... Chiều gần cuối tháng tư , trời còn lạnh lẽo nên ít ai ra biển đi dạo . Bãi biển vắng tanh . Vậy mà có một người khoác áo lạnh đi lững thững . Gió làm bay tóc, gió đẩy vài hạt bụi vào mắt làm phải lấy tay dụi mắt . Khi cúi xuống , tình cờ thấy ai đó làm rơi một cuốn sổ tay trên bãi . Cúi lưng, nhặt quyển sổ ấy , ngồi nép mình vào một ghềnh đá và đọc :
...
( Thư cho Út ...
Đã lâu lắm rồi đó , từ lúc mình lạc nhau . Bây giờ Út ra sao ? Có lẽ Út đã hát bài Con Sáo Sang Sông ? Út có gì vui không ? Út hạnh phúc chứ - Phải không ?
Hỏi để có cái mà hỏi vậy thôi ? Em gật hay lắc đầu thì cũng vậy mà . Anh sợ khi lẩm cẩm hỏi han quá đáng thì em sẽ đổ quạu và ngoe nguẩy sưng mặt quay đi như ngày nào em thấy anh làm phiền em .
Đã lâu lắm rồi đó ; hình như là 3 năm , là 5 năm gì đó mình đã không còn gặp nhau . Có lẽ em vẫn còn ngồi làm việc ở cái văn phòng vuông vức như cái hộp đựng dế ? Có lẽ những tiếng động chung quanh vẫn làm em tỉnh ngủ ở những buổi chiều ảm đảm và có lẽ họ đã thấy tội nghiệp em để đập tường làm một khung cửa sổ nhìn ra ngoài bãi cỏ ngập nắng để em khỏi bị ngộp thở ?
( Ngày xưa , nghe em phàn nàn làm anh cũng muốn phàn nàn theo em nhưng theo một cách khác để trêu em :
- Đề nghị là em nên lấy một anh chàng thợ hồ hay thợ mộc để gíup em làm hai ba cái cửa sổ thoáng khí há
Nghe tiếng em cười hihi , anh thấy vui nên trêu em chút nữa :
- Hay là em lấy đại cha nào làm chủ nhà băng để tha hồ cho em đi du lịch há Út ,
- Xời ! Úi Chời ! Ai mà thèm em chứ . Xí !
( anh thích chữ Xời - chữ Xí của em nên anh cũng bắt chước em để hihi )
Út không phải là một miếng phó mát, một cái bánh ngọt để dùng chữ Thèm như thế . Chẳng ai nhìn người kia mà lẩm bẩm như một gã điên khi nói ' Anh Thèm Em ' - Chữ Thèm ấy có ẩn ngữ kiểu cách sexy . Một người đẹp và duyên dáng thì tự ánh mắt , tự nụ cười và cách ăn mặc hoặc cách đi đứng của họ đã là sexy ( chẳng hạn như tấm ảnh ánh mắt của em lúc em mặc áo dài trắng ngồi ở bậc thang nhà chùa trong tấm ảnh đi làm việc thiện ngày nào ấy đã rất ... )
Khi viết những dòng này, anh đang nghe mấy bài hát rất buồn, rất lèo nhèo như Mê Khúc, Lý Con Sáo , và nghe thêm con nhỏ kia hát bài Con Đường Xưa Em Đi .... Toàn là những bài hát rất buồn để nhất định lì lì theo kiểu chủ quan là : Nhạc Việt Nam phần đông rất buồn .
Buồn như lúc ngó ra ô cửa sổ lại thấy mưa rơi .
Rơi rớt như ánh mắt em từ một khung cửa chỗ anh bật đèn ngồi viết thêm một bài tên là Út ơi ! Út ơi !
Vậy mà chờ mãi, vẫn thấy con mèo không trở về . Anh thấy bực bội lắm,anh giở trò nhịn ăn, uống bia tù tì như thằng bợm .Ngồi nhìn màn ảnh vô tuyến nhả hình ảnh nhảy múa, anh chả hiểu gì .
Khi thiếp đi, trong giấc nửa tỉnh, nửa mơ màng,anh thấy Hiên trở lại . Đẹp vô cùng, cũng chừng ấy tiếng cười thành tiếng, cũng từng ấy dịu dàng như ngày nào mới quen nhau ( lúc ấy chưa có thằng Cộc - con mèo cụt đuôi đáng ghét ) Ở Hiên là hình ảnh của sông hiền hoà, ở Hiên là những bóng nắng không gay gắt , kể cả lúc Hiên có điều gì giận dỗi .
