vendredi 6 septembre 2013

THƯ RẤT GẦN .

.






Ở một ngày rất cũ, @nguyênhạ viết thư :


1. THƯ TỪ NƠI GẦN.
 ____________________________
- @nguyênhạ.



Anh lớn !
 Anh nói em đọc văn của Trần.K.Sơn thì em chiều anh ,em đọc.
 Thú thật,em chúa ghét cái giọng văn của hắn.Có cái gì đó chua cay,miệt thị.Gặp cái mặt hắn là em muốn dộng cho vài cái xưng vù. Đàn ông gì mà trây trớt.Râu ria,tóc tai um tùm.Dáng điệu lừng khừng như người mắc chứng cà giựt .Là đàn bà,con gái,ai ế lắm mơí lấy hắn làm chồng.
 Em đụng hắn vài lần,nói chuyện không vô.Tính em thẳng thừng.Có sao nói vậy.Em có cái tật cũng hay húc giống hệt anh. Có một buổi chiều,không biết mắc cái chứng gì,hắn chận đường em.
- Nè nhỏ ! Đi nhậu vơí anh .

 Anh xem.Vậy có chết người không anh ? Đi nhậu vơí hắn để làm gì ? Ngó hắn như gã thất tình bất chí,lãng tử giang hồ trong câu nói,trong cái nhìn... Em không ưa hắn tí nào.Thơ của hắn cũng toàn là thơ thất tình.
 Hắn nói vơí em.Mạnh bạo :
- Cô ơi ! Tôi ghét đàn bà,con gái
- Bộ anh là bóng hả ?
- Không.Không mà.Tôi muốn lắm mà hổng được.Có lẽ kiếp sau thì có thể...
Em thực tế như gạo và mắm.Em không cần biết kiếp sau ra sao há.Kiếp này trả nợ chưa xong,ở đó mà....

 Bây giờ nói về chuyện của anh.Anh nói muốn ra tờ tạp chí chủ đề Chúng Mình.Ra tờ tập san,tạp chí để làm gì anh ? Chữ nghĩa văn chương thời này rẻ như bèo ( như người đời thường nói - ý chỉ sự mỉa mai. )
 Em thích văn chương trong một chừng mực có giới hạn.Anh đam mê lắm chỉ để khổ thân anh.Người ta gặm bánh mì,ăn giò cháo quẩy,húp phở để no bụng.Còn anh ? Anh bắt chước cái ông Nguyễn Xuân Hoàng ở báo Văn Magazine bên Mỹ để đi trên mây há anh ?

 Leo xuống đất đi anh.Thanh toán nợ nần chi phí nhà cửa đi anh.Anh nói anh có người tình tên là chữ nghĩa.Em tội nghiệp dùm cho anh.
Ơ hơ ! Ơ hơ ! Anh có nghĩ là người đi bên cạnh đời anh sẽ khổ sở vì nghiệp đam mê chữ nghĩa của anh không ? Em đã ngồi vơí anh,nghe anh rên hừ hừ nói anh chán đời,chán cả thảy loài người trên quả đất xíu xiu này.Thấy anh vời vợi trước những bất công của trần thế...
Em xúi anh bỏ đời đi tu.Anh nói :
- Nhỏ nè.Đừng nói chuyện thất đức nha nhỏ.Anh vào chùa,vào nhà thờ thì mấy em bỏ cho ai hứng ? Tội mấy em...

 Anh ơi là anh.
 Không có anh,chợ vẫn đông.Chợ trời chữ nghĩa không cần có anh để sống.Có mấy ai làm thơ,còng lưng viết văn để sống ? Anh không phải là một Marc Lévy hoặc là một David Foenkinos của tờ Psychologies ,anh sẽ chỉ là một gã gàn bướng và muôn đời cô đơn trong cái thế giới chữ nghĩa của một Cao Nguyên,một Đông Hương ,Dulan vò või với chữ... Ai sẽ đọc văn của anh ? Người đời và người viết luôn hờ hững như bản nhạc tên Thói Đời.Tất cả những người bạn viết đã bỏ rơi anh khi anh đang khắc khoải vơí chữ nghĩa.Anh nói là anh cô độc khi gõ chữ trên bàn phím.
 Và em thấy buồn,có khi,trên những dòng chữ ngộ nghĩnh pha chút chua chát nơi anh.

 Anh à anh.Bỏ viết đi anh.Khúc bánh mì có thể làm no dạ.Chữ nghĩa của anh chỉ làm anh ray rức một mình.Khi viết những dòng này,em khóc.Và anh hiểu tại sao ....





 2. THƯ
Không Gần,không Xa  ____________________________






Đáng lẽ,anh cho phép anh miễn để không trả lời vài bức thư.Bởi vì một lẽ : Ta chỉ nên trả lời khi bức thư làm ta vui lòng.
 Thường thường thì anh rất ấm ức mỗi khi nhận thư của ai mà chưa kịp trả lời hoặc có khi gửi cho người ta mấy chữ mà họ lờ đi,không hồi âm....
Đọc những dòng chữ từ lâu của em về cách suy nghĩ và lời khuyên ngừng viết của em,đáng lẽ anh cáu lắm ( Vừa cáu vừa buồn cuời vì em đã thậm tệ chỉ trích gã bạn của anh - anh có tật mê bạn và hay bênh vực bạn )

 Em biết không ? Ở cái cõi sống này,khi đối diện vơí những khuôn mặt của từng hoàn cảnh đời,anh luôn bày tỏ thái độ :


1. Yên lặng - Quay đi
 2. Phân tích và Trả lời.


Ở lá thư nay - anh chọn cách thứ 2 .

 Nhỏ nè !
 Em muốn anh trả lời ra sao ? Nhẹ nhàng hay gây cấn khi em có lòng đụng chạm đến cách suy nghĩ và cách viết của anh ?


