samedi 21 mai 2016

...Dating ?



.























.....




 Mấy ngày nay thấy ngồ ngộ quá !

    Mở hộp thư , chẳng có chữ nào của bạn bè ngoài những bài viết của nhóm viết gửi . Ngộ ! Bạn mình đi đâu hết rồi ta ơi ?

 Mò xuống phần thư Spam , thấy một dọc quảng cáo từ cái Site dụ khị làm quen , thấy toàn là hình ảnh những người đẹp và rất sexy ...


 Ngộ !

 Dụ dỗ dữ và DƯ quá ha .






...




 Không trả lời đâu mà .  Tôi không mê gái đẹp quá như thế đâu . Đẹp để làm gì ?
( Bây giờ , mở cổng , ra phi trường , nếu còn sống , khi về sẽ tính sau   )



Bon voyage ............. Hẹn gặp lại , và xin cảm ơn các bạn nào  có lòng vào đây để sẻ chia khi tôi về lại ở nơi xa ấy






dangson.fr














...













ct

... Em Là AI ?

.










 Em là AI ?


----------------------------------------------------------------------------


 Nếu em không thể trả lời thì tôi muốn giúp em , miễn là em can đảm để đọc giữa hai dòng chữ :


 1.

 Em là goá phụ ở cái xứ đầy muà đông, em là đại gia và em đi tìm người yêu trên Net .


2.

 Em cũng có thể  là  ' nhà văn ' nhí nhố trong thế giới ảo của em và em  tâm sự : Chồng em bỏ bê em ở phòng the và em cần anh .


3.

    Em cũng có thể là gái nhóc ở SG và em đi tìm em ở những dòng chữ viết nơi tôi



 4.

 Em cũng có thể là một nhà từ thiện bên quê nhà và em muốn tôi làm người yêu của em . Hứ !


 5 .



 Em cũng có thể là một phụ nữ xấu như con ma và em  làm quen với tôi qua  lời nhắn messages


 6.




....

 Bây giờ  tôi sẽ nói cho em nghe Tôi là Ai ...


   Em hãy tìm ở Tự Điển Net   đúng chữ '

Insaisissables

   dịch ra thứ tiếng nơi em đang ở , thì em sẽ hiểu rõ hơn .

..





dangson.fr






 đs . Usa














...



..................... Những con toán TRỪ ...........

.





















  wARNING :





 Bắt đầu từ ngày 23 tháng 5.2016




 Blog tạp chí Nous - Chúng Mình sẽ tạm đóng cửa , gác kiếm đi nghỉ hè .....

 Những người bạn thân ngoài nhóm viết của Nous đã hỏi :


- Ông sẽ viết gì, làm gì bên ấy ? Hãy ngậm cái mồm to họng của ông lại . Xin ông !


 ok - Phải rồi mà : Con tép vẫn là con tép cho dù ( ... )


 Ok ! Sẽ câm nhưng sẽ không điếc . Sẽ ngồi xuống bên cạnh bà bán hàng rong, nỉ non với bà :

-Ráng đi . Ráng gánh hàng mà tần tảo nuôi con và cố mà gửi cơn ra bên này . Qua Mỹ , qua Tây ... Con bà nếu ham học , nếu biết luồn lách  thì sẽ là quan lớn và biết đâu có ngày  ứng cử làm tổng thống xứ Mỹ, xứ Tây cho dẫu là mặt mít , da vàng khè như củ cà rốt ...


 Ráng đi .


 Bà ơi ! Có điều mà tôi muốn nhắn bà là ở Usa , hợp chủng quốc ,  thì dễ dàng làm tổng thống hơn xứ Tây .

 Xứ Pháp nó kỳ thị lắm bà ơi ! Xứ Tây rất trọng bằng cấp  và màu da trắng ... Tây nó hỏi như dè chừng :


- Mày ở khoá Promotion nào ra ?

- Master của mày năm nào ?