Anh tỉnh dậy, hốt hoảng, miệng khô hốc ,vớ chai nước lăn lóc trên bàn,đụng tay vào tấm ảnh của Hiên . Tiếng mặt kính vỡ dòn làm anh đau nhói khi nhìn tấm ảnh rơi xuống đất vỡ tan, anh cúi lưng, nhặt ảnh chân dung, ôm vào ngực lắp bắp " Anh xin lỗi em "
Hiên đã không bao giờ trở về nữa . Thân xác Hiên đã tan vào cát bụi thành đất . Anh biết rõ như thế khi cất công đi tìm con Cộc, di sản còn lại của tình yêu Hiên đã dành cho nó .
Nguyên một ngày thứ bảy, anh được nghỉ làm đi lang thang .Vào một quán nước tối om om có đèn mờ và tiếng nhạc rậm rực, anh gọi bia, ngồi im trong góc quán nhìn thiên hạ nói cười .
Một mái tóc, một mùi nước hoa đàn bà đi ngang,thân hình ấy đứng lại . Cúi xuống dọ hỏi :
- Thấy anh có vẻ ủ rũ cả buổi tối ? Có lẽ đang buồn điều gì đó sao ?
Nhìn cô gái và kiểu cách ăn mặc,anh biết đây là một trong những cô gái ăn sương,giang hồ . Anh lẳng lặng gật đầu và lắc đầu ngay sau đó .
Cô gái tự nhiên ngồi xuống cái ghế đối diện - bắt chuyện :
- Có thiếu gì phương cách giải sầu . Tối nay hàng họ ế ẩm, không nhiều khách . Trông anh giống y ông bồ cũ của tôi . Anh ấy đã chết sau một tai nạn giao thông . Này anh ! Tôi có thể bớt giá cho anh nếu anh cần giải sầu .
Anh định lắc đầu, nhưng chẳng hiểu sao lại gật đầu .Cái lắc đầu để biểu lộ sự chán chuờng . Gật đầu vì sợ thấy mình quá một mình .
Cô gái cười nhẹ, đứng lên với câu nói " Đi theo tôi, phòng trọ của tôi gần ngõ kế bên "
Anh uể oải ra quầy bar gọi tính tiền . Đi theo cô gái. Ra đến cửa, anh nhìn cô rồi ấp úng :
- Thôi vậy,tôi đang buồn, chẳng ham muốn gì ?
- Đã ừ khi nghe bớt giá mà lại lắc . Anh bị khùng hả ?
Anh mời cô điếu thuốc lá cuối cùng trong bao thuốc ( bình thường, anh không uống rượu , hút thuốc khi có Hiên . Tại Hiên đi rồi, buồn quá nên phì phèo cho có cái đỡ vẩn vơ )
Cô gái nhả khói xanh lơ , nhìn anh ái ngại :
- Tôi cũng đang buồn, không biết làm gì cho hết đêm nay . Hay là tôi cho không anh . Chịu chưa ?
Anh cười, hiền lành nói cám ơn cô rồi quay đi .
Cô ta hậm hực dậm mạnh đôi giày trên lề đường, nói với theo :
- Chưa thấy gã nào kỳ lạ như anh .
Phải rồi . Nếu cô ta là anh, cô sẽ hiểu thế nào là một nỗi trơ trọi khi ngồi một mình nhìn màn mưa qua ô cửa vắng tanh . Ở chỗ ấy, có cái bàn làm việc sát cửa sổ . Ở chỗ ấy, mới ngày nào anh thích ngắm nhìn một hình dáng, một mái tóc qua dãi nắng nghiêng nghiêng .
Bây giờ thì mỗi ngày, dù cho nắng có tràn qua cửa sổ,mắt anh vẫn nhìn thấy những giọt mưa rơi .
