mercredi 31 août 2016

_ Nhung Lụa _

.




   Đọc thấy bản tin  ở cột nhất của  tờ báo : " Apple đang bị kiện - phải chi xu " .
 Hứ và hơ hơ < Chuyện nhạt thếch như linh hồn của Steve Jobs . Hắn đã hui nhị tì, chuyện còn lại thì do đồng bọn của hắn tính ...
 Ok Steve !


   Ngày hôm kia, lỡ chạm mắt vào quyển sách nói về sự thao túng của những tập đoàn USA thấy phát sợ và ngờ ngợ .
Fb đang kết hợp với Obama .   Gù Gờ đang trả một mớ tiền cho  Apple để giữ lại dấu Gù Gờ trên màn ảnh  Táo ....


 Trời !

  Xời ! Chuyện nhỏ như con muỗi mà thôi . Chuyện nhỏ như bao nhiêu kẻ đang theo phong trào chơi Sờ Mặt Phôn đi  tìm Pokémon và gây tai nạn cả khi lái xe ...
 Toàn là chuyện ruồi bu  ruồi .
 Anh bực dọc , tắt ngấm những bản tin không ra gì như thế và gặp em ở khung cửa sổ màu xanh chấm hồng .
 Em nói  là đang ở thành phố Trái Táo Bự ( NY )
   Thời tiết ở Big Apple như sau : - 35 độ C . Xe kẹt xa như  kiến bò .
 ...

 Kệ em chứ -

Anh có 20  chuyện phải thanh toán từ gần  một tuần nay, anh đếm có đến hơn 5 vụ tự tử  chẳng ra đâu vào đâu .
   Sau những cái chết lãng xẹt như thế, anh làm dấu thánh giá và Amen .
  Ai chết cứ chết . Anh không cầu cho họ sống mà như đã chết ở não bộ .


   Sống ư ?
 Sống đã là một ân huệ , đã là một món quà . Ở SG - tháng 5 , tháng 6 vừa rồi, trên vỉa hè sớm khi ngồi uống cà phê  , anh đã gặp  những ân huệ của sự sống :
 Người cha ốm nhom   vòng tay ôm đứa bé ốm tong teo và tàn tật trong vòng tay che chở  của mình , ly cà phê đá đã cạn đáy và ông ta thấy anh  ngồi viết nên chìa bao thuốc lá mời .
 Anh lắc đầu và khi thấy ông đang xem xét những cọc vé số trên lòng bàn tay .
 Anh mua cho  ông 2 tờ vé và dúi vé  vào tay ông : -  Tôi cầu cho ông trúng độc đắc nhé , ông !
 Ông ta cười . Sự im lặng bao trùm giữa ông ta và anh .

 Bãi nắng gắt đã lên đỉnh lá cây trên con đường đầy xe và tiếng động . Quay lại với trang viết dở dang của mình , anh thấy chán chường tột độ với ý nghĩ  ' Áo Gấm Về Làng  ' .
...


 Trời ơi ! Áo gấm là  sao, là  thế nào ?
 Chiếc áo  chemise anh đang mặc không phải là áo gấm . Cái  điện thoại cầm tay đang nằm trên bàn không phải là hiệu Trái Táo Thiu . Cả cái máy ảnh nhỏ xíu xiu cũng không phải  trị giá 2000 đô la .
 Những thứ ấy không nằm trong chương trình của áo gấm về làng .

   Bãi nắng tàn ở 7 giờ chiều khi  anh lang thang rời khu phố ' đẳng cấp ' của Nguyễn Huệ ; Mưa như trút cơn giận từ phía bên kia chợ Bến Thành .  Hình như anh đã và đang muốn khóc . Mưa Sàigòn đã nhạt nhoà như  những bản tin cá chết đăng đầy trên những trang báo ...

 Làm thế nào để khi trở về  mà yên lòng ?

 Làm  thế nào để quên đi những tài khoản Fb đã tải đăng những bữa tiệc , những hình ảnh tự sướng kiểu Selfie ?
 Tất cả những thứ ấy đã thành vô nghĩa khi chiều nay, ngồi lặng thinh ở văn phòng , khi anh viết cho em ...



 đăng sơn.fr














.











mardi 30 août 2016

Chuyện 3 dấu và 5 dấu chấm .....

.




(  ... )
( . . . . .    )



1.

Câu chuyện nhỏ ở 3 dấu ... và 5 dấu .....

Nếu bạn là một người sáng tác , bạn muốn gì khi đặt chữ trên một trang viết ?
Nếu bạn cần sự phóng khoáng khi viết , bạn giới hạn điều gì ở tâm thức và bạn múa bút ra sao ?  Và bạn có thể chấp nhận và từ khước điều gì ?

Tôi tự đặt câu hỏi khi đã có những câu trả lời theo cách sáng tác và phong thái riêng phải có  ở một người viết .
Đã bao lần có nhiều bạn đọc  góp ý và chỉ trích  tôi ( gã viết ) là kẻ  lập dị  ( không giống ai ) - Phải rồi , xưa kia thầy Duyên Anh, thầy Nhật  Tiến đã viết ở những chủ đề  mang tên : '  Tập Viết Văn '   và ngay cả Cao Nguyên Lang , Nguyễn Thụy Long , Mai Thảo đã viết :
  •  - Hãy thật là mình khi viết và đừng nhại lại văn phong của người đi trước . Viết thật lòng và thật tình .

Bao nhiêu bài của những tác giả trẻ vì không có tên tuổi đã nằm trong sọt rác của những toà soạn ?  Bao nhiêu bài gửi báo, gửi tạp chí đã được ban biên tập để mắt đến ?

Tôi không đặt câu hỏi như thế nữa vì viết văn hoặc làm thơ không nuôi nổi gia đình của mình . Ngày những tòa soạn gửi tiền nhuận bút sau những bài được đăng ,   30  đô la, 50 , 100 đô la không phải là lớn ở một  người cầm bút và  đã hao tổn tâm trí . Bà nhà tôi mai mỉa : -   Chỉ đủ tiền  mua cà phê thôi anh ơi . Bỏ viết đi .
  • Ừ em . Ừ và ừ .

Tôi chán nản bỏ  viết lách độ 4 năm rồi lại quên câu đã " Ừ , em " của  mình . Lại nhớ văn chương khi cầm  một quyển sách . Những Nguyễn Ngọc Ngạn , những Linda Lê hoặc Nguyễn Ngọc Tư đã viết rất hay . Tôi đọc họ , chăm chú và đoán  thử bóng tối trong họ khi họ cặm cụi ngồi viết .

Viết gì  ? Và viết để làm gì ?

Có phải viết đã là cách trực diện với chính cái tôi lạ kỳ của mình ?
Có phải  viết là một cách để đi và phóng tâm hồn của mình vào một khoảng không ( Khoảng không ấy có chạm được đến cảm xúc của một người đọc ? )
...


Ở một người đi tìm chất liệu để sáng tác, hắn cần tìm gì ? Tìm ở đâu ?
Hiểu tàm tạm là ở một  kẻ viết , hắn bao gồm sự ngạo mạn và cao ngạo chẳng đặng đừng . Và hắn viết gì ở thời Internet theo kiểu mì gói ăn liền ? Thế nào là văn học mạng và thế nào là văn học truyền thống ?

Danh từ Văn Học có vẻ cầu kỳ và to tát quá như chuyện anh mù sờ chân voi . Buồn và nực cười . Viết gì ?


Viết sau khi bỏm bẽm đọc vài pho truyện kiếm hiệp để có hứng và nhại lại phong thái nhập cảng ?
Viết để có danh hiệu to đùng là Writer ? Và hòng mong nổi tiếng ở văn đàn như Dương Thu Hương , Nguyễn Huy Thiệp ?
Viết để  sẽ bị đố kỵ và  chấp nhận sự bôi nhọ hiềm thù như tôi đã gánh chịu từ sự phản kháng riêng mình  ? Và họ, những người trẻ đã hạ tay không thương tình ?


