mardi 13 janvier 2015

- Viết với NHAU -

.







 







RỒIĐẾNMỘTKHI chẳng còn ai 
____________________________________ 
đăng sơn.fr & Trần K.Sơn   






                                                          








Khi không còn ai 
Dòng sông cũ vẫn trôi 
Bụi thả bóng thời gian 
Dưới cầu nước cuốn 

Khi không còn ai 
Thả lại điều gian dối 
Như chuyện phải có ở đời 
Từ câu chuyện của chữ nghĩa 
Từ những ảo hình và ảo dạng 
Và những lời nói đầu môi 



Tôi vẫn một mình ở lại 
Thăm thẳm tự nỗi lặng yên 
Nhìn màn trời nhiều mây xám 
Ngậm nhấm cho mình một nỗi buồn 
Gửi vào đó hạt mưa tuôn 
Gửi vào đó một nửa giấc ngủ muộn 

Không còn ai 
Giữa khoảng đất trời 
Không một tiếng cười 
Hé dạng từ những ngày quá cũ 
Tôi cũ lòng mình 
Giữa nỗi lặng thinh 

khi chẳng còn ai 
khi chẳng còn ai
 



 






CHÚTtìnhcũ.

Chút tình cũ,ta về ngang con phố
Người có còn ở nhà đó hay không ?
Cửa ngõ đóng,bụi cỏ cao như thế
Biết ai còn giữ bóng dáng người thương ?

Chút hương cũ,mùi ngọc lan thoang thoảng
Câu hò cũ,chỗ hẹn cũ đâu rồi
Vai thơm tóc,ngày xưa lưu luyến ấy
Cơn mưa chiều nhỏ giọt mối tình phai

Trần.K.Sơn




LặngThầm
ở ly cà phê thứ 13-





Khi em pha ly cà phê thứ 13
Khi em sửa soạn thêm một đêm mất ngủ
Và khi em ghé mắt ngoài ô cửa nhỏ


Làm sao em thấy tôi ở bóng đêm đen vừa đủ chín
Làm sao em biết tôi đã cầu nguyện cho em ?



Khi em nốc cạn giọt cà phê cuối
Khi em thấy nhói ở trái tim
Em mệt nhoài
Không phải vì cà phê quá độ
Không phải vì buổi dạo phố đã tung tăng trên đôi giày mũi nhọn


Mà vì ....


Chỉ mình tôi biết rõ
Từ một nỗi im lặng nơi tôi .


đăng sơn.fr







VÀ NHƯ THẾ...
khi đã lìa nhau



________________________ 





Nếu là mưa - Xin người đừng trở lại 
Nếu là gió - Hãy tan loãng ngoài sân 
Đừng nuối tiếc một màu hoa tàn rụi 
Đừng than khóc những ngày ấy còn đâu 

Nếu là thơ,hãy đốt tình thơ cũ 
Chỉ là mưa rơi xuống quạnh lòng đau 
Nếu yêu người,hãy trở về chốn cũ 
Cứ yên lặng rồi cũng sẽ quên mau 

Và như thế,tình ta là dĩ vãng 
Giữ trong lòng rồi có lúc sẽ quên 

Nếu còn nhớ thì nhớ trong câm lặng 
Còn gì nữa một thoáng chốc tình rơi 
Giọt lệ nóng hãy dành cho biển vắng 
Nơi ta ngồi là kỷ niệm mà thôi.... 




Trần.K.Sơn








LÃNG 
QUÊN.


Biết nguời trở lại con phố núi 
Biết người đã quay lưng,ngoảnh mặt 
Biết người như nắng qua thềm 
Biết người quên lãng để buồn mình ta 

Tình yêu là giọt mưa sa 
Để người phai lãng,để ta ngậm ngùi... 



Trần.K.Sơn 

( Viết cho một người dễ quên )


dangson.fr










đêm 

đi ngang con ngõ buổi tối 
qua ngã nhà ai 
nghe lòng rộn lên cơn bão 
bão không đến từ gió mang mùi mưa qua rặng núi 
bão quậy phá hung hãn 
từ một ngày ai đã lià ai 



ai - đã là quá khứ 
lơ lửng giữa rặng cây có tiếng gió hú 
và tiếng chúc dữ của một loài cú 
đêm đậm đăc , đêm nằm trong tiếng hát và những điều uẩn khúc 
đêm qua đầu ngõ và tưởng như hình ảnh của dòng sông đầy hơi lạnh ở ngón tay quỷ ám 
đêm và cơn bão một thời dễ gì quên... 