And you're so far away from me
And where are you when the sun goes down
You're so far away from me
[Chorus:]
So far away from me
So far I just can't see
So far away from me
You're so far away from me
I'm tired of being in love and being all alone
When you're so far away from me
I'm tired of making out on the telephone
And you're so far away from me
[Chorus:]
So far away from me
So far I just can't see
So far away from me
You're so far away from me
And I get so tired when I have to explain
When you're so far away from me
See you've been in the sun and I've been in the rain
And you're so far away from me
So far away from me
So far I just can't see
So far away from me
You're so far away from me
Thấy Chữ đi chơi một mình, khều Chữ lại để hỏi thăm và hỏi câu có vẻ thừa : - Đi đâu ? Sao đi mình ên ? - Hỏi chi vậy , tôi thích đi một mình và tìm điều để viết - Viết gì mà ngày nào cũng viết . Có viết về những cái gì cho ra vẻ dễ nựng và dễ yêu không ? - .....
Không nghe Chữ nói năng gì , sợ làm phiền nên kẻ kia bỏ đi .
Thế là yên thân giữa buổi sáng đang quá đẹp để thong thả lang thang . Ngước mắt lên khoảng trời xanh thoáng rộng, trời đã qua cơn mưa kỳ lạ của những ngày hôm trước . Nắng lên để người ta không phàn nàn nữa , thiên hạ có thể rủ nhau ngồi đầy ở hàng quán lộ thiên .
Đi một lúc , hơi mỏi chân , định bụng sẽ ngồi quán sau khi mua tờ báo , mà thôi , nghĩ lại thấy nhỡ đọc nhầm những mục tin đấm đá động trời, động đất thì lại buồn nên tạt vào thương xá - chỗ bán nhiều sách .
Cả ngàn, cả triệu quyển sách đang im lìm phơi mình dưới ánh đèn trên kệ , tha hồ mà chọn để mua và đọc . Sách đầy chữ kể lể đủ thứ . Muốn uể oải nhức đầu thì chọn những đề tài chính trị , muốn tìm hiểu các xứ để đi du lịch thì có đầy ấp các kiểu .
Bữa nay, thấy thèm lãng mạn nên tránh xa những đề tài không mấy vui và không dễ thương ấy . Mắt rơi vào những sách nói về tình cảm, tình yêu .....
= Người ta đã suy nghĩ và viết gì về tình yêu ?
Lướt qua những trang giấy lẻo nhẽo , lèo nhèo về tình lại thấy buồn buồn . Buông sách, nhảy xuống mấy bậc cầu thang cuốn ra đường . Nắng nghiêng và nắng pha chút gió se lạnh .
Tìm một hàng quán vắng vẻ . Gọi 2 ly cà phê thơm mùi Ý Đại Lợi , gắn headphone vào tai , nghe lại một vài bản nhạc được hát bằng tất cả nỗi dịu dàng với tiếng đàn thùng say sưa đệm nhạc .
Khi nhạc ngừng, tự nhiên thấy thèm viết về những người đã bỏ nhau để sau đó Cứ Đổ Thừa Cho Nhau .
Hồ sơ cá nhân của bạn , đọc nghe có chút dễ ghét rồi , mong làm quen với bạn để được nghe nét gì dễ thương... "
.......
Má ơi !
Ở cái diễn đàn mà mình đã có mặt từ chừng 10 năm nay - Sao không thấy có thành viên nam nào nở lòng làm quen với mình ? !
Toàn là con gái , đàn bà , họ , lâu lâu tấn công mình với những cái messages ngộ nghĩnh ( kỳ lạ ! ) .
Đã sợ trí nhớ mình mòn lẳng theo thời gian , lật lại phần hồ sơ lý lịch , thấy hết hồn với dòng chữ :
'' .. 6/8/2007 9:23:48 AM ..
About me
...Rất dễ thương và dễ ghét - Tùy lúc. Rất tham ăn uống và... tham Yêu. Thích đủ thứ để được yêu đời, yêu người. Mê đọc, viết và mê sống.....
Chỉ vậy thôi mà !
Nếu nhìn thấy mặt những người đã có lòng làm quen với tôi - Kẻ rất đáng ghét - tôi muốn xưng tội và Amen như sau :
Tôi chỉ là một kẻ mê chữ và nhai chữ vì tôi bị rơi vào những quyển sách, những trang báo của cha tôi khi còn bé tị tẹo .
1973 - 1974 , cha tôi không la mắng gì khi đọc bức thư tình đầu tiên mà tôi đã viết cho một cô nhỏ trường Trưng Vương - SG . Và ông bố người Hải Phòng đã thương hại nên không nỡ mách với nàng Hà Nội cuả ông ( Mẹ tôi ) May quá là may ! Nếu không nàng ta sẽ la hét vỡ nhà vì thằng con hỉ mũi chưa sạch mà đã viết thư tình ( mơ ) ....
Nàng mẹ tôi chỉ muốn thấy học bạ của thằng con có những số điểm là 18 hoặc là tệ lắm là 16 / 20 !
( Mỗi lần nàng ấy thấy con số 5 / 20 là y như rằng thằng bé bị bố nọc ra quất mấy cây roi mây bầm đít )
Có một điều nàng không ngờ là khi nện tôi xong, cha tôi an ủi và nheo mắt :
- Chỉ cần con trai được 10 / 20 là bố vui rồi - Nhưng đừng nói lại với mẹ . Mẹ la bố ...
Từ đó giữa cha con có sự kín mít gần gũi và kín như bưng . Ngày kia, cha tống tôi vào nội trú , trường bà sơ - Lúc ấy, chưa có bài hát phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên - Em hiền như ma sơ - Nên tôi rất ghét bà sơ đã cho mình một cái thẹo ở lòng bàn tay mặt !
Bà sơ ba trợn này hay canh chừng tôi và hay rình rập phát ghét . Tôi ghét lắm và đã cầu nguyện như sau :
- Xín Chúa kéo bà phù thủy này sớm về trời .
Vì cầu khẩn kiểu ác như thế nên bà sơ ấy sống nhăn và nện tôi tả tơi như cái mền rách suốt 3 năm nội trú - Lỗi tại tôi mọi đàng vì tôi nghịch ngợm và hay đánh nhau . Cả với thằng bạn thân , nó nện tôi, tôi quăng cặp táp nện lại nó . Cái nào cái đó nên thân !
16 tuổi , lạy lục cha mẹ để được về nhà . Tủi thân lắm khi cứ bị mấy bà sơ dựng dậy lúc tờ mờ 6 giờ sáng , bắt mặc quần áo trắng đi lễ trước khi ăn quà sáng ... Đi lễ ngủ gà, ngủ gật mà chỉ mong cho xong cái màn amen, amen để gặm khúc bánh mì bơ sữa . Lạy chúa tôi .
Về nhà, tưởng yên thân , ai ngờ chàng bố ngó thằng con và phán :
- Bố muốn con đi tu . Làm linh mục .
Bố mẹ ! Trời Phật ơi ! Đời đẹp và xanh, đỏ , trắng, tím , hồng làm sao tu chứ ?
Muốn rống lên và nói với cha mình rằng :
- Tha cho con làm phước bố ơi ! Con biết yêu lúc con vừa 10 tuổi khi ngồi đợi bố đến đón từ đài phát thanh hoặc từ sân quay cuả đài truyền hình số 9 . Con nhỏ cột tóc đuôi gà xinh xắn ấy cứ đeo đẻo ngồi bên cạnh ở bậc thang nhà thờ cạnh trường học .
Thằng nhỏ ngu như con bò hứa hẹn : - Chừng nào lớn , làm người lớn, anh làm chồng của em á !
Con nhỏ tròn mắt, xoè cái ngón tay để móc ngéo : Hứa nha ?
Gật đầu chưa kịp thì lại bị đổi trường . Lasan lại có những ông sư huynh hắc ám ! Lại bị cấm túc , ngồi làm những con toán cộng trừ nhân chia không giống ai . Chúa mẹ ơi ơi ! Trời sinh làm chi mấy bà sơ, mấy ông giám thị sư huynh như thế chứ ?
Quỷ hiện giữa ban ngày và tôi tìm cách trả thù :
* Rình cho bằng được chiếc xe đạp của ông sư huynh và lấy compas đâm nát hai bánh xe cuả ông .
** Nói xấu ông với cả trường .
** ( Không khai thật nữa - ( Vì .... hèn ! )
Tôi chỉ ngừng lại những cái hèn đốn khi cha mình mất với những giọt lệ 18 của mình và tôi bị biến thành kẻ trụ cột của gia đình mình . Nàng Hà Nội dẫn thằng con trai lớn vào thương trường ...
2.
Nàng dậy thằng con biết nói dối ở cửa hàng ở Chợ Lớn :
- Con đừng nói gì khi mẹ giả vờ không biết tiếng Quảng Đông , con . Họ nói giá cả bằng QĐ và mẹ nghe họ bàn tán khi mẹ trả giá .
Thằng con cười - im thin thít xem mẹ diễn tuồng ở vở kịch đời để áp dụng cho chính mình về sau này ..
3.
Kiểu Cách Nối Dối .
Nếu bạn là nhà văn thì xin đừng mích lòng khi nghe một sự thật : - Bạn là kẻ ba xạo khi sáng tác . Và tôi cũng ba xạo một cách đáng ghét
..
Vì sao thế ?
Theo ý nghĩ của tôi thì khi sáng tác , bạn và tôi đang chạy trốn thực tại theo kiểu văn chương ảo mộng đến từ ảo giác . Kẻ viết có thể biến mình như nhân vật Jean Paul Belmondo của phim Le Magnifique ---
( Phim kể một gã nhà văn không nổi tiếng , ăn mặc bầy hầy và hút thuốc , nhả khói như đầu xe lưả xưa rất xưa . Gã ngồi ở cái góc bếp và hì hục gõ cạch cạch trên cái máy đánh chữ cũ mèm và gã mơ để biến mình thành một điệp viên anh hùng với bao gái đẹp bao quanh , trong phim thấy gã bắn lung tung và địch chết như rạ ... )
Chán thật ! Cho dù đó là một cuốn phim rất ăn khách ở Pháp thời ấy .
Tôi đã có lần viết ở một diễn đàn trẻ toàn là những người còn trẻ tuổi rất mơ mộng, họ muốn trở thành những nhà văn theo kiểu truyện Tàu kỳ ảo , kiếm hiệp và tôi đã lỡ làm họ đau lòng .
Kết quả : Họ cấm cửa , ban nick tên tôi và để lại nguyên bài viết của một cái nick viết bài chống phá và châm chích hạ thủ tôi .
Quay đi . Cười ! Và thấy mình quá đáng, quá dễ ghét .
-------
Kết Luận :
Tôi không phải là kẻ dễ thương và ngại những người dễ thương làm quen với mình .
Tôi chỉ xin bạn một vài điều nhỏ tí ti mà thôi khi thử nghe lại cách đệm đàn của chàng Minh Mon và cô nhỏ tên ngồ ngộ là Thủy Tẹt hát bài Chuyện Tình và so sánh với tiếng hát của Mỹ Linh ngày trước .
Bạn đừng bật đèn néon trắng phau khi nghe nhạc ở đây .
Xin bật đèn mờ ở những góc tường và tưởng tượng như mình đang ngồi trong một phòng trà nhỏ , ấm cúng .
Đã đến rất nhiều phòng trà kiểu bỏ túi , đã nhận ra những nỗi đam mê của những người hát với tất cả tâm hồn của mình , họ hát như nỉ non, như sống chỉ có một ngày ( Ngày Cuối Cùng ) . Họ hát và đã quên họ là ai .
Khi đang viết những dòng chữ này là lúc tôi đã phải bỏ headphone ra khỏi tai để có thể tập trung chạy theo kịp những ý nghĩ của mình .
Nghe lại 5 lần bản Nơi Tình Yêu Bắt Đầu , tôi chưa biết là nếu đặt lời cho một bài hát mới nhất , mình sẽ viết ra sao ?
Thử :
Nơi Tình Yêu Không Bắt Đầu
Bỗng nhiên , tôi biết tôi cần em Chợt như năm nào 16 - 18 Chợt như thấy mình ngồi cạnh em Lặng lẽ không biết nói gì, âm thầm mà thôi - Em Làm sao nói với em ? Làm sao để bắt đầu ở mưa buổi chiều Làm sao để bắt đầu một tình yêu ? Người ơi - làm thế nào để yêu em ? Nơi nào đó , đã không có chỗ bắt đầu Giấc mơ sẽ dài bao lâu ? Mãi đêm dài như thế Đã nắng bạc đầu Ở một chỗ không bao giờ khởi đầu Gió bay trong giấc mơ Mưa rơi trên bài thơ Và .. tôi biết tôi ngu ngơ Ở một chỗ không thể nào bắt đầu cho dẫu chỉ là mơ tưởng ( Làm sao để bắt đầu cho một tình yêu ? ) đăng sơn.fr
..
* Viết cho những người nghệ sĩ với tiếng hát kể chuyện tình ...