 Em đã viết :


" Anh ơi là anh.
 Không có anh,chợ vẫn đông.Chợ trời chữ nghĩa không cần có anh để sống.Có mấy ai làm thơ,còng lưng viết văn để sống ? Anh không phải là một Marc Lévy hoặc là một David Foenkinos của tờ Psychologie,anh sẽ chỉ là một gã gàn bướng và muôn đời cô đơn trong cái thế giới chữ nghĩa của một Cao Nguyên,một Đông Hương,Dulan vò või với chữ... Ai sẽ đọc văn của anh ? Người đời và người viết luôn hờ hững như bản nhạc tên Thói Đời.Tất cả những người bạn viết đã bỏ rơi anh khi anh đang khắc khoải vơí chữ nghĩa.Anh nói là anh cô độc khi gõ chữ trên bàn phím..... "

 Nhỏ à !
 Anh biết như thế chứ sao không ?
 Ta nghĩ gì ? Cần gì khi viết ? Ta nhìn mặt trái mặt phải của cuộc đời ra sao để viết ,em ? Và viết gì ?

 Anh còn nhớ ở một buổi đêm trong góc phố Cali ngày ấy,khi tạm trốn ra vườn sau của cái hộp đêm tên là Blue Club,cô đàn bà,bạn gái và cũng là 1 người yêu hụt của anh đã nói,dù là rất vô tình :
- Tính em rất thực tế và rất vật chất.Em ghét đọc.Mấy thằng cha thi sĩ,nhà văn là những kẻ thiếu thực tế.Văn chương chữ nghĩa có nuôi ai làm giàu ?

 Giữa tiếng nhạc rừng rực của rock inh ỏi loan ra vườn đầy bóng tối và mùi đàn bà của cô ấy,anh chỉ biết mỉm cười trong sự não nề thất vọng của riêng mình.Cũng may cho anh,bãi biển lúc đi dạo ngày ấy,cái cô bé đã trở thành đàn bà này không phải là người yêu thật và là người bạn đời của anh.


 Ngày ấy,nàng tóc xõa ngang vai,nhỏ nhắn 16 tuổi ,sánh vai anh trên bãi cát nóng mùa hạ.Nàng theo anh lên quán nước.Hai con mắt tròn xoe ngộ nghĩnh ngồi nhìn anh chăm chăm và nghe anh nói.Nàng rủ anh xuống bãi cát,nằm dài bên anh,xoè cho anh xem cái ngón tay đeo nhẫn rồi bạo dạn nắm bàn tay anh rất lâu,rồi lại nắm tay dạo biển.Cái cảm giác ấy như một mùi gió biển.Nồng,dịu,chút bàng hoàng,chút ngây ngất.Bên cạnh cô bé tí,người lớn nào cũng biết ngây ngây....

 Những ngày sau đó,anh biến mất vì cái linh cảm cho anh biết cô bé này không hẳn là mẫu người anh thích vì quá bạo dạn,ngổ ngáo ( anh thích cái gì cũng êm đềm,chầm chậm.Tĩnh ! )
 Những tuần lễ sau đó,anh nghe nhiều người nói lại là cô bé đi tìm anh khắp nơi. Để làm gì ? Yêu chăng ?

 Cho đến buổi đêm Cali.Nhạc hộp đêm.Mùi rươu bia,mùi phấn son,mùi đàn bà đứng sát anh như ngày cũ ở biển xưa.Lòng anh lạnh ngắt.Cô bé trở thành đàn bà có móng nhọn để tính toán vì có những căn hộ cho mướn này đang rủ rỉ kể những chuyện tình ngắn ngủi của cô,cô kể về hai cái hôn nhân không thành để anh có thêm điều nghĩ lại và viết khi về đến đất Pháp.

 Và anh đã viết những gì ở đây,ở đó ,em ?


 Nhỏ à !
Đừng khuyên nhủ gì anh nữa,em.
 Cứ mặc kệ anh để anh viết.Viết những điều mà em đã ghé mắt đọc ở đây.


 Chúc Nhỏ đừng cáu khi đọc.


đăng sơn.fr

    

jeudi 5 septembre 2013

CHUYỆN CỦA BÉ .

.










    CHUYỆN CỦA BÉ .





________________________________________________





Chuyện của bé và của anh chẳng có gì là lạ cả . Chuyện xưa như trái đất . Khi hai người quen nhau,đến với nhau như lửa gần rơm mà thôi .



Bé muốn lãng mạn và muốn đọc tiểu thuyết ba xu há ?


Vậy thì chiều bé - anh viết :




" ... "



Bé thấy 3 cái chấm như thế,bé la làng inh ỏi nhặng xị :

- Giời ! Dị mà nói là viết tiểu thuyết ?

- Chứ sao ? Ở ba cái chấm ấy là 3 chữ viết tắt .


- Trời ạ ! Có phải là chữ " anh yêu em " không ?


- Ai nói thế ? Chú sao yêu được cháu hả ,Xí Xọn ?




Bé dẫy nẫy lên . Bé đâu còn là con nít để ăn vạ chứ ? Coi kià .

Bé trở mặt cái vèo như đám mây héo úa :

- Nếu '' chú " không viết thì bé sẽ sinh sự á .


Ừ . Ừ ,bé - Để anh viết :



...




1.



Là một cơn gió mạnh ,bé ào đến bất ngờ,không kịp trở tay . Bé là cơn bão ở vận tốc 7 / 10 ( Biển động )


Bé còn trẻ,đầy sinh lực và đang chạm ngõ với đời . Ở bé,cái áo màu vàng rực có tấm bảng đề " on sale " là một cái áo đẹp . Một bài nhạc giật đùng đùng kiểu
thương mại như " Không Yêu Nữa Thì Thôi " hoặc là " Yêu một người,sống với một người " là top hit thời thượng .


Ở bé những ngôn từ như " Rất Máu " - " Rất Choáng " làm chú bị ngộp và hóng mặt .


Bé dòm chú,hai con mắt ngọc bích đẹp , vô tội vạ . Bé nói :

- Chú nhà quê ! Cổ lổ sĩ . Cỡ chú nên vào bảo tàng viện chung với lão Picasso .



Chú thấy quê khi đỏ mặt . Con nhỏ láo quá ! Dám nói mình cổ xưa . Trời ! Bé mà gặp chú thời ấy là bé rơi cái đùng .


Bé gân cổ ,ngang chướng làm chú muốn nổi cạu :


- Xưa rồi Diễm ơi !


Mẹ cha ơi ! Trong câu chuyện giản dị như thế mà bé đã nhắc đến hai kẻ mà chú chả bao giờ thích : Lão Picasso của tranh lập thể , ông TCS của ngày đại học thời áo trắng .



Ông bà ơi !


Bé không phải là một Diễm Xưa trong bài nhạc . Chú không có tên là Diễm của thời con gái . Picasso là người được ca tụng, đừng nhắc đến ông ta . Để ông ấy yên .


Để không nhắc đến hai nhân vật kỳ cục ấy,chú dẫn bé đi uống cà phê quán cóc .


Bé làm tiền chú :

- Quán có nhạc tình không,chú ?


- Không .


- Quán có bàn ghế đẹp không ?

- Không .


Mặt bé xầm xuống như cái bánh bao thiu :

- Chứ có cái gì hấp dẫn ?


- Thì ... có chú nè .



Bé chề cái môi: Chú xưa rồi .


...



Vậy mà bé cũng theo chú đi quán cóc . Quán ngồi chè bè ,xập xệ nhưng cà phê lại rất ngon . Chú gọi hai ly và kể cho bé nghe chuyện cà phê bí tất ở phố tàu Chợ Lớn .

- Ngon hăm chú ?


Chú cười :


- Ngon như ánh mắt bé đang nghía chú .


Bé cúi mặt :

- Chú kỳ ! Chú đang tán bé hả ?


- Ai nói là tán ? Chú người lớn mà . Bé xinh thì chú nói bé xinh . Mắt bé đẹp thì chú nói là đẹp . Mắc gì phải cong quẹo chứ ?


Bé chớp chớp mắt ,bất ngờ và tự nhiên :

- Chú nè ! Chú thấy bé đẹp há ? Thật không ?


- Chú thề với bé là bé đẹp ác liệt . Tiếc cho thằng nào vớ phải bé .


- Sao vậy ? Chú ác tâm quá !



- Người ta nói lấy vợ đẹp thì dễ mất .


- Chú đã mất bao nhiêu người rồi ? Họ ra sao ?



Vậy thì là phiền thật : Sinh sự thì sự sinh . Nhắc làm gì chuyện cũ thêm buồn . Nếu mình thích mưa thì nói rằng tình yêu là bóng mưa . Đến rồi tan , khi mưa dứt,mặt đất có mùi ẩm thấp và hoang vắng . Kể lại để làm gì cho đau lòng thêm ?



2.



Chuyện gì đến sẽ đến .


Anh đã có một ngày dài khá mệt nhọc . Định mở tv xem vài hình ảnh thời sự ,lại thấy mỏi mắt .


Mở hộp thư - Thấy chữ của bé :



" Ngày pha Đêm .


Chú thân yêu .


Bé chưa đi ngủ vì mải mê đọc sách . Quyển sách kể chuyện tình giữa hai kẻ bậm trợn . Đọc xong trang cuối,bé chưa ngủ được nên viết thư này .


Chú đang làm gì ? Chú đang đọc thư của bé ( hơ hơ he he ) Bé biết .


Chú đã nghĩ gì khi đi cà phê với bé ngày hôm kia . Chú không khai thật cho bé rõ những chuyện tình oái oăm, ác liệt của chú . Nhưng ... bé đoán và biết hết rồi .


Chú là một kẻ chuyên môn làm khổ đàn bà vì cái bậm trợn của chú . Chú khinh mạn,chú ra vẻ ngạo đời và ngạo mạn . Lẽ ra,bé rất ghét chú .


Bé đang làm một cuộc cách mạng để hạ bệ chú .


Bây giờ thì bé quyết định gọi chú bằng anh .


Anh không thích hay phản đối thì kệ anh .



Bé .


( Hãy trả lời thư cho em )

.......



3.



Không biết phải trả lời thư ấy như thế nào nên hắn im lặng như cách trốn chạy .


Hắn xin nghỉ một tuần,bị bọc lên thành phố núi . Chương trình chạy trốn của hắn mỗi ngày như sau :


7.30 - Thức dậy,chạy bộ,tắm ,ăn sáng .


9.30 - Dạo phố, lội rừng, chụp ảnh


12.00 - Ăn trưa ,xem phim ,đọc sách báo .




Buổi chiều,làm xong một giấc ,ngủ dậy đi bơi .

Buổi tối thì rủng rỉnh viết bài cho toà soạn . Giữa những chương trình như thế,hắn tắt ngấm cái điện thoại di động .





4.


Suy nghĩ rất chủ quan như thế ,hắn huýt sáo ra vẻ yêu đời ,tà tà dạo quanh phố phường vài bữa .


Hắn sợ nhất là vào cuối chiều,phố núi hay mưa . Ngồi một mình, nốc ly cà phê không phải là cà phê bí tất,hắn thấy trong đầu thiêu thiếu cái gì đó .


Chẳng lẽ ... ?




Còn hai ngày nữa là hết cuộc nghỉ hè kiểu chạy trốn rất hèn nhát . Hắn vừa mở cửa định ra đường với chiếc xe đạp mượn của chủ nhà thì hắn thấy chiếc xe hơi trờ đến .



Con bé thò đầu ra cửa xe . Chú ! Chú ! Anh !


Con bé mặc áo màu vàng tươi,quần jean thấy ngộ,tóc cài bím . Mặt phụng phịu giận hờn .



- Chú - á quên - anh trốn tui há ?


Hắn im ru ,chẳng biết nói gì . Thấy mình như trẻ nít phạm tôi . Con nhỏ " người lớn " kia vặn vẹo :


- Sao không trả lời thư cho tui hả ?

- Tôi ...


- Tôi cái con mốc xì ! Xưng bằng anh ha !


- Ờ , ờ ,anh.....



Con nhỏ xòe cho hắn gói quà cột nơ ,nói trống không :

- Nè . Cầm đi .


Hắn mở bao giấy,đút cái nơ màu xanh lơ vào túi quần . Đó là hai cái đĩa hát loại hòa tấu mà hắn thích , cộng thêm một tập album chụp chân dung của con nhỏ . Bờ môi,cặp mắt rất đẹp biết nói.


- Cám ơn bé.


- Cám ơn xuông vậy hở ? Dắt tui đi cà phê quán cóc như bữa hổm đi .

Lúc nhâm nhi
cà phê ,nhớ khen tui đẹp nha .




Hắn chịu thua,gật đầu quên hỏi là : Làm sao bé biết được anh trốn ở đây mà bé tìm ?





__________




đăng sơn.fr

mercredi 4 septembre 2013

quán MƯA

.








* QUÁN MƯA .