Ôi ! Tình đời xảy ra chuyện trớ trêu . Những tác giả , những nhà thơ  , nhà văn nào đã lên tiếng về sự bất công ? Hay họ lại như những con rùa rút cổ ? Sự anh hùng bàn phím của họ và sự hào hùng của họ đã trốn nơi đâu ?
Nực cười khi nhớ lại những câu thơ thời Tú Xương, Cao Bá Quát và Nguyễn Công Trứ về  danh từ kẻ SĨ .
( Chẳng lẽ thời Fb , thời của Steve Jobs không còn  danh từ mang tên Kẻ SĨ ?    )



...
.....
Kẻ Sĩ không có chữ BỒI BÚT  in trên trán . Kẻ SĨ là sự đối chọi và đối kháng đến tận cùng trước những bất công, quan liêu , tham ô ... Kẻ Sĩ không  cắm đầu nhường 1 tấc đất cho giặc phương Bắc . Kẻ Sĩ không sang  Nhật Bản làm công nhân và  lười biếng khi làm việc để người bản xứ sỉ nhục dân tộc mình . Kẻ Sĩ không theo   ngoại lai phương Bắc để viết  truyện với những cái  tên nhân vật lơ lớ  kiểu Muà Thu Lá Bay ...

Kẻ sĩ diện không thể cụp lưng như con chồn trước thế lực  của đám đông . Kẻ Sĩ phải có lương tri nhất là khi  biết cầm bút để viết với trí lực và viết theo cách riêng của chính mình .
-

Thể diện không thể  mua được bằng tiền và danh vọng hão như siêu sao .


...
.....

Không ai có quyền ép tôi phải diễn đạt cách viết bằng  ba dấu chấm hoặc  năm dấu chấm . Không ai có quyền  dạy  tôi phải viết y như họ mới gọi  là đúng văn học .
Tôi không là họ . Và tôi phản kháng cực kỳ cho dù bị căm ghét và thù hằn .


Ngòi bút của tôi không sợ  trở ngại khi tôi đến và ra đi .




Khi ra đi ...

Tôi chấp nhận vì tôi có thể viết bằng chính tư tưởng của mình - Bất cứ ở đâu .





đs .

















.








lundi 29 août 2016

.




.  dangson.fr - France



....



   Chào Chiều và chủ đề dễ thương này .

 <    Nhắn em Dấu Lặng  :

  ''..  Anh rất hiểu chủ trương và tính khí của em đã từ lâu  :  Nói thẳng và  có tình , có tâm ..

     Tình cờ ghé thăm trang của Chiều , đọc  và không hiểu rõ lắm và đang đọc ...  DL đã nhắc đến tên  của anh nơi đây và câu chuyện khá cũ về ' đánh hôi ' của một ai đấy ....

       Chuyện hơi xưa rồi mà , anh tạm quên và tiếp tục viết kiểu hiền lành hơn để khỏi bị đố kỵ và nhọc lòng ,  Anh đủ khả năng để ghi nhận và không bao giờ ngại bị quất  , bị ' đánh ' .

       Khả năng và bản lĩnh không phải là chuyện của một ngày, một tháng ...


     Chúc trang của Chiều luôn hòa bình như những câu hát , như những tấm ảnh Chiều đã chụp bằng ý nghĩ .

   Chúc em Dấu Lặng vững & bình tâm .



   đăng sơn.fr






 -----------------------------------------


dimanche 28 août 2016

** Ngày Qua Ngày .

.













 Ngày qua ngày, đọc nhẵn những cuốn tiểu thuyết , nhẵn mặt các tác giả , mình sẽ viết gì để khác họ ?