Chiều xuống .... Ngồi nghe lại bài hát tên là Le Premier Pas ( The first Step ) . Chuyện kể về một anh chàng rất nhút nhát khi không biết làm cách nào lại gần nàng để nói điều mình nghĩ với nàng ( Nói gì .... ? ) .. Chuyện ngộ kià ! Sao lại nhút nhát như thế kia chứ ? Muốn bắt đầu một chuyện tình thì cứ bạo dạn để bắt đầu . Cứ im ỉm ngồi gõ ngón tay trên phím dương cầm , ngồi hát như thế thì còn khuya tình mới đến . Xời !
Vì rất quý hai ngày nghỉ làm trong tuần của mình nên tôi hay dậy sớm để có thì giờ được nhẩn nha sau khi ra vườn khi trời còn om om tối , hít mùi sương âm ẩm trên khóm cây , trên bãi hoa , nhìn ngắm con đường yên tĩnh vô cùng trước cổng nhà và bắt đầu sơi tái bữa quà sáng và ly cà phê có 4 giọt sữa .
Vì đã không còn cái thói quen vặn TV xem tin tức buổi sáng đã từ lâu lắm rồi , tôi cho phép mình mất đi cái thú ngồi trước màn ảnh hàng giờ để xem hình ảnh nhảy múa và nghe, thấy những phóng sự có đầy rẫy những bất trắc, những kiểu tin giật gân làm chóng mặt, nhức đầu ( Họ đọc tin tức , chiếu hình ảnh và cùng lúc cho một hàng titre chạy bên dưới hình làm chóng mặt ... Hứ ! Hứ !)
Hứ xong vài phát thì hẳn là biết mình nên làm gì và không nên làm điều gì để bắt đầu cho một ngày nghỉ đáng yêu ...
Những bậc cầu thang ngoan ngoan dẫn mình mở cánh cửa vào thư phòng trên lầu 2 ( chỗ có thể tạm gọi là cái toà soạn nhỏ và vuông vắn như cái hộp , chỗ mà nếu nhìn kỹ thì sẽ hỡi ôi lắm ) :
Theo đúng câu Tốt Khoe Xấu Đậy thì tôi không thể nào kể cho bạn nghe về tất cả những cái xấu thảm cùng ấy - Nào là tủ quần áo lòi quần áo ra khỏi ngăn, nào là máy móc , dụng cụ làm mixage thâu nhạc và đống dây nhợ và 3 cái máy chụp ảnh nằm đầy trên kệ phía tay trái của bàn viết - Sau lưng, bên tay phải bàn gõ chữ là cái kệ sách mà nếu ngó vào bạn sẽ chóng mặt và hét to lên : - Ta không ngờ là nhà ngươi đã không gọn gàng với những hàng sách báo như vậy !
Mà thôi, nghĩ rằng bạn đã có lòng ghé mắt vào trang này để đọc thì tôi phải dấu đi những cái ba trợn + những cái xấu xí của mình để đưa bạn đi dạo - Hẳn là ta có lắm cách đi dạo cùng nhau .
Như thế này :
Sau khi mờ người gõ chữ và nhừ mấy ngón tay trên bàn phím thì đã đến lúc chọn bộ quần áo , thong thả nhảy lên chuyến tram gần đầu ngõ lên trung tâm phố - chỉ chừng 15 phút tích tắt )
Trời mưa hay nắng hoặc gió bão là chuyện riêng của thời tiết vì tôi hay chọn con đường đi bộ có thể nói là dài nhất của Âu Châu để ghé vào cái thương xá bán đủ thứ máy móc và đĩa nhạc sách báo . Tránh nhìn những tấm tranh ảnh, bích chương quảng cáo kích thích sự tiêu thụ, nhảy lên những bậc cầu thang cuốn , lên tầng thứ 2 để đi vào một thế giới khác ....
Biết rằng để thoát khỏi thực trạng của đời sống ( tùy theo cái nhìn riêng của mình thì hẳn là mỗi người đều có một thế giới riêng tư của chính mình )
Khi đi ngang một dọc những tựa sách đang im lìm phơi thân dưới thứ ánh sáng sáng rực , tôi đã luồn lách để tránh không chạm tay vào những đề tựa viết theo kiểu cách thức thời để làm thương mại : David B hoặc anh chàng Prince vừa chầu trời chỉ vài ba ngày là y như sẽ có một hàng dọc sách ra đời để kể lể và câu khách . Ông tổng thống đào hoa có mèo , bị báo chí phanh phui là hẳn nhiên chỉ sau vài tuần là có vài đầu sách hì hục xuất bản để thêm thắt và kể chuyện hậu trường của cô " mèo 2 chân "
Sợ nhức mình, nhức mẩy , tôi dừng mắt ở những quầy bán sách khác sau khi tránh những quyển lải nhải kể truyện những bé gái bị bắt cóc và bị xâm phạm tình dục .