 Nó ác lắm , nó bồi thêm câu :

- Bằng của mày là made in China , phải không , mày ?



 Nghe nó hỏ dè chừng mà phát nực xém khóc mấy lần . Nó tưởng cái tháp Ép Phen của nó là  ngon và bảnh lắm !


 Nó tưởng là cứ mang ông Nã Phá Luân , ông Victor Hugo  , ông này bà kia ra hù là thiên hạ  sợ  lắm !

 Ôi !


 Nó - Tây  da trắng , nó thấy có cái bằng từ Science Po , thấy cái bằng HEC là nó  nể lắm . Bác sĩ , kỹ sư không là cái gì  theo cách nhìn của nó ! Ôi  - Ơi bis !

 Ơi ! Ngài Charles de Gaulle ơi ! Ngài Chirac ơi !



 Chấm  Hết .






 dangson.fr










...

vendredi 20 mai 2016

...Để TG trôi đi ........





....























 Le temps passe au creux de  tes seins
 Je dois oublier ce que tu disait

  Oh !  La  ou les promesses
 Ce n ' est rien ou presque rien


 QuỳnhNgọcLan . 2016




 La Fenêtre .

 Où est la limite
 Où est ta parole
 Depuis la promesse ?

 C 'est la question


 HKL  et TinaTruyện . USA




















..



















.









* Attitude

..


.                                                                             đs . Usa





____________________________________________________________________



Act 1 .



 Sửa soạn hành lý theo phái đoàn về quê , chỉ cần mấy bộ quần áo, mấy đôi vớ mỏng , duy nhất 1 cái cà vạt ... và nhét  ba cái máy ảnh vào sac tay , tôi bắt gặp quyển sách mới mua để sẽ đọc trên chuyến bay  ( Tout se joue en moins 2 minutes ) ( Tất cả chỉ xảy ra trong vòng 2 phút ) -  Nicholas Boothman .

 Ngồi xuống cái ghế ở  bàn viết, tắt đi cái TV đang quay đi quay lại bản tin rớt máy  bay của Air Egypte ...


 ...
 Lúc chiều , ở văn phòng , người bạn trêu :

- Thấy máy bay  rớt không ?


 Cười - Cười !

 Nhớ lại khi Boothman viết : Ouverture et Fermeture ; Gestuelle !  - Hắn viết  :

 - " Ở trước mặt một người nào đó , 55 %  là cái nhìn . 38 % là ở tiếng động và  7 % là ngữ vựng của ngôn từ  "  .


 55 % ấy ở ánh mắt bạn hữu khi từ giã nhau  . Hắn nói ' Trong  vòng 1 tháng , tôi sẽ thiếu bạn '

 Đồng nghiệp ơi ! Thật không khi chúng mình đã bắt tay nhau rất chặt khi từ biệt .


 Ngày mai , ngày mốt, tôi trở về nơi  ấy ..... Nếu máy bay của Air France rớt cánh  . Nếu và nếu  ... kiểu nói gỡ , nói quàng ...

 Chẳng may là như thế , tôi bảo đảm với bạn  là tôi sẽ trở về tìm bạn .Bạn có tin là có ma không,  bạn ?

 Bạn có biết là ma Việt khác nhau với Ma da trắng chỗ nào không ?

 ( Khác ở trang số  73 khi Boothman viết : -  Synchroniser  votre attitude ... Kết hợp ở thái độ    )

 Và tôi nhớ lại bạn thân tên Alain đã ngồi với ánh nhìn rất nghiêng ở phía tay phải, đôi lông mày nhíu lại  hiện rõ ưu tư khi chìa mấu  báo của Métro News ,  chuyện bạo động , chuyện biểu tình , chuyện đám côn đồ đánh cảnh sát, tôi nhìn bạn :   Mày chết đi để khỏi ưu tư !



   - Tao chưa thấy ai thô bỉ, tục tằn như mày . Hèn chi lúc nào mày cũng mình ên  !