 Họ trên một bình diện và một phong cách viết từ Khái Hưng , Thạch Lam , Nguyễn Hiến Lê ..... từ thời tiền chiến .


..

 1974 <


 Vòng xe ngang hồ con ruà  , chạy lên đường Tự Do . Lạng qua Eden gần nhà hát lớn . Dừng xe, gặp cô gái  ngồi im lìm trên  nệm xe gắn máy .

     Tắp lại :
 - Em làm gì giờ này ?
  • Em đang chờ anh ...

 Và cô khóc, nhút nhít mà âm thầm . Cái quán bên kia đường vặn nhạc đùng đùng kiểu Rock thời Elvis Presley . Nói  cô bỏ xe vào cái góc  và khóa lại, chở cô về khu  Đa Kao . Quán Văn Hoa ĐaKao mở đầy nhạc tình êm như nhung của Pháp .
 Đèn ấm ở tháng 12 . Nhạc cũng ấm và nhung đen như hai con mắt hạt nhãn của cô nhỏ người Đà Lạt .

   Ngồi lặng thinh nghe nhạc và nghe cô trách móc :

  • Ông ác lắm . Ông trốn chạy tôi ....
     - Tôi không ác, chỉ vì ......

(     Chỉ vì với tôi, cô chỉ là cô bạn gái  cho dù có những buổi tối khi buồn buồn đã tấp xe vào  hàng  cây trước nhà và bấm chuông gọi cô , cô nhảy chân sáo xuống mở cửa . Hai đứa đứng ở hàng  hiên nhiều gió ngửi mùi buổi tối và nghe hàng lá me đuà gió và  những lần cô dụ khị . Giọng mềm hơn gió Đà Lạt nơi cô còn nhỏ xíu - Xíu ơi ơi !    )

Nhạc vẫn nhả đều từ những vòng đĩa trong quán - Adamo đang hát Marie La Mer -
Je t 'attend sous la pluit  - La mer sans toi ......


 Xíu Xiu trách cứ :

 - Mấy tuần nay , anh đi đâu - Làm gì ?

  •  - Hơ   ! Tôi trốn em .
    - Sao trốn ?



(  Không thể nào trả lời vì nhiều lý do  )


   










.....

ct

(- ) Để có thể Dễ Thương ở tháng 08.
























.....






Để có thể Dễ Thương ở cuối tháng 8 ư   ?


 Dễ lắm :

_ Thăm hỏi nhau

- Một nụ cười rất mềm và tươi

- Viết về những điều thật dễ thương

- Viết 2 , 3 bức thư tình mà chưa bao giờ đã VIẾT


  ........... Và ........................












 đăng sơn.fr & HNL

- 2016 - 2017 -




















..

* Photos

.








by nguyễnTrườngAn - paris. 2016




























...






jeudi 25 août 2016

** Có thể là Đêm về Sáng

.









 Ít khi mình thức khuya , vì thức đêm sẽ có hại cho nhan sắc trời cho của mình và mình muốn đẹp để làm chảnh .

   Vậy mà đêm nay thức khuya, ngồi đọc vài trang viết trên màn ảnh . Tránh đọc những bản tin  đăng bài cấu  xé về loại siêu sao tài tử ca sĩ và những lời góp ý  bôi nhọ có khi rất tục tằn ( Ôi ! Lòng dạ con người luôn có sự đố kỵ khi  cần ghen tài, ghen danh vọng, ghen nhan sắc ... )


 Thức khi cần đọc để tìm thấy một thứ tình người cho người , cho dẫu là ta có hì hục ngồi  viết để khuyến khích và khen tài năng của họ, họ vẫn im lặng theo hình thức  riêng của họ . Có thể vì  lạnh lùng - Có thể họ chỉ tự giam mình trong cái thế giới chữ nghĩa của họ .



 Kệ họ . Ai tử tế thì biết giữ lấy chút tình .