Người ta ra nhiều sách quá . Và người đọc sẽ chọn điều gì để nhét vào cái đầu của mình ?
Chọn 2 , 3 quyển sách đầy chữ, đầy trang , tôi tìm cái bàn ở hàng nước, chỗ yên tịnh để có thể vừa yên lắng đọc và thỉnh thoảng ném cái nhìn xuống con đường đầy cửa tiệm lúc nhúc người và ( có khi ) tôi mơ mộng như một cô nàng vừa mới lớn :
Mơ mình thành một nhà văn kể những câu chuyện tình rất mộc mạc . Kể về cậu nhỏ chơi đàn rất hay và rất bình dị với tất cả nỗi đam mê khi đệm đàn cho cậu kia hát bài Trời Phương Nam - ở YouTube , ở một khoảng trời xa, khi cậu nhỏ nhắm khẽ mắt lại để hát đoạn phù sa sông Cửu Long và đoạn con sáo sang sông ..... Ôi và Ơi ! Sao mà tha thiết ! Sao mà cảm động khi hình dung lại những con đê, những bóng dừa soãi cánh bên bờ nước .
Mơ khi nhắm mắt hoặc mở to đôi mắt cũng có thể gọi là mơ : Mơ thấy cái đẹp ở điều chân tình , giản dị . Chân tình như một người hát với tất cả tâm hồn khi được hỏi - Tại sao cô ( anh ) hát ?
Câu trả lời : Vì tôi còn sống . Vì tôi muốn được hát để biết yêu thương cuộc đời này ...
Đặt lại câu hỏi ấy khi thay chữ HÁT bằng chữ VIẾT cho một người viết , hắn có thể xét mình và trả lời bằng tất cả những rung động :
Giả tỷ như mình đã ngủ quá ngon và đã nằm mơ để có ( những ) giấc mơ quá tình , quá đẹp để bù trừ lại lúc đã thấy phim ác mộng ... Khi thức dậy sau giấc mơ đẹp bị tan như bụi mưa , thấy tiêng tiếc thì phải làm sao đây , để có thể tiếp tục cơn mơ đẹp ? ( Có lẽ chỉ còn một cách sau khi đi dạo vài bước , tỉnh táo, bật máy, ngồi vào bàn viết ). Viết gì để như đang nằm mơ ? Nếu đang viết mà chạm nhầm vào một câu nói rất thực tế là ' Đời Không Như Là Mơ ' thì mình có cách nào luồn lách để những dòng viết bớt cay, bớt đắng không ? Mỗi ngày, mỗi đêm, những giấc ngủ kéo đến và những giấc mơ cứ tiếp diễn như những đoạn phim ....
. photo by dulan ( c ) .________________________________________________________________________________________________ Chỗ kia , nơi ấy đang chừng 36 - 38 độ , cơn nắng quái đang hừng hực trên những con đường đổ nhựa . Nắng bốc cháy tóc, ướt lưng ( có lẽ đi bộ dưới nắng , người ta chỉ thèm một ly nước rất lạnh mát ...) Chỗ này, nơi quãng đất cao để có thể nhìn xuống dãi sông và mỗi buổi sáng nở sương mờ sau cơn mưa nhỏ hay mưa rào đêm qua là nơi có người thức dậy sớm , mở cửa vườn lắng nghe tiếng chim hót và bật máy, ngồi viết . Viết như một cách nối liền 2 khoảng cách . 1 - Gạch Nối . Để có thể nối ngắn khoảng cách, tôi có thể mời bạn vào quán nước êm , bàn ghế đều đặn , khung cảnh thân mật và không quá ồn ào để chúng ta có thể vừa tâm tình vừa ngừng nói đúng lúc để nghe vài tình khúc êm rất êm ( và mình có thể quên đi chuyện thời tiết , chuyện nắng mưa, nóng lạnh .... ) Thay vì kể lể với nhau chuyện kinh tế, chuyện đánh nhau từ những kiểu tin xe cán chó, chó cắn xe thì tôi đưa cho bạn xem một vài tấm ảnh với phụ đề là ' hot Girl ' đã làm tôi khó chịu không ít .