Và bạn tôi chúc cho máy bay bị rớt !
...


 Hahahaha  -  hê hê ! Thằng cà chớn , cà chua khi đã  học Montesquieu , học ở Freud , đọc JJ Rouseau để làm gì với chữ " Định Mệnh ' ?  Và  mày đã ra trường  kiếm tiền như nước  ...

 Bạn cứ việc giả vờ trù tôi bị rớt máy bay đi . Đừng nghĩ gì xa hơn cho dẫu là bạn thân đã bấy lâu .


 Tôi là ma Việt, tôi mò về đầu giường , khều bạn dậy . Rủ nhau ra cái nhà bếp rất khang trang của bạn và rù rì :

- Tao chúc mày bình an ở cái xứ rất  xinh đẹp của mày . Tao  về bên ấy , chẳng may máy bay bị trúng chất độc và rơi xuống biển ở nơi có nhiều cá  chết . Ở xứ của tao, cá ngon lắm . Ngày xưa , mẹ tao   làm món cá pha tộ để tao  thích lắm !  Ngày xưa, cha tao  chở tao về nhà quê miền tây ,  cha dắt con lên cái thuyền liu riu gió mát khi gió chồng chành và tao ngẩn ngơ nghe ai đó hát bài Lý Con Sáo Sang Sông .

 Cha tao  vuốt mái tóc vừa 7 tuổi của thằng con , hỏi con trai :

- Bébé . Con sợ không ?

 Thằng con tròn hai con mắt nâu,  nâu :

- Sợ gì khi con ở cạnh  bố chứ ?


 Cha cười hiền lành, chèo  ghe :

- Bố đẻ con ở thành thị mà ...

 7 tuổi là không hiểu thành thị hay đồng quê là cái quái gì . nó chỉ cần cha  bên cạnh nó vì cha là người thầy đầu tiên của nó . Đôi mắt nâu của cha có màu sông Cửu Long và cha mang họ Nguyễn . Các cháu nội cũng phải mang  họ Nguyễn .



     Mẹ là người trung hoa nhưng ... Từ chữ ' Nhưng ' ấy đã là một định mệnh . Làm sao  bạn mắt xanh , da trắng hiểu được, chứ ?

 Mà thôi , giữa hai nguồn văn hóa mà hiểu để làm gì cho nhức đầu . Da trắng ơi, những vụ khủng bố ở Paris , ở Belgique , ở NY là tại sao và tại sao ? Jean Paul Sartre của thời nhà báo Libération đã  không đoán được  . Thời bây giờ của Window , của Jobs và của Obama , họ đoán được trên những bàn cờ .


 Chuyện 1 triệu con cá chết là chuyện nhỏ . Và thằng bạn xứ da vàng sau khi chết , hiện về, dựng bạn dậy để thì thầm với bạn một câu ngắn, gọn : Hình như bóng ma cũng biết khóc và nó biết tại sao nó khóc ....







 dangson.fr

































.

---- LàmQuen

.









Có khi lời thật mích lòng ...



Xưa kia , là kẻ rất nhút nhát nên tôi không dám làm quen với ai ngoài lúc ngồi cùng lớp học . Tôi thui thủi mình ên . Và để tránh cái ' mình ên ' ấy nên tôi mê đọc , mê sách, mê nhạc , mê đủ thứ loạn xà ngầu ...



Hơ !



Nếu phải nói về cái mình đang cạu, đang ghét của mình thì nói :

- Người ta nói tôi khá đẹp trai ( Hứ !)

- Có người nói tôi viết chữ đẹp và ẻo lả như con gái ( Hứ !)


- Cha tôi đẹp, mẹ tôi xinh gái nên tôi cũng lây lây cái đẹp não nùng của họ - Hớ + Hứ !



Ngày 17 tuổi, tôi mê tiếng hát và sắc đẹp của cô ca sĩ Thanh Lan nên bị nhầm khi tò tò đi theo cái cô nhỏ áo dài tan trường kia, đi bên này lề đường xa xa, ngẩn ngơ dõi theo tà áo và mái tóc , cô học trò có đôi mắt và bờ môi rất tình . Thấy khó lòng bắt chước ai đó trồng cây si nên đã đánh bạo làm quen khi đi ngang và ghé cửa nhà cô .


Thấy cô để ấp úng :

- Tôi muốn làm quen với cô . Mình là hàng xóm , cô ơi 



Cô ngó xuống đất , nói câu nhỏ xíu :

- Má em khó lắm á !



Ừa ừa . Tôi hiểu mà vì má tôi cũng khó lắm . Hình như má tôi chỉ muốn thằng con trai chỉ chúi mũi vào sách vở, thi cử và học hành để sau này làm quan lớn ! Má ơi ! Má ơi !



Tôi lắc đầu, từ giã cô nhỏ tóc dài xinh đẹp ấy, quay đi cái rột và tìm cái quán rất ế ẩm , ngồi hý hoáy làm thơ tình ... Mưa bay, buồn rơi , ta ơi !



...

Biết rằng không ai có thể viết văn và làm thơ tình khi bao tử lép xép , sau vài văn thơ đăng báo, tôi đi học - ngày qua ngày . Tôi tránh câu nguyện ước của cha mình khi ông muốn thằng con đi tu để thành linh mục !



Kỳ vậy ta ơi ?! Mắc chi mà phải làm linh mục hay làm ông sư gõ mỏ ngày đêm . Tôi thích nhan sắc, thích cái duyên của gái đẹp ... Mắc chi ?



Tôi mà đi tu thì thế giới này hoen ố lắm - Thiện tai . Nếu đi tu, tôi sẽ yêu hết thẩy những bà sơ vì NguyễnTấtNhiên đã viết ' Em Hiền Như Ma Sơ '


Không ! Nhất định là KHÔNG !



Từ chữ Không ấy, tôi học chụp ảnh, vác cọ đi học vẽ và bõm bẽm học cách viết .



VIẾT gì ?



Viết gì từ 10 năm nay để lâu lâu thấy có cái thư hoặc lời nhắn ' Làm Quen ' ?




Hệ Lụy đã bắt đầu .



Nàng nhà, cô ca sĩ xinh đẹp của tôi rình rập chồng :

- Anh mà léng phéng có người yêu ảo trên Net thì em cho anh ra đường ...



( Phụ Chú :


- Làm sao nàng biết được tôi có nhiều danh sách người yêu :



* Nàng nhà văn xinh đẹp đã có chồng ấy , nàng viết vài chữ làm quen < Anh đừng ngừng viết để bỏ đi, em muốn làm quen mí anh , em có chồng + 1 đứa con nhưng em cô đơn .



Má ơi ! Em ơi là em !




Cô thục nữ kia , rất ẻo lả yểu điệu và rất yêu cái tôi của cô viết :

- Hay là anh giả vờ làm người yêu của em đi anh ?





Má tôi ơi !




Sao mà tôi sung sướng thế chứ ?

Sao tôi đã có vợ để làm gì ? Sao mình không là Don Juan hoặc là Casanova hoặc là một Alain Delon lụ khụ ở năm 2016 ?


Không là DJ - Không là ca sĩ , không là nhà văn hay là cái nhà gì ráo trọi .


Làm sao nàng nhà hiểu được khi tôi âu yếm cái máy ảnh và câm nín ?

Làm sao nàng hiểu được là tôi có thể yêu rất nhiều trước khi chết ? Tôi yêu nhiều lắm !


Yêu những lời hẹn không bao giờ có thật . Yêu cô người mẫu rất trăng hoa khi tôi chụp bờ môi và ánh mắt của cô ở bóng cửa sổ ?


Yêu hết thảy những điều mà mắt mình còn nhìn thấy ....




Hãy tha thứ cho tôi khi bạn muốn làm quen với tôi .





đăng sơn.fr






















...








jeudi 19 mai 2016

* Muộn

..












dangson.fr







----

  Nếu một ngày vừa có mưa có nắng thì đó là tấm ảnh có sự phản chiếu cho dù là không rõ rệt , điều này giống như 2 mẫu người ở ngày hôm nay :


 1.

   Có những người vừa gặp , họ  mang lại cho chúng ta  nhiều sự bất an từ cái nhìn , từ dáng điệu và từ ngôn ngữ của họ ...

  Người đàn bà vưà khuất sau cánh cửa và mùi nước hoa vẫn còn để lại rất khó ngửi . Bờ lưng, cánh vai xõa tóc từ thân hình vừa tầm , trông có vẻ hấp dẫn nhưng  ' ảo ' ... ( Cái ấn tượng ban đầu đã không đứng vững từ cái nhìn như trốn tránh , từ hai cánh tay khép chặt và ép vào bờ ngực như  dấu diếm trái tim mình  )

  Cô ta không phải  là diễn viên điện ảnh, không phải là nhà văn , ,nhà thơ nhưng cô đã đóng những vai trò để làm cuộc đời cô phức tạp hơn với những  luận lý mờ mịt  một chiều để làm mình khổ sở hơn .

    Nói với cô :

 - Cô không có bệnh gì đâu , chỉ cần cô thay đổi cách suy nghĩ khi nhìn lại các ' vấn đề ' của mình .


 Cô ta nhìn sang phía  bên trái, bên phải . 20 giây , trong sự im lặng để ngôn ngữ chìm xuồng lắng xuống .

 Những câu hỏi của chính mình phải có câu trả lời của chính mình - Trực diện .


  Khuôn mặt ấy u ám , buồn bã vô cùng . Buồn còn hơn mưa .



2.

   Sau cơn mưa , trời lại sáng .

   Người đàn ông này có thể tượng trưng cho ánh nắng rọi sáng trên khu vườn . Dáng to cao tầm thước với cái nhìn thẳng khi bàn tay mở rộng bắt lấy bàn tay :

- Ông khỏe chứ, ông ?


 Cười khi ngồi xuống đối diện với nhau :

- Đáng lẽ tôi là người hỏi ông câu này chứ !

    Lại cười nhẹ ...


   Hồ sơ lý lịch của ông có nhiều điểm rất sáng về học vị  :

-   Trình độ đại học . Nhiếp ảnh gia , làm việc cho các tờ báo  quảng cáo về thời trang

-   Ký giả báo chí


- Ly dị với cô người mẫu và  đang độc thân ...


...


   - Ông có đủ những điều kiện để sung sướng - Phải không ?

 -    Đọc hồ sơ của tôi thì ông thấy những điểm tối nhất nơi tôi mà ông !


  Đó là ngôn ngữ kiểu méo mó nghề nghiệp của một người vừa mãn hạn tù vì  tội tấn công tình dục khi làm việc .... và bị bắt buộc qua những kỳ hạn chữa trị .


      Chuyện của ông rất đơn giản mà thôi :


'' Chung đụng với gái chân dài và khám phá ra sự giả tạo của  nghề nghiệp , ông nhận chụp ảnh cho tờ báo chuyên biệt về thiếu nữ dưới 18 tuổi và ông ngã quỵ .

      Ở một người chụp ảnh, họ muốn khám phá tất cả những điều thầm kín nhất ngoài những đường cong của thân thể .  Cô bé 15 tuổi ấy đã làm ông  quỵ và ra toà vì tội dụ dỗ gái vị thành niên sau khi đưa nhau đi rất xa ....


 Hỏi ông :

- Chuyện bây giờ ra sao ?


- Tôi muốn bỏ nghề và xóa hết dĩ vãng .



 Thật  là như thế không ?