 Ở đời này , giữ được cái tình cho dẫu là trên  trang giấy cũng là cái may .










 đăng sơn.fr




...

* 20 pm

Cún Rock - Usa . 2016


---


   Có thể ở một nơi nào  đó , con số 20 pm không nói lên điều gì theo lẽ thời gian tính vì bạn đang vui khi quây quần với người thân trên bàn ăn hoặc đang tâm tình vui vẻ với bạn hữu ...


      Tôi vừa làm bạn xong với một ngày khá dài và cảm thấy mệt mỏi trên con đường về nhà - Để chống cự nỗi mệt nhoài ấy , sợ buồn ngủ khi lái xe, tôi mở hé khung cửa kính . Gió luà vào lòng xe và gió đang lắng nghe giọng Diana Krall vừa hát vừa gõ những ngón tay từ tempo bossa nova .


   20 pm - Chiều đánh rơi nắng bên kia ngọn đồi đầy lá đong đưa .

 Tự dưng thấy mình thèm là một nhạc sĩ để viết bản nhạc mới nhất với con số 20 pm




 đăng sơn.fr













..














...

mercredi 24 août 2016

**** Writer ------- ?

.

Writer ?


..



1.



 Thời ấy , hỉ mủi chưa sách, tôi bị  bố kéo đi nhà thờ mỗi sáng chủ nhật . Nản lắm . Tôi không thích đi lễ và  bị biến thành một con cừu ngoan đạo  nên giả vờ  đọc kinh, cầu nguyện cho cha mình vui lòng .
 Ra khỏi nhà thờ, cha nắm tay thằng con và dụ dỗ :

  • Lớn lên, bố cho con vào trường dòng và  học làm linh mục ...

 Má ơi, ông bà nội ngoại tôi ơi ! Cỡ tôi mà làm ông cha, ông linh mục thì lấy ai làm thơ tình và viết văn tuổi xí xọn , tuổi ô mai ?


 Lớp 10  - 11 - 12 và sau này ở ngưỡng cửa đại học ,tôi chỉ thích viết văn , làm thơ con cóc chết . Con đường Duy Tân từ trường luật khoa quá tình và đẹp  từ những đốm nắng để thấy cô con gái tóc dài, răng khểnh đạp xe bên cạnh áo trắng tóc ngắn . Tiền thì ít  mà tình thì dài ( Dài như sợi tóc nàng vướng ngang bã vai áo dài trắng tinh ... )
 Những vòng hồ nước  có cái quán kem bên kia vỉa hè  đã làm tôi từ khước nhà dòng và thiên đường của Chúa của Phật .
 Nam mô a di đà + Amen làm sao mà tình bằng lúc nàng ngồi sát bên tôi và xí xọn nghe những bản nhạc tình nhập cảng từ vòng đĩa nhựa 33 tour . Adamo hát : Tuyết rơi - Tombé la neige làm  hai đứa thổn thức  . Nàng tóc dài học sinh ngữ Anh Quốc ,tôi học Pháp Văn và khi nghe nhạc pháp, tôi đã lõm bỏm dịch  cho nàng khi mơ màng đến Paris tráng lệ ...


 Nàng ừ, nàng hử và tin ở tôi, gã con trai đã trốn lễ ngày thánh để đi lễ tình ở quán cà phê Văn Hoa Đa Kao . Nàng ngồi lặng thinh và nàng suy nghĩ .


 Tôi chẳng suy nghĩ làm quái gì cho nhức cái bộ óc  nhỏ như con muỗi khi  bên nhau . Tôi mơ thấy mình là nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên để viết bài  " Em Hiền Như Ma Sơ " -  Tôi mơ thấy mình là PD để viết bài  " Con đường tình ta đi " và tôi vỡ mộng khi rời nàng đến xứ tây ....


Chuyện tình đã ra sao ?


2.
 Tuổi hoa -


Để có thể viết những chuyện tình , người ta không thể nào đốt giai đoạn như những thanh niên nam nữ thác loạn khi họ sống quá nhanh kiểu vội vã . Biết là như thế nên người đàn ông duy nhất với ánh nhìn nghiêm nghị đã dạy tôi sống và sống từng ngày theo những chỉ thị giáo huấn .

      Ông đã nắm cổ thằng nhóc 6 tuổi đứng khóc trước cổng trường sau khi nó bị chúng bạn xúm vào  tụt quần .  Về đến cửa nhà, ánh mắt ông đỏ ngầu , ông quỳ xuống ngang tầm thằng nhóc ,  nắm lấy bàn tay nhỏ bé và dạy nó nắm chặt những ngón tay lại để thành nắm đấm với vẻ cương quyết nhất .

   Nhóc tí chẳng hiểu gì nhưng biết rằng người lớn đàn ông ấy là cha và là người thầy đầu đời của mình . Cha là thần tượng và khi cha dạy là phải nghe .

    Nghe cha dỗ ngọt khi cha chở đi nhổ răng buổi sáng ấy, cha mua cho bé con 2 món đồ chơi : khẩu súng cao su và  chiếc máy bay , giọng cha thì thầm :

-    Can đảm lên nào , nếu ông nha sĩ làm con đau, cha sẽ đấm ông ta ngã lăn quay , con trai ơi !


    Và như thế ,  bé trai đã chưa thấy cha mình đấm đá ai .

.

 Người đàn ông ấy không cần gây sự để dùng quả đấm với tâm hồn nhạc sĩ của mình và thằng con trai biến thành cái bóng của ông khi được dắt đi nghe nhạc mà cha mình đang đứng ở sàn quay TV hoặc là ở vài phòng trà để nó mơ trở thành nhạc sĩ.


 Cái bóng  nhỏ xíu không thể nào núp dưới cái bóng của cha mình khi mỗi ngày mỗi lớn lên , khi rình cha mỗi lần ông ngồi đọc báo một cách chăm chú . Mùi thơm của giấy, tiếng trang giấy mở rộng gây thêm  lòng háo hức của đứa con ...

 Và nó tập tành viết để gửi những bài văn thơ đầu đời cho  nguyệt san Thiếu Nhi có hình bià vẽ lộng lẫy của họa sĩ ViVi ....


   Cha đã là đọc giả đầu tiên, cha nhìn thằng con trong sự yên lặng đáng sợ . Ánh mắt cha đã  muốn nói  điều gì ?

  * ( Điểm học bạ mỗi cuối tháng của con sẽ ra sao ?   8 / 20  ?  )

*   ( Làm thơ và viết văn để làm gì ? Con có mập béo gì không con ? )



....


     Người ta không thể nào vừa đọc một trang chữ hoặc vừa viết vừa nói chuyện ( trừ khi có phép lạ trời ban cho )

    Nếu viết mà cha không rầy la gì thì mình tiếp tục ngậm miệng lại để viết , chỉ cần lạng và lách được sự kiểm soát gắt gao từ ánh nhìn của mẹ mình - một hung thần sẵn sàng cố vấn cho cha  khện thẳng tay nếu bị sút điểm học hành - Bà mẹ đẻ con ra và không bao giờ mơ ước con thành nhà văn đâu .  Vì thế , bà mẹ không bao giờ đọc một chữ trên những bài  báo của con mình .

  Dĩ nhiên rồi .


   Để luyện viết , phải đọc rất nhiều theo tuổi và sự hiểu biết của mình nên tôi dành dụm mua rất nhiều tạp chí dành cho tuổi hoa , tuổi ngọc .  Đinh Tiến Luyện, Từ Kế Tường viết đẹp quá là đẹp .

    Họ viết để kẻ  non nớt là tôi thấy những dãy hoa quỳ ngang con dốc Đà Lạt , họ viết để tôi ngửi được mùi cà phê cuối chiều trên bàn nước nhìn ra bờ hồ thơm nắng ....