________________________________




Cái thói quen đã bắt anh thức dậy sớm như mọi ngày,cho dù hai hôm nay là ngày " nghỉ hè " .

7 giờ sáng.Ngoài cửa sổ vẫn còn nhá nhem bóng tối.Mùa hè đang trôi dần vào thu. Sáng lành lạnh,chiều tối sẽ xuống nhanh,lành lạnh.

Chẳng biết hộp cà phê nhà thằng bébé con trai cất ở chỗ nào.Cả nhà còn ngủ kỹ lắm.Mẹ Bébé còn ngủ,cậu Bébé,người yêu nhỏ xíu của bébé vẫn còn ngủ.Những cánh cửa phòng đóng kín mít....

Buổi sáng nào cũng thế,anh phải mở hàng cho mình bằng một ly cà phê có pha 10 giọt sữa. Bây giờ là buổi sáng đầu tiên mà anh thức dậy trong cái tổ ấm của gia đình con trai.Những cái thói quen bị thay đổi. Ly cà phê sữa cũng bị thay đổi.

Anh tập xong màn thể dục hít thở.Mặc quần áo rời nhà.Cơn mưa rào đổ xuống bất ngờ.Cả cái góc phố thấy đẹp vô cùng.Anh với cây dù,rời nhà đi về phía đầu phố.Ở cái thành phố mang tên thung lũng này ,đi đến góc đường nào cũng có quán cà phê và đa số các quán đều mở sớm.


Thế là ly cà phê thơm ngào ngạt gặp anh sau cái bàn sát cửa kính nhìn ra một bờ sông ngập gió mưa.Những chiếc xe chạy vụt ngang,những chuyến bus chầm chậm đón dám người đi làm...

Tờ báo trải dài trước mặt cho anh đọc những bản tin không lấy gì vui.Chuyện lão Khadafi chạy vắt giò lên cổ và trốn nhủi như con chột cống,chuyện ông già 75 tuổi chán đời vác súng đi cướp một sòng bạc bị bắn chết vì đó là cách muốn tự xác của ông,chuyện hai người bạn thân từ hơn 32 năm kiện nhau ra toà vì một tờ vé số trúng 1 triệu euro..Chuyện.....


Chiếc loa từ góc quán đang nói :

" Bây giờ thì đài M-FM sẽ tặng bạn hai bản nhạc của Toni Braxton.Chúc các bạn một buổi sáng nồng nàn..."

Và cô nàng ca sĩ hát.Un- Break My Heart ..Giọng nức nở.

Anh run tay,run chân,rời tờ báo khỉ gió chộp cuốn sổ tay và cây bút.

Anh viết :



TÔI VẪN ĐỢI EM



__________



Don't leave me in all this pain
Don't leave me out in the rain
Come back and bring back my smile..... *



Chiều nay mưa - mưa
Tôi thấy tôi một mình trong quán nhạc xưa
Xưa chỉ chừng đó - một mình tôi,mưa

Mưa như rơi tiếng hát ngoài khung cửa
Người ca sĩ hát :
" Don't leave me in all this pain
Don't leave me out in the rain
Come back and bring back my smile..... "


Ngụm cà phê đắng - tôi thấy nhói trong lòng
Tôi chợt ghét cơn mưa tím ngắt
Giọt nắng hồng trong em đã đi mất
Cả cái thành phố này đen ngòm màu kỷ niệm
Cả khu phố,ngõ ngách này xám ngắt trong góc hồn tôi


Ngồi nghe bài hát và thử nhắm mắt
Thử tưởng tượng ra em
Thử nắm bàn tay em,mềm
Thử nghe tiếng em hát :

" Un- break my heart
Say you'll love me again
...
Un -cry these tears
I cried so many nights....


Bài hát cũ của em và tôi
Từ một cơn mưa khi tôi đến đón em
Một chiều nào bên nhau
Em cười tươi thì thầm dưới cây dù màu tím nhạt
Em đã cho tôi nụ hôn ngọt nhất thế kỷ
Em nói điều gì đó vào tai tôi
Em đã cho tôi,tặng tôi cả một thế giới
Thế giới ấy chỉ đầy đủ khi em ngồi cạnh tôi trong lòng chiếc xe đậu ở góc phố
Em nghiêng đầu hát bài hát mà tôi hằng ưa thích
Tôi cũng khe khẽ hát theo em

Hát cùng những nụ hôn không bao giờ biết vội vàng
Những người yêu nhau dùng thì giờ để yêu nhau
Họ mặc kệ thời gian
( Thời gian chỉ là điều hoang tưởng và vô nghĩa khi ta bên nhau - em ơi ! )


Bây giờ.
Người ca sĩ và tiếng hát trong mưa chiều...

Don't leave me here whit these tears
Come and kiss this pain away
I can't forget the day you left.....


Tôi đắng mình tôi - Chiều rơi mưa
Đừng rời xa tôi - em
Tôi đợi em - đợi em
Dù có mưa thêm cả ngàn buổi chiều nữa như thế này
Ở ngoài quán nước
Ở trong quán nước
Và ở bất cứ chỗ nào trên quả đất
Tôi vẫn đợi em..

Đợi em.


-------------
* Un - Break My Heart
- Diane Warren - 1996 -

Buổi sáng trôi nhẹ lắm.Cơn mưa sớm vừa ngừng rơi từ một thoáng chốc.Đường phố đã có nhiều xe hơn để trở lại dòng nhộn nhịp.Nguồn sống của một ngày là như thế.Anh sửa soạn rời quán cà phê.Hương vị của ly cà phê ngon nhất thế kỷ của một thành phố mưa sáng vẫn còn đọng lại trên lưỡi anh khi anh bước ra đường.

Những chặng đèn xanh,đèn đỏ nhấp nháy.Từng hạt nước long lanh trên từng phiến lá và hoa màu vẫn nhắc chừng anh những thứ nhỏ nhặt cần làm cho ngày hôm nay.Có nhiều chỗ cần đi.Đi như một khám phá và anh sẽ có thêm những hình ảnh cho các thắng cảnh chen chúc nhau trong cái mémory card của máy ảnh.

Và anh nghĩ mình có thêm vài điều để viết.

Và em sẽ đọc.



đăng sơn.fr


lundi 2 septembre 2013

( ... )

.











đi về MỘTPHÍAKHÔNGBAOGIỜCÓNHAU .






Đó là một khoảng không .

Không tiếng động của âm vang vỡ  oà gió . Một nơi không có biển,không núi không sông .

Hình như ở chỗ ấy không có ngày và đêm .


   Chỉ là một khoảng trống không tên .(  người ta có thể đặt vào đó một khoảng nhớ - chỉ vừa đủ khít khao )





đăng sơn.fr          






    CÓ ĐIỀU GÌ LẠ
    ở bên kia ( ? )



   __________________________________________________






     Đừng hỏi như thế,tôi thú thật là mình không biết mà .


     Làm sao biết được người ta vui hay buồn  ? Ở đâu cũng có những điều để vui  .  Vui như thế đẹp lắm - Đẹp từ một ánh mắt nhung nhung,từ những ngón tay thon thon bấm chữ trên màn ảnh điện thoại ,từ lọn tóc loà xòa trên vầng trán,từ mùi của tóc nồng nàn của nửa đêm quyến rũ . Tất cả là một nỗi riêng cho dù  thầm lặng .



    Buồn thì cũng có khi nhiều,khi ít .

    Có khi gói chất buồn mặn mà ấy,bỏ vào cái hộp nhỏ,gói cái nơ màu tim tím,viết trên  một mẫu giấy hồng rực và một chữ ký  có chữ " Nhớ "


     Nhớ hay là Quên ?


    Nhớ một câu hẹn vừa đủ chỗ dấu kín bưng

   Quên thì lưng chừng  một đoạn đường khi rời nhà thờ buổi trưa nắng nóng . Tìm một chỗ ngồi  ở quán vắng . Gọi ly cà phế lần thứ ..... ,thử không bỏ đường để chất đắng có thêm vị buồn .



    Trong chốc lát lặng thinh ấy , có dòng chữ cũ mang tên " chợt nhiên "


    Đâu phải lúc nào cũng chợt nhiên .








     đăng sơn.fr          

you and me -

.


Hình ảnh đã đăng







     CÓ GÌ
     ngọt ở viên đường
  ( ? )



    _____________________________

         nguyễnDuyToàn &  đăng sơn .fr







      Biết mà .  Có người rất thích đường để ngọt lịm . Ngọt đến nỗi gắt cổ và bật ho .


      Cô nhỏ đang sặc ho khi nghĩ đến câu nói ấy . Cô ho vì lỡ tay lãng trí bỏ thêm hai viên đường nữa vào ly cà phê . Bàn tay cầm muỗng khuấy tròn chất đắng vừa thành  ngọt.


      Dạo này cô  uống cà phê hơi nhiều . Sáng sớm một ly ở bữa quà sáng . Buổi trưa ,ăn xong,vào thư viện lại ghé cafétéria làm một ly cối . Bây giờ ,rời giảng đường,lại tìm cái quán chơi thêm một ly có 3 viên đường . Và ho sặc .


       Gió đang hiu hiu như tiếng ai thầm thì . Nghĩ như thế khi lòng đang nhớ đến một người . Cô nghĩ bụng sẽ đến thăm ông khi ông rời toà soạn về nhà . Dễ lắm ! Để biết ông về nhà chưa ,cô chỉ cần ấn ngón tay vào nút điện thoại di động .


     Với ông ấy,Thụy thấy mình có nhiều điều để nỉ non,để than thở khi có điều gì buồn bã trong lòng.



     Thụy còn nhớ buổi chiều lâm râm mưa hôm ấy,vừa đi  như chạy,vừa cầm điện thoại,cô vấp cái lề đường ngã  lăn quay,sách vở từ sactay rơi tung tóe ,cô hoa mắt,vừa đau vừa giận vừa hoảng hốt nhìn từng thứ đồ đạc tung bay trên đường phố . Những chiếc xe ùn vụt phóng đến . Bất chợt có người bộ hành chạy đến ,một tay kéo cô vào sát lề đường,tay kia ra dấu cho  đoàn xe trờ đến phải ngừng lại .


   Giọng người ấy rất trầm,nhẹ :

   - Cô có sao không ?


   Thụy nhăn nhó , nhìn thấy cái điện thoại vỡ nát . Người đàn ông cúi xuống nhặt nhạnh các thứ bỏ lại vào sac tay cho cô .


   Ông ta cười như  an ủi :

  - Tôi cũng ngã như thế vài lần rồi . Tại mình chạy nhanh quá đáng .


   Cô phụng phịu cãi bướng ,lấy tay  phủi phủi vết bụi bám trên ngực áo :

   - Tôi,tôi không chạy,tôi chỉ đi hơi nhanh thôi .


    Người lạ lắc đầu,cài lại cái sac tay,đưa cho cô và định quay lưng đi .

    Thụy gọi giật ông :


   - Ông nè !  Ông ! Tui quên nói cám ơn ông . Ông đừng giận nha ông ...



    Ông ta làm như thấy buồn cười với cái giọng trẻ con của cô bé .

    Ông nói như đùa :

   - Tôi đoán là nhỏ rất cứng đầu .


Thụy quên  cái đau,quên cả sự xấu hổ khi bị té ngã ,cô nhói một chút trong lòng khi nghe chữ " Nhỏ - Nhỏ " như thế . Ngày  xưa ấy,cũng có một người đã gọi cô là Nhỏ - Nhỏ xíu . Người ấy lên đại học ,bỏ đi mất .

  Vì thích chữ Nhỏ Nhỏ như vậy . Chiều hôm ấy Thụy quen với ông để hay vòi vĩnh bắt ông dắt đi uống nước ở cái quán  ngay bờ sông ,chỗ toà soạn mà ông làm việc .




2.



        Ở chặng chờ đèn đỏ . Cô mở điện thoại gọi cho  ông :


       - Chú ơi ! Nhỏ nè ! Chú xong việc chưa ? Chừng nào chú về há chú ?


      -  Thụy hả ? Nhỏ đang ở đâu ?


     - Kêu bằng Nhỏ ,tui thấy mát lòng . Tui đang trên đường đến nhà chú nè . Bữa nay ,tui vui,tui mang cho chú mấy món đồ ăn tui mới làm . Ngon lắm á !



    Cô nghe tiếng cười dòn bên kia :

   - Chú cũng đang ra cửa hãng . Chờ chú ha ?




     Cô đến nhà ,đậu xe . Ngồi bệt xuống thềm nhà,mắt ngơ ngẩn  ngó mấy bụm hoa tim tím ở đầu cánh cổng trắng ở nhà chú .

    Cô thích đến và thích sự chờ đợi khi ngồi ở cái bậc tam cấp dẫn vào cửa nhà chú,cô chẳng hiểu tại sao cô lại thích cái cảm giác chờ đợi . Nếu phải đứng chờ xe buýt lâu hoặc chờ cái hẹn nào đó thì cô ghét lắm . Nhưng chờ ở đây thì cô lại thích . Cô không cần biết tại sao nữa vì xe chú vừa vào đến cổng .


   Chú mở cửa xe,cười thấy tươi như màu nắng trên tàng cây kia . Thụy chạy đến đỡ cho chú cái cặp giấy tờ . Ngó cô như chú chó nhỏ chờ và mừng chủ về nhà . Lòng cô rộn rã .


   Cô líu lo ,hót như chim sẻ :

   - Chú có mệt lắm không ? Bữa nay toà soạn ra sao hở chú ?


   Chú không trả lời trong khi cô bám lấy cánh tay phải của chú,cô dành sâu chìa khóa để mở cửa nhà. Tất cả đều  yên tịnh,trừ giọng nói của cô .



   Chú vắt cái áo lạnh lên thành ghế ,chỉ tay vào tủ lạnh ở nhà bếp :


  - Bé uống gì ,ăn gì cứ tự nhiên ha .


    Thụy nhìn mấy cái ly nước chưa rửa ở bồn chén bát,cô săn tay áo :

- Để bé rửa ly tách cho . Sáng nay chú vội đi làm ,chưa rửa ly tách .


   Chú lắc đầu nói không - Không và không và chú vặn nước ,vừa huýt sáo vừa rửa ly . Vợ chú bỏ chú đi mất từ ngày ấy . Vợ chú bỏ chú đi theo tình nhân là bạn thân của chú . Bây giờ thì chú một mình rửa chén  đã quen rồi .



    Cô cay mắt ,cô chợt đứng dậy,chợt nhiên đến sau lưng chú,áp mặt vào phản lưng rộng ấy,oà lên như con nít đòi mẹ .


   - Chú ,chú . Anh .... anh



    Chú thảng thốt quay lại,nhìn cặp mắt đẹp của con bé - Đỏ như màu ớt . Ông hiểu chun
chút và cũng chẳng hiểu gì .


  - Ai cho phép cháu bé gọi chú bằng anh ?


    Cặp mắt ấy ,giọng nói ấy run run :

- Kệ chú . Bé muốn gọi chú bằng anh lâu rồi . Và anh biết tại sao .








        CHÚ và Cháu BÉ .



       _________________________________________________






      Khuya lắm rồi . Uống nhằm cái gì đó làm cô chưa ngủ được . Cứ trằn trọc với cái bụng kêu rồn rột .


     Cô bực mình nhảy xuống giường,đi qua đi lại ngó giống con lật đật . Cứ điệu này thì mai hết đi làm ,hai con mắt sẽ lờ đờ như cá ươn !


     Cô mở Tv xem ba cái đánh đấm , bấm qua đài khác ,cô thấy chiếu lại cuốn phim " Mùa Hè 42 " . Phim quá buồn làm cô chảy nước mắt ...



    Chuyện kể về người đàn bà có chồng ra mặt trận ,cô vò või từng ngày đêm . Cô làm bạn với một cậu nhỏ và hai người yêu nhau ....


   Phim  buồn - Nhạc buồn - và cô không muốn khóc nữa .


  Cô uống ngụm nước, uống thêm ly sữa tươi ,bỏ thêm vào  2 viên đường trắng . Cô mở hộc bàn ,lấy thư ra đọc .




     Thư viết :



   "   Bé !



      Buổi chiều ấy . Khi  bé đi về ,chú đã sững người một lúc rất  lâu khi nhìn theo mái tóc bé khuất đàng sau cửa xe và bé lùi xe ra cổng . Đáng lẽ chú đưa bé ra cổng, chờ bé chui vào xe đề máy và đóng cửa xe lại cho bé như mọi lần .



      Lần này thì khác vì chú đã bàng hoàng không thể tả . Và bé biết  là tại sao ?


      Có khi nào bé nằm mơ và mở mắt không ? Có khi nào đang sống với thực tại mà mình ngỡ mình nằm mơ ?  Những câu  hỏi của chú nghĩ là thừa thãi khi chú nhìn sâu vào  đôi mắt ngấn lệ của bé .

    Chú quay  lại,khoảng cách đã quá gần gũi để nghe  rõ câu bé nói :

    "  Kệ chú . Bé muốn gọi chú bằng anh lâu rồi . Và anh biết tại sao  ".

     Tại sao là tại sao chứ ?


    Khoảng cách tuổi tác của chúng mình quá lớn . Bé chưa đi hết một nửa đời . Còn chú ?  Đã bao nhiêu thăng trầm,gập ghềnh ,bao nhiêu ngọt và cay ?


   Bàn tay bé nhỏ bé . Đôi mắt bé chưa có nhiều bầu trời xám  mây . Vậy mà ....

   Khi chú cảm thấy ngực áo mình ướt , con mèo nhỏ  tóc dài xíu xiu thổn thức như đứa trẻ con đòi kẹo.


    Chú phải làm sao - Làm sao ? Tình yêu không bao giờ là một viên kẹo có nhiều chất ngọt .

   Tình yêu không là một dòng sông êm . Bé biết mà ?


   Vậy mà hai nụ hôn dính nhau,tìm  nhau . Nói cho chú biết đi ? Bé thấy gì ? Tìm cho mình điều gì nơi chú  ? Những bóng đêm của chú không phải là của bé . Những điều thất vọng về người , về đời của chú đã  không phải là điểm tựa của bé .


    Bàn tay mềm của bé đã nắm chặt bàn tay của chú . Hai bàn tay nói gì với nhau  ? Bé !


     Ở bé ,chiều hôm ấy,chú đã quên tia nắng chếch  nghiêng bên thềm gió,quên tiếng  lá rì rào  một phía trên cao,quên những điều đáng lẽ ra phải nhớ .Chú nghe  hơi thở ấm của bé và giọng bé bên tai :


- Nói đi,anh . Nói là anh yêu em .


...


- Nói đi . Đừng giả bộ lì nữa .


- Bé ! Chú ....


Bé như nổi giận . Mặt bé quạu đeo,bé dữ :

- Chú con khỉ đột á ! Ở đó mà cứ làm bảnh ha !


   Ai nói là chú làm bảnh chứ ?   Người ta mềm mại đang quấn vai mình như thế. Đôi giày cao gót nhón chân để tưởng cao bằng mình . Đôi môi ấy,cánh mũi thanh thanh ấy.Cả cái vầng trán có vẻ bướng bỉnh ấy nữa.


   - Nè ! Ngọt hay đắng há ông " chú " ?


   Trời đất ! Chú đờ đẫn hết  biết nói năng . Biết nói cái gì ở cánh vai tròn,mềm ? Nói gì ở vùng ngực đang áp vào  ngực mình .


   Thế giới này có đầy chuyện huyền bí bao quanh . Có phải bé cũng đang là một sự huyền bí ấy  ?


    Từ tiếng xưng hô của bé . Từ một câu chữ trở thành Em và Anh ?



   ....    "       "







    đăng sơn.fr


   





samedi 31 août 2013

ĐI TÌM Ở MỘT PHÍA CÓ NHAU -

.

dangson.fr





ĐI TÌM Ở MỘT PHÍA
..
 đăng sơn . fr











   Ở một phía nào đó - người ta đi tìm nhau .


   Phía
có bóng tối, thì thắp lên  một ngọn đèn để tìm thấy nhau .


   Lỡ
rơi vào một hang động thì lên tiếng kêu . Gọi nhau như gọi một ngày trong năm tháng tròn quay :



   Tiếng tháng giêng có hơi mờ lạnh - Những buổi sáng mù sương trên một khoảng đường mờ tối .

  Tháng hai của mùa đông băng giá - những  ngày  màu xám đục lúc mở cửa nhìn ra đường

  Tháng ba trời vẫn lành lạnh ngoài vườn đêm . Chiều tối xuống vội vàng như hụt hửng lúc đợi một bức thư tình

  Tháng tư có thể đến với những ngày nắng ấm và một niềm mong chờ xanh thẫm

  Tháng năm từ bãi cát thoãi mềm  trên cát biển, ta ở đâu,ta làm gì với một vài câu hát nào đó ?

 Tháng năm của một rừng hồng thẫm rực ở khoé môi cười .

 Tháng sáu về như một ca từ mưa rơi . Tiếng vĩ cầm nằm ở những buổi chiều biết rơi mưa

Tháng bảy rực rỡ trên một đồi cát . Bàn tay biết tìm bàn tay ủ thêm nắng ấm và tiếng sóng biển rì rào

Tháng tám ngẩn  ngơ trên những ngọn nến hồng và lời hát  haypy,happy to you . Ngày mở mắt chào đời và đối diện với đời sống của một người ...

 Tháng chín là những nhộn nhịp trường lớp . Xe đạp trên con ngõ đến trường .  Ngẩn ngơ tà áo và tập vở như câu chờ đón tình tự ngày nào áo trắng


Tháng mười ơi ! Sao đến vội như những chiếc lá vừa rơi ?

 Tháng mười một - Vừa quay đi ,quay lại mà đã nhanh chóng rơi tờ lịch  của nhau

 Tháng 12 - (  Hình như có chút nhớ cộng chút quên để biết mình đã hết một năm tròn lững ... )


..


  Như thế đó .

 Không là lưu bút - Chỉ là tiếng gọi nhau .





vendredi 30 août 2013

Styles - tuyển tập

.



    Tập truyện của Nhóm
      * tháng 08 / 09 . 2013 





. Hình ảnh đã đăngdangson.fr






.  YÊN
   _______________________________________

nguyễn Duy Toàn .




   Xin đừng viết nhầm chữ YÊN  bằng chữ YÊU !

  Khi viết quá nhanh thì có thể viết sai chữ hoặc đọc nhầm .


   Yên là trạng thái biểu  hiện cho sự lặng tĩnh trong lòng mình khi đứng giữa một đám đông . Tất cả đều náo động chung quanh ,nếu ta cũng náo động ,ta sẽ không nhìn thấy một ánh mắt dịu dàng của một khuôn mặt không trang điểm son phấn .


   Trên khuôn mặt ấy có một nỗi tịnh yên . Nếu là duyên số,ta đến thật gần . Với ánh nhìn lặng thinh,ta có thể nhìn thấy nhau và tìm cách hiểu nhau .




.   Hình ảnh đã đăng


ĐỂ EM CÙNG ƯỚT BÊN ANH

_____________________________________

nguyễnthịChữNghĩa .




Anh hỏi em giữa hơi gió trên con phố :

   - Em đang nghĩ gì ? Thích gì ?


   Em nép sát vào anh dưới cây dù màu tím xẫm,em nghe tiếng em nói :

  - Em muốn lãng mạn


   Đầu quãng đèn đỏ,hai đứa đứng chờ ngọn đèn xanh cho người đi bộ bật lên . Thấy anh cười :


  - Làm  như em  và anh còn đi học ?

  - Sao không ? Em đang học  trường đời . Học cả cách yêu anh ...


  - Cách nào ?


   Em bám chặt cánh tay  anh,ép vào ngực mình . Em bồi hồi ngó anh . Em đang sợ anh biến thành giọt mưa đang rơi,sợ anh biến thành con chim nhỏ đang rũ cánh trên khung cửa của toà nhà kia . Anh biến tan thì trơ trọi em giữa phố .


   Anh đọc được ý nghĩ ấy trong ánh mắt em . Anh  cắn ngón tay em và giữ trong miệng anh thật lâu .


   Kéo em vào  một cái quán,trú mưa . Anh dịu dàng như dỗ ngọt :

  - Em đừng lấy anh - Đừng bao giờ làm vợ anh ...

  - Ui ui trời ! Sao anh nói vậy chứ ?!


   Mặt em sắp khóc,sẽ ngập anh .


  Gọi cà phê,anh nắm bàn tay em,anh nói :

  - Vì khi làm vợ anh,em sẽ hết còn lãng mạn kiểu tình nhân . Phải  thế không ?