 Người ta có thể xóa hết những tấm ảnh đã chụp , xóa đi một phần  nào sai lầm đã qua , nhưng những ánh nắng , những cơn mưa vẫn trở về .....






đăng sơn.fr

















...
















* Ngộ Kiểu Mình Ên ...

.









 
 Chiều thấy ngồ ngộ
 Chợt mưa rồi chợt nắng đầu ngõ
 Em cũng thấy mình ngộ mình ên
 Mình ên đi dưới mưa mình ên
 Gom chút nhớ nhung nào  đó , vào mắt
 Gọm một khoảng trời xanh hôm đó
 Từ lúc em cho anh làm quen với anh
 Rồi chúng mình ... chúng mình
 Như sáng sớm em thức dậy
 Bức thư tình không giống ai từ anh gửi
 Em thấy ngộ , không trả lời
 Chỉ chúm chím cười thôi .
 Người chi mà kỳ cục
 Mắc gì nhét chữ ' mình ên ' ấy vào thư tình
 Mình ên thì kệ mình ên
 Mình này thấy nhớ  cái mình kia
 Ngồ ngộ và ngỡ ngàng
 Thôi mà mình ên ơi mình ên
Thấy ngộ ngộ mà yêu ...



 Tina.P




















...

** Con Nít

..











Ngày  hôm kia, em nói :
 - Là kẻ phách lối , hèn chi anh không có bạn  nên phải chơi mình ên !
 Hứ !
.............................
 Thấy anh không nói năng gì, em bồi thêm :
- Ai cũng ghét anh, may  mà còn em chơi với anh ...
............................
 Vậy là em không hiểu gì khi nói chữ ' CHƠI ' với anh .
 Anh không phải là món đồ chơi . Và em ?
     Tiếng mít mình , người ta hay dùng chữ Chơi khá khó chịu :-
 Ghé tôi chơi đi .
 Đi chơi với tôi .
 Bạn bè chơi với nhau và chơi nhau ...
Anh phản đối 100 % chữ CHƠI của em .
 Với anh, em là con nít mà thôi . Anh nói thật lòng .
Em có khoe 5 cái bằng Master dí vào mũi anh, em cũng chỉ là con nít .
KHi anh nhìn em ngồi trước mặt anh, anh chụp ảnh đôi mắt của em . Màu hồng tươi của những ngày  sẽ đến .
 Màu xanh chứa chan hy vọng .
 Màu  nâu của cung cách phản kháng .
 Và  màu đậm nhất  như màu tóc em trên vai áo màu cà phê sữa ...
Anh dạy em  chu môi nói tiếng  " Xời " để diễn tả sự châm biếm hoặc ngaò ngạo .
Anh dạy em cách làm ngừng lại ý nghĩ của mình khi cần thiết .
 Dạy em cách nghe  nhạc ở những bước chân khi em đi bên cạnh ...


 Dạy em nhiều thứ lắm , chẳng hạn như cách nói lời yêu thương bằng sự im lìm trong mắt mình .
 Em chỉ là con nít  bên anh mà thôi em .
 Đừng xí xọn để  làm người lớn .
 Người lớn, họ như anh, xấu lắm !



  đăng sơn.fr





















ct

ÁnhMắt ...

.


















 Cái khó nhất   khi  chụp ảnh là bắt được và hiểu được ý nghĩ của người mẫu ....
   Ngày hôm kia , người bạn nhiếp ảnh gia  nói khi tôi hỏi ông :
 - Nếu chụp chân dung ,  làm sao để tấm ảnh có hồn ?

 Alain ấy trả lời :
- Nhìn vào ánh mắt và chờ đợi ...
- ..............
- Có  nghĩa là nếu ánh mắt vô hồn thì tấm ảnh của mình  là điều thất bại .
- ...

- Mỗi dân chụp ảnh có cách  chụp để diễn đạt rất riêng .


 Ông nhiếp ảnh say sưa nói .
 Một chốc sau, ngừng nói, ông nheo nheo con mắt :
- Ngôn ngữ của bạn có nhiều màu sắc và hình ảnh .
- Hơ !


 2 tay  chơi ảnh nói chuyện như sợ không đủ thì giờ để nghe và nói .
 Khi rời nhau với  cái bắt tay rất chặt ,tôi  ghé thương xá, chọn mua  2 cái memory cards loại  mạnh nhất .....
 1 cái để  quay phim HD - Cái kia để chuyên ghi lại  ánh sáng và sẽ tận dụng tối đa vì  tôi không bao giờ dùng PhotoShop để  chỉnh lại  hình ảnh ...
 Trong những thứ bóng tối cho dù là đậm đen nhất, nếu chịu khó tìm kiếm, ta sẽ có một vài điểm sáng .

 Ở trong tâm trí những kẻ tội đồ , ta   vẫn có được một điểm sáng còn sót lại của lương tri .
 Ngày hôm kia, kẻ tội đồ xuống giọng : - Tôi biết tại sao tôi giết người - Vì tôi nuôi lòng hận thù loài người...


Psychologie là điều  phức tạp như sự chuyển động giữa vùng tối và vùng sáng nhất .
  Ở một kẻ chụp ảnh, hắn dùng sự im lặng và sâu  nhất khi hài hoà giữa 2 nguồn ánh sáng ấy ....
 Hắn không thể vẽ tranh với những gam màu diễn tả tâm trạng . Nhưng hắn lợi dụng ánh sáng để chụp bắt lấy một khoảng vội vã từ ánh mắt chân dung .
 Hắn chụp ánh mắt người yêu cuả hắn bằng tất cả sự rung động  của cậu trai mới lớn  khi đến đón nàng học trò ở cổng trường ...
 Hắn không thể bắt nàng cười khi  nàng sp khóc .
 Hắn chờ và  kiên nhẫn như gã thợ săn . Hắn khiêu khích nàng để nàng cười bằng giọt lệ của chính nàng .
 Từ  giọt lệ ấy , hắn cũng muốn khóc theo nàng .



Rời người yêu,   chuẩn bị máy móc và những thứ cần thiết  để về lại quê cũ .
 Hắn phải đi bộ rất lâu với chính ý nghĩ thật  nhất của mình .
 Đứng nhìn hai bên bờ giòng sông, tai nghe tiếng mái chèo khua của người dân lam lũ, hắn sẽ chụp gì ? Ra sao ?
 Những nếp nhăn, những cánh vai gầy guộc ấy .. Có phải là ký ức ngày xưa hay là  hiện thực của bây giờ ?




Hắn đọc gì ở ý nghĩ  từ ánh mắt  của cụ già ?
 Hắn đoán được điều gì ở những cô gái loại tân tiến hở ngực, hở mông ngồi trên những chiếc xe  hai bánh ở khu phô thị ? Hắn chụp  gì để có chữ tương lai ( Vòng  tiến tới ? )


Tất cả những ánh mắt đều biết nói và  cái khó là làm sao cho họ nói thật tình sau nhng cái chớp mắt do dự ?
 Cái máy ảnh không có trí tuệ vì nó chỉ là công cụ .
 Chỉ có ý nghĩ và  cái nhìn của người cầm  máy mới có thể thể hiện ....
 Người ta có thể nói dối :
 - Tôi  yêu quê hương tôi .
 Nhưng chỉ có ánh mắt khi quyết định ấn ngón tay giữ lại hình ảnh mới là sự thật .



 Từ những hình ảnh đã ghi nhận, khi trở lại, đưa cho  người yêu mình xem lại  trong nỗi lặng yên .
 Ta hãy đọc ý nghĩ trong đôi mắt đẹp của nàng và ta sẽ hiểu độ sâu  lắng nhất trong tâm hồn nàng .
 Có  thể được không ?









 đăng sơn.fr

























...