Trần.K.Sơn 
tìnhCũ


có ai vá được tình đã cũ ? 
vạt áo phai rồi ân ái xưa 
tình ai lạc vào tiếng vượn hú 
mộng lòng rơi xuống,tan vào mưa 


N.duy toàn. 



TÌNHXA. 

_____________________ 


Đã ra đi thì xin đừng quay lại 
Từ cơn mơ ấy,trả cho người 
Nhìn cơn mưa nhỏ,lòng tê tái 
Cụm hoa đã héo nụ cười tươi 

Biễn vẫn ru hoài con sóng động 
Bãi cát dẫn đường ta tìm ta 
Trời nhả sương mù dưới hang động 
Thoáng cơn mộng ấy rồi tình xa 

Trần.K.Sơn 




RƠI CHIỀU 
bên phố ấy 

______________________ 


Có ngày mới ấy - vui đi,người 
Ta về gom lại kỷ niệm nhỏ 
Xóa bức thư tình đầy nỗi nhớ 
Nhạc lòng ta đã cạn kiệt rồi 

Ở đường phố ấy - lạc đi người 
Bên khung trời ấy,mưa ướt đẫm 
Tình hoài vô vọng,vẫn vậy thôi 
Từ đây,thả lại khoảng chiều rơi.... 


@nguyênhạ 




dangson.fr








NguyễnthịChữNghĩa - 



______________________________





Khi người ta bỏ tôi
Chỉ có em ở lại
Với bóng tối tôi
Em và tôi
Tìm một chỗ ngồi


Em lắng nghe tôi thổn thức
Từ một nỗi lặng yên
Em dịu dàng để mãi là em
Em nghiêng bờ môi êm
Em hở vùng vai mềm
Em choàng ôm lấy tôi bằng giọt lệ đàn ông có khi biết khóc


Em đã dịu dàng lắm - để không bao giờ kết án tôi
Sự tốt bụng hiền lành của em đã bao lúc làm tôi cảm động
( Cho dù có lúc tôi tưởng mình đã quên em
Khi tôi vui vẻ vơí chúng bạn
Giữa những bàn tiệc đời
Tôi hò hát ,nhảy múa làm như mình đang sung sướng lắm
Thêm vài ly rượu,ly bia nữa
Tôi tưởng mình bỏ quên em )


Có cuộc vui nào không tàn
Có màn kịch nào kéo dài mãi
Khi những lớp xiêm y cởi bỏ
Những cái mặt nạ diễn tuồng rơi xuống
Những ánh đèn sân khấu tắt ngúm

Và mọi người đứng lên rời chỗ ngồi
Họ nói vơí nhau những điều gì đó

Làm sao tôi biết được ?


Tôi rời những chỗ mình đã đến
Đứng ở một ngã tư đường
Hình như mình thấy lạnh từ một hơi gió từ bờ sông kéo đến
Hình như có một nỗi cô đơn nào đó uà đến

Tôi giật mình vơí mình
Cái đồng hồ đeo tay đã chết từ lúc nào không rõ
Hai cọng kim đồng hồ im lìm nhìn nhau ( giống như tôi )

Tôi thấy cổ họng đắng nghét để thèm một ly nước
Vẫn còn cái quán khuya nào đó mở cửa muộn
Vẫn còn đủ cho tôi một chỗ ngồi dù đâu đó

Bóng đêm đã khuya lắm trong đầu tôi - khuya lẻ loi đến tội nghiệp
Thật sự mà tội nghiệp !

Chọn cái bàn
Ngồi xuống
Ngơ ngẩn ngó ra những cửa hàng đã tắt đèn ,đóng cửa
Khoảng tối om om cho tôi thấy những cô gái giang hồ đang lảng vảng đầu phố
Những gã đàn ông nửa say,nửa tỉnh cười hô hố đi ngang
Vài chiếc xe gắn máy khà khật góc đèn đỏ

Rồi tất cả lại trở lại yên tĩnh
Như nhịp tim tôi quờ quạng ở ly bia thứ hai vừa gọi
Nhìn bọt sủi tràn trề trên miệng ly
Tôi nói vơí mình như nói vơí hai cái đầu gối
Nhạt nhẽo đến thế thì thôi
Khi phải nói vơí chính mình

Tôi lè nhè kể lể và nhắc lại những hình ảnh cũ mèm
Nhắc về những người đã đi qua đời mình
Từ một ngày nào áo trắng
Từ một nụ hôn tưởng là ngây dại,ngây thơ lắm

Họ đến vơí tôi - tôi vơí họ
Rồi rời nhau - bỏ nhau ra đi
Có khi luyến tiếc.Có khi không .