Ngày xưa - Saigon ấy trên mặt những trang báo, họ không cùng chữ Hot Girl - Hot Boy như cái kiểu dân chơi bây giờ . Lạng một vài vòng để đọc tin tức báo chí trên Net , tình cờ thấy một loạt hình ảnh của con bé rất xinh và rất ăn ảnh này ( nhưng ở phần đầu một dọc hình chụp lấy từ Fb ấy , họ lại đặt cái tựa là Gái Quậy, gái Nóng ! ..) Tuy là những tấm ảnh chân dung ấy được tải trên màn ảnh với kiểu chất lượng rất xấu nhưng với kinh nghiệm của một người yêu quý ảnh nghệ thuật , tôi không tin cô nhóc cao chừng 1 m 51 này là một cô nhỏ gái quậy như họ đã cố tình giật titre để câu khách ( Tôi không là khách của họ ! ) Ngắm cách nhìn và nét phụng phịu của cô bé tí xíu kiểu xìtrum Saigon ấy , nếu cô là người mẫu trước ống kính của tôi - Tôi muốn nói với cô trước khi bấm một dọc hình ảnh rất tự nhiên của cô rằng : - Nhỏ cứ tự tiện làm gió, làm mưa hoặc làm nắng ở ánh mắt . Nếu cần thiết thì hãy quên mình là ai đi để có 4 mùa rõ rệt trước ống kính và nguồn ánh sáng không cần flash từ tôi . - Nhỏ hãy hình dung ra một buổi chiều không quá nóng bức ở con đường dưới bóng cây chạy thoai thoải trên con dốc đến nhà thờ Đức Bà . Nhỏ cứ việc trở thành một bóng mát trong khi tôi cẩn thận gắn cái memory card loại cực nhanh vào máy và sửa soạn để bắt kịp ngọn gió đang làm bay tung mái tóc tựa sông êm của Nhỏ . Tôi biết cách loại trừ cơn nóng làm những giọt mồ hôi rịn trên trán, trên đầu mũi như con mèo của nhỏ mà . Cần nhất ở một người mẫu là tia mắt biết nói, biết kể chuyện . Nhỏ sẽ kể câu chuyện gì cho tôi nghe khi ngón tay tôi bấm ở chỗ phải bấm để giữ lại lời Nhỏ đang kể ... ? Có thể đang ngồi bệt xuống bãi cỏ dưới chân thì Nhỏ ú ớ - phải không ? ( Trước khi bắt Nhỏ đi thay cái áo đang mặc bằng ái robe đầm màu trắng thì tôi tạm kể cho Nhỏ nghe vài mẫu chuyện nhỏ từ cái xứ tôi đang ở đã bao năm qua ) :
< Khi xa Saigon, tôi đã bỏ lại một người yêu tóc dài hơn vai một chút xíu . Bỏ lại những buổi tối man mát mà chúng tôi đã âm thầm đi bên nhau gần sát bờ sông . Nụ hôn đầu tiên kia ở bến sông nên chúng tôi hay trở lại và lắm khi im lặng đếm từng bước chân .
Biết rõ là khi yêu nhau, người ta biết đếm để sợ hãi : Sợ sắp phải đến ngày rời xa nhau . Paris xa lắm và Paris sẽ không thể nào có những mùi ẩm mưa như Saigòn .
Vậy mà , cũng , phải xa ....
Mỗi khi lang thang trên đất người, thoáng nhìn những bờ tóc dài qua từng muà , tôi biết là không thể nào trở lại ngày cũ nên đành dùng ống kính để giữ lại thời gian và ngồi xem lại những hình ảnh bên tách cà phê đắng ngắt - Nhất định không bỏ viên đường vào tách . Vị đắng trở nên một nỗi buồn .
Clic - Clic
( Âm thanh của nút bấm giữ ảnh nhỏ lắm nhưng chỉ có mình tôi nghe thấy . Thấy đôi mắt ngây ngô của Nhỏ đang nghiêng ở khoảng tối , khoảng sáng .
Và tôi cũng biết rằng tại sao mình ghét chữ Gái Quậy . Nhỏ đừng làm gái quậy . Hãy êm và dịu dàng với mắt nai như một người con gái chưa biết khóc vì tình yêu . Nhỏ ơi ! )