  Sau khi rời những trang giấy thơm mùi tuổi trẻ mới lớn của họ , tôi thấy mình phải thoát ra những điều họ vẽ vời để trở lại với chính mình .

 Và -

Và tôi tìm cách để có một cô nho nhỏ tóc dài ngang vai , cô môi hồng, đôi má hồng, gót chân đi học về nhà cũng màu hồng giữa nắng cũng phải là màu hồng . Hồng hay hường nào cũng được .


 Có những lần , tôi thấy mình ngơ ngẩn đi theo vạt áo ấy và thấy mình ngu dại để thấm cái buồn vu vơ nào đó từ bài thơ tình .


 Cô nhỏ tóc đen ấy bị tôi làm quen và cô ỏn ẻn  - Không được đâu , má em khó lắm , em còn đi học .

 Nghe vậy, quay đi , trong đầu thấy hình như là mình đang học cách thất tình . Thất tình tuổi mới lớn đẹp và buồn lắm . Buồn khi mỗi đêm đi qua đi lại  nhà ai đó, mắt  tìm  ô cưả sổ để thèm thấy bờ vai ,mái tóc nghiêng trên tập vở .

  Thất tình nhưng vẫn phải miệt mài trước những ngày thi ( Nhà thơ  , nhà văn nào cũng sợ ăn đòn khi rớt thi ...... )


      2, 3 giờ sáng , gấp lại sách và tập vở lại len lén viết nhật ký và làm đại vài bài thơ con cóc thiu ,cóc chết không giống ai ....


 Cứ như thế, tuổi hoa đi qua nhanh như những cánh chim bay .




















ct....










mardi 23 août 2016

* Chuyện Bình Thường .

.











....................
 Chuyện Bình Thường .







 Ở cái xứ nhà giàu, người ta hay bị stress
   Ngày nắng, đi nghỉ hè , lái xe, bị kẹt xe  thì rên, đi tắm biển quá đông người thì cũng rên la ..
Rên là  một cái tật và cái bệnh và rên cũng là một cách  làm giảm stress .


 Chuyện thí dụ nho nhỏ ở đây :
   Bạn là một người yêu , có hẹn đến đón cô nàng . Nàng có cái tật đủng đỉnh và đọng đảnh ( Chảnh ) ..
 Bạn  nóng ruột nhìn đồng hồ và  thảm thê nhăn nhó :
- Xong chưa ?
- Chờ nị mà - Chừng 5 phút thôi á .
(  Chú thích : 5 phút là trừu tượng . 5 Phút của   cô nàng chảnh có nghĩa là 15 phút hoặc là 30 phút sau ... )
 Bạn sẽ làm gì trong vòng " 5  " phút đó ?
.



..
    Tôi đã là nạn nhân và đã đi qua cái thời ấy rồi nên tôi  khoẻ ru bây giờ .
 Mở cửa văn phòng, nhìn xuống mặt đường , thấy xe thiên hạ nối đuôi nhau và nghe tiếng bóp kèn tin tin khi tranh lấn đường và húc nhau , tôi đóng lại cánh cửa kính và mỉm cười .
Màn ảnh đang nhảy múa  một dọc giấy tờ phát sợ .
 Hai cái mails mới nhất đang báo về 2 trường hợp thảm hại gây cấn cần giải quyết trong vòng 1 giờ đồng hồ .
 Tôi đổ chứng lì , với tay tắt  ngấm cái phone di động ,   úp  máy phone khác  trên bàn giấy . Miễn tiếp - Miễn làm phiền .


Sợ bị điên , sợ bị stress giống thiên hạ,  chỉ còn cách là ấn ngón tay vào máy hát, nghe lại bài Just for You và thử viết cho nàng một bức thư tình .
 Có lẽ ở đoạn cuối để hẹn nàng đi ăn tối mai, tôi sẽ bớt điên ...



 đăng sơn.fr