Những cánh chim bay đi
Khuất sau rặng núi mờ sương của một thời tuổi trẻ không trở về nữa
Dòng sông từ bài hát " Khóc một dòng sông " không trôi nước trở lại
Bài hát của cô ca sĩ nhạc jazz chơi piano tên là Cry me a river cũng đã quá cũ
Tôi cũng cũ và bắt đầu đóng bụi,đóng rêu
Từ một chỗ ngồi riêng tư
Tôi ngửa cổ nhìn lên trời đầy sao đêm
Hình như đôi mắt bắt đầu cay sè từ những đêm thiếu ngủ
Tôi chẳng còn biết gọi tên ai

Gọi để làm gì ?
Để được gì ?
Làm sao để níu lại thời gian ?
Khi tất cả đều bỏ đi
(... những tình yêu theo kiểu vụn vặt một thoáng,những tình bạn không có thật trên bàn tiệc,hội trường..)

Tất cả đã bỏ rơi tôi như có lúc tôi cũng bỏ rơi họ

Những người tình
Những anh em,bạn bè,đồng nghiệp khuất sau bóng đêm của lòng con người

Chỉ còn Em
Em lì lợm - Em chịu ở lại
Em lầm lì ngồi nhìn tôi khật khưởng ở ly bia thứ hai
Hình như tôi chưa đủ say
Để biết em là ai
Khi tôi gọi tên em - vẻ trìu mến :
" Nguyễn thị Chữ Nghĩa ơi ! Anh yêu em - Đừng giống bao người khác đã bỏ rơi anh

Anh cần em
Cần như hơi thở
Anh sẽ thuỷ chung như chưa bao giờ biết chungthủy vơí bất cứ ai khác

Em là giọt nước mắt của anh
Khi anh gọi người bồi bàn mang ra cây bút và tờ giấy
Và anh khóc một mình khi viết...... 





đăng sơn.fr


HƯ KHÔNG.



hình như hai chúng mình
chẳng còn điều gì để nói
nói điều gì ở nỗi lặng thinh ( ? )

Ngày rồi cũng qua ngày như thế
Những mùa nắng nhạt nhoà
Từ một nỗi đau nào đó
Còn lại ở góc tim nhau

Còn gì hay hơn thế - để mà nói
Tiếng nói rơi vào khoảng không
Rồi lịm tắt trên một ngã đời hối hả
Thế rồi câm nín cõi hư không....

Trần.K.Sơn



đờicứvậymàtrôi -

lặng nhìn nhau không nói
ngó nhau như thế mà chẳng hỏi
nói gì cho nhau vui
ở cơn gió ru hời ?

có lẽ tình ta đành yên lặng
có lẽ đời cứ vậy mà trôi






nguyễntrườngan



dangson.fr




2.     


___________________________________

THƠ TÌNH - @nguyênhạ 

___________________________________


Hình ảnh đã đăng


ởmộtngàynắngmưa


thêm ngàỵ thêm nắng - thêm mưa
để ngồi một chỗ như xưa đợi chờ
tự dưng thèm chỗ quán mơ
cà phê nhỏ giọt ngẩn ngơ bên người

chỗ em có những tiếng cười
chỗ anh mưa rớt bên đời lạnh tanh
____________

@nguyênhạ & @Eve





Chỉ như
Muà Hè Nhỏ

@nguyênhạ

Chỉ như mùa hè nhỏ mà thôi
Từ chiếc ghế,một chỗ ngồi
Từ hơi gió thổi qua tóc
Mang em đến bên tôi


Chỉ là hương gió biển
Thổi một lát qua thuyền
Neo bến cũ đợi em
Giữa câu hò quyến luyến
Chỉ một thoáng bâng khuâng
Em về qua chốn cũ
Ngỡ hồn mình bỡ ngỡ
Chỉ mùa hạ nhỏ - thế thôi








KHUYA
_______________________
@nguyênhạ


đêm rất đêm
đêm chưa tròn giấc                                                           
ta ngồi lặng lẽ
lặng thầm

đêm là đêm
đêm nghe tiếng buồn
gõ nhịp mái nhà , đêm thả hạt mưa
mưa tìm thưở yêu xưa

ngày ấy qua đi
nhạt tiếng thầm thì
tiếng chân quay đi
buồn đã cứ rơi

đêm đen màu bóng tối
con thạch sùng tắc lưỡi
ta ngồi riêng ta -

________










.

Aucun commentaire: