiếng thì người ta sẽ QUÊN mình như các em ca sĩ hết thời ! ) 

Ca sĩ mà lặng tiếng thì sẽ đói dài dài nên có khi trồi lên hú hú vài bản và tạo xì căng đan . 



2. 


Ở kẻ bình thường và tạm gọi là " Có Học " thì hắn đi săn mồi kiểu quy mô hơn để nổi tiếng . 


2. 

Nổi Tiếng :


Dù muốn hay dù không, tôi phải tạm gọi hắn là Sát Thủ . 

Trong vài cuốn phim loại hình sự có lắm loại sát thủ , tùy vai mà đóng : Loại giết mướn vì tiền nên sẵn sàng đoạt mạng kẻ khác . Chỉ có tiền là xong . Tiền trao cháo múc . Rửa tay - Quay đi . Hết chuyện . 


Vào thời đại ấy , những đoạn phim ấy xưa rồi . 

Bây giờ nảy sinh ra loại SÁT THỦ mới rất đẳng cấp vì phải dùng đến chữ ( cho dù lắm khi thiếu NGHĨA theo câu Đu Môi Chót Lưới ! ) 


Dấu chấm than là sự hiển nhiên . Sau khi tốn sức , tốn tiền và bao khí lực để giật được mảnh bằng câu cơm, Sát Thủ thấy hoang vắng và có v buồn bã nên gắn Internet vào các diễn đàn, đọc và tìm tòi . Tìm để có cái châm biếm và hạ sát kiểu mới .... 



Hắn là ai ? 


Cái bằng học giả nào đó ! Cái bằng trị giá nghề nghiệp nào đó đã quá dư thừa để ngày ngày vào Net nghiên cứu và cảm thấy ngứa mắt, ngứa bộ não và ngứa phím để tìm chữ và tìm cách ăn thua đủ ? 


Hắn ngứa ngáy khi thấy có thằng ngày nào cũng tưng tưng để viết . Và Hắn không ưng và bỉu môi ! 

Dễ lắm . Dễ như trở bàn tay khi viết để hạ thủ : 


* Viết để kể chuyện đùa và PHIẾM như đang thật ! 

- Tao cao tay ấn hơn mày - Và tao ra tay cho mày ngậm miệng , sửa sai . 

Tao đã rình mày từ lâu lắm và tao sẽ chứng tỏ cho mày biết là tao hơn mày . Mày phải gục vì các bằng chng luận lý và người ta cười vào mũi mày . Mày không thể biết tao là Ai . 


Đây là thành tích của tao : 

* Tao có nhiều cái tên Nicks và tao chuyên nghề bóp cổ những thằng , những con cà chớn cho chúng biến mất hoặc là biến thân . 

* Tao có thể hoà hoãn khi tao khóa được những dòng viết và lột cái mặt nạ giả tạo huênh hoang đầy sơ hở của mày . 




.... 







Viết ư ? 



Viết giữa ý nghĩ thật hay là làm dáng ? 

Làm dáng để được xem là thn tượng vì cái bằng to như cái đình và muốn nổi tiếng ư ? 


Nổi tiếng cho đến khi thấy cái gọi là bác học trí tuệ thì khi xuống lòng đất thì sẽ chỉ là tro bụi . 



Sát Thủ ơi ! 







GÁY .





-----------------------------------------------





Gáy hay Ngáy là chuyện thường tình .


Vì sao phải Gáy và vì sao Ngáy ?


Gáy và Ngáy rất khác nhau .




Gáy là cách hét to và làm bảnh như tôi đang GÁY :


Tôi đang bị cái bệnh Gáy khi ngồi gõ chữ và muốn có người chiêm ngưỡng mình với 1000 chữ Like sau bài viết . Tôi muốn được tôn vinh như ông cụ ở cái xứ Cuba nào đó vừa đi bán muối .

Tôi muốn , tôi muốn quá nhiều thứ . Muốn là ông trời đy uy quyn để bảo Câm là phải Câm để nhận ơn mưa móc từ TÔI .

Biết là không thể cứ Gáy mà được nên khi gáy quá mệt rồi thì phải đi ngủ .


Trong giấc ngủ mơ quá ngon thì mình lỡ Ngáy - Ngáy rất to .

Trong giấc mơ khá ủy mị thì thấy bất ngờ có cái mail mới nhất kiểu hạ nhục mình :


Thư viết khá lịch sự từ kẻ mệnh danh là có ăn có học :


Đại khái như ... Đừng gáy nữa anh à ,em biết rõ anh khi đã đọc những bài anh viết và biết anh rỗng tuếch không hơn em đâu anh .

Đại khái như em là .. Em là ....




...



Ừ em ! Em là ....


Phải rồi em !

Tất cả những điều giữa chữ Gáy và Ngáy chỉ khác ở chữ N .


Trên cái bằng to lớn của em , có lẽ có một chữ N


Chữ - N - này cần giải ngữ khi muốn so kiếm và đọ chữ . Cũng vì chữ N ấy mà những tên mệnh danh rất cần thiết để ngủ ngon .






đăng sơn.fr


( Tiến Sĩ Nổ )
.









 Truy Sát .
----------------------------------------
Chuyện đời khó nói !
  Người ta sống với nhau và  nhìn thấy nhau .
 Nhìn vào mặt tối và sáng để nhận diện nhau theo cái nhìn riêng và khám phá nhau .
 Có nhiều cách để ' khám phá '  ra nhau ở một hình thức tạm gọi là tỷ lệ nào đó .
 Và từ đó , có vài sự đố kỵ để hơn thua nhau như khi giành giật kiếm miếng ăn .

Chuyện thật dễ hiểu  cho  dù là có khi không hiểu  ất giáp gì .

 Chỉ vì chữ TÔI  và cái Tôi của mình khá lớn  như kiểu Vĩ Đại .
Khi tôi  lọt lòng  nằm trong nôi chưa biết nói nên tôi phải oe oe lôi kéo sự chú ý của cha mẹ ...
 Họ thay tã, cho tôi ăn no nê , tôi lăn ra ngủ và sau đó, buồn buồn tôi lại oe oe .
 Và tôi hành họ  kiểu ai đẻ tôi ra làm chi 


 Khi tôi chập chững kha khá để vịn nôi lũm chũm  tập đi, tôi nhe  5 , 6 cái răng sữa, té lên té xuống và  quay lại tìm  những ánh mắt đang chầm  trồ ngắm nghía mình như thầm  hỏi : - Thấy tao chưa  ? Tao đang tập đi nà !


 Những màn kịch ấy theo sự đạo diễn của thời gian  và tính khí lớn dần hơn .

 Và tôi tưởng là mình  lớn lắm như kiểu Siêu Sao - Người Mẫu để thiên hạ phải biết đến tôi và tôi học tập cách NỔ .

Để có thể Nổ một cách có chiêu trò thì phải học về kỷ thuật NỔ .  NỔ theo một chu kỳ và phải có một trí nhớ khá tốt để không lòi  cái tẩy của mình .



( Lỡ mình Nổ  quá mà bị Lép thì  bị cười hở 10 cái răng thì sao )
 Và từ đó , cái Tôi này phải học cách Nổ để đè bẹp dím cái Tôi kia .
 Chẳng hạn , mình đã là binh nhì , khi qua xứ  nọ, phải xưng là Trung  Tá hoặc tệ lắm cũng phải là Trung Úy  !

 Mình là ca sĩ chuyên đi hát nhóm phường , qua đây mình phải nói là mình đã   hát ở các phòng trà .


Mình là thợ công xưởng, qua đây ấm ớ  ngồi ở bàn tiệc, sau vài ly sừng sừng , mình nói đại mình  đã học y khoa đến năm thứ 4 để gỡ mặt .



Ai nấy trầm trồ ! Hay á và vỗ tay hoan hỉ .
 Cái Tôi này nhìn cái Tôi  kia, tỏ ý e dè , lo ngại lắm :
- Lỡ mà nó uống thêm  vài ly , nó nổ quá đà thì toành hoành chết ứ !
..
 Vậy đó  !
 Nghe thiên hạ nổ quá nên  mình cũng thèm Nổ :

Nổ thì là :


Là :
*

 * Tôi là Kỹ Sư , là Bác Sĩ, là Luật Sư và hiện tôi đang làm việc thiện nguyện, trong tương lai, tôi  muốn ứng cử để  cải cách xã hội .


Vì có nhiều tiếng động ở chung quanh trên bàn tiệc nên chẳng ai mảy may chú ý, tôi  phải  nghĩ cách khác :


-    Tôi trở thành  một nhà văn trên  Internet và tôi bày kế hoạch nổ .




Tôi hiểu đại khái rằng  là để làm nhà văn thì không cần  phải có bằng cấp thật .
 ( Chỉ cần là chịu khó đọc khá nhiều từ những nhà văn  đương thời khá nổi tiếng và có một trí nhớ khá tốt để làm tài liệu Nổ )
 Phần đông, các nhà văn xưng mình là nhà giáo  hoặc là học về triết học .
 Họ < Nhà Văn < Có khi như đi trên mây sau khi phì phào thuốc phiện , cần sa hoặc là  cái gì đó để mà phiêu phiêu và lấy cảm hứng tìm đề tài viết .
 Họ vi vu và coi mình là cái rốn của vũ trụ .


Ở bên nhà quê mình, đã có hơn 15000 tiến sĩ giấy đó thì sao . Những  TS ấy bò khắp chợ, khắp nẽo đường .
Hãng SamSung hãi quá nên phải nhập  những con vít từ nơi khác về   khi  chết biến điện thoại Made In VN .

 Mấy ông có bằng TS  hy vọng làm quan và leo lên ghế cao ngồi , vơ vơ và tính chuyện chuyển tiền và đưa con cái ra ngoài để tính chuyện tương lai .




.
 Tương lai thì chưa thấy đâu, chỉ biết NỔ quá thì có hại vì trong hàng ngàn trái mìn,  trái lựu đạn thì dĩ nhiên sẽ có tiếng nổ khác lớn hơn mình .
 Đã và sẽ có thêm vài bức thư với vài chữ ký khác nhau nhắn nhủ :
< Nổ vừa chứ . Tôi biết rõ cái tẩy của ông . Ông chả là cái gì, tôi đây mới là thật . 
Xin ông đừng tự đưa mình lên mây nữa . Tôi cáo lỗi khi   phải lột cái mặt nạ dỏm ra dáng dạy đời của ông .
 Goodbye ông Nổ đùng đùng !
..


 Hãi thật  ; Đang muốn làm nhà văn  để tự do Nổ mà lại kẹt đạn .
 Bởi thế , mới thấy rằng : Trong tương lai, có lẽ phải tải nguyên cái bằng Tiến Sĩ Nổ  chình ình lên Net cho thiên  hạ sợ chơi .
 Văn ơi là Văn .







 đăng sơn.fr