   Em rời ánh mắt anh . Tìm câu trả lời ở  khoảng phố đang mưa






_________________________________________________







   
. Hình ảnh đã đăng   




ĐẸP .

   _________________________________________________

đăng sơn.fr





Với con mắt của nhiếp ảnh,chàng đã gặp,đã thấy những người rất đẹp ( Đẹp theo một  nghĩa tương đối của cách nhìn mỹ thuật theo góc cạnh ánh sáng )


Đẹp với vài điều kiện nhỏ mà thôi :

   Không cần trang điểm lòe loẹt,không sáp  môi đỏ chói như nhân vật đóng phim  ma cà rồng , không xâm hình  rắn rết trên cổ chân,trên cánh vai trần .


   Người chụp ảnh làm đẹp cho người mẫu của mình bằng  một ánh nhìn,một tư thế đứng hoặc ngồi , một nụ cười của  cánh hoa rực  nắng .


   Dưới một luồng ánh sáng dịu , cô người mẫu hãy nói bằng tia mắt  của mình :

   - Em biết là em có ánh nhìn rất đẹp . Làm em đẹp hơn đi,anh !



Và khi chụp xong, bày biện những tấm ảnh lên mặt màn ảnh,chàng chọn tấm  chụp cận ảnh để ngắm nhìn .


Trong đôi mắt ấy,có một niềm tin yêu của một thứ ánh sáng và một khoảng tối của tâm hồn .


   Như vậy là đẹp .



  ...



   Hình ảnh đã đăng dangson.fr





TÌNHNHÂN Dạo Khúc

_______________________________________

  @nguyênhạ




Với một vài nhà văn,để viết về tình yêu không khó cho lắm .


Chỉ cần  rời nhà,đi dạo và mua vé xem một  cuốn phim tình,nghe một  vài bản tấu khúc nói về tình yêu và bịa chuyện để viết .



   Nhưng để sống với tình yêu và  làm đẹp nó không phải là dễ dàng .


   Bởi vì :

  Trong tình yêu có những giọt lệ giữa đêm khi choàng tỉnh . Nhìn qua khung cửa tối đen thấy hình như có cái bóng của mình .


  Bởi vì :

  Sau những nụ cười ,sau những hẹn hò là một khoảng đời có thể thiếu vắng nhau .


  Bởi vì đang lỡ viết một  bài viết ngắn mang tên :  Tình Nhân Dạo Khúc .





  ***





.    Hình ảnh đã đăng



   EVE.


  ____________________________________

@Eve



   Hình ảnh đẹp của tình yêu và người đàn bà là trái táo .

  1 tỷ Adam sẽ có 1 tỷ Eve .


   Nhưng lỡ mà  1 tỷ Adam ấy  có đến 2 tỷ Eve thì sao ?


  Anh gõ trên đầu nhỏ , nói Nhỏ lắm chuyện,cứ hỏi lung tung .


  Em cầm trái táo,ngoạm một  miếng thật sâu . Là kẻ khá thông minh ,anh phải hiểu là em đang cắn anh !




.




   NHỮNG CÁI " TÔI " CỦA MÌNH .





  ____________________________________________________________




   Bạn là ai ?

  Hãy tìm một cái  Tôi trong những cái Tôi của mình như sau :





1.     TÌNH NHÂN .

       __________________________________________



       NguyễnTrườngAn ( paris )






     Tôi  thích ngồi quán, nhìn những cặp tình nhân daọ phố,tay trong tay ,mắt nơi bờ mắt .  Ở họ,tôi yêu bàn tay khép lại nắm vào nhau . Yêu ánh nhìn ngập ngừng như muốn nói ,muốn kể lể đôi điều .


     Và ở họ,tôi thấy mình cô đơn .





2.   BuổiChiềuThưaNắng -

      _____________________________________________       nguyễnDuyToàn .







     Tôi chỉ thích những buổi chiều khi tan  sở về nhà .

    Khoảng khắc nhẹ nhõm lưng chừng ở một ngày nắng hay  mưa . Tôi yêu những  buổi chiều rực nắng khi đi ngang một  quán nước lộ thiên .


     Ở Paris - Những buổi chiều rất đẹp . Đẹp như tia nắng chạy theo một tà áo,một mái tóc . Tôi đã có lúc không còn là tôi để yêu cả thảy những nguời đẹp của Paris .





3.   ĐÀN BÀ -

     __________________________________________

     nguyễnthịLoanPhiên .




    Tôi là đàn bà . Không đẹp,không xấu .


   Lúc còn đi học, người ta nói là tôi rất xinh vì tóc xõa ngang vai , vì tôi biết cười ở cái đuôi mắt .


   Lớn lên,thành đàn bà ,tôi thấy mình xấu đi với những nếp nhăn ở đuôi mắt . Dễ hiểu mà thôi vì chàng đã bỏ đi .


  Khi tình yêu bỏ đi,thì bóng đêm ở lại trên đuôi mắt .






    4.   PLAYBOY .


         ______________________________________

        @nguyênsơn





          Người ta nhìn bề ngoài và nói tôi là  Playboy - dân chơi .


          Dân chơi là sao ? Có phải là đỏm dáng,đẹp trai và con nhà  giàu,thừa tiền kiểu đại gia ?


         Sai bét !


         Dân chơi được chia làm  nhiều hạng khác nhau . Tôi không phải  là công tử con nhà giàu . Tôi là con nhà nghèo . Cao 1 mét 78 . Cầm vuông, khỏe mạnh ,khá bảnh trai và lịch thiệp .


         Tôi  đóng kịch,quay phim ,làm tài tử và biết ca hát ? Hằng đêm,tôi chạy show .


         Chỉ có thế thôi . Vậy mà  họ nói tôi là dân chơi .


        Tôi yêu nàng - Nàng lớn hơn tôi 10 tuổi . Đã  ly dị và có một đứa con nhỏ . Nó gọi tôi là cha khi ngồi vào lòng tôi , nó ôm cổ tôi rất chặt và thủ thỉ :

    - Ba ơi ! Đừng bỏ mẹ con  nha ba .



      Tôi không phải là dân chơi khi ôm con trai của người yêu vào vòng tay . Tôi ngửi mùi tóc con trai và hôn lên vầng trán ngây ngô của  con :


   -  Ừ . Con trai . Cha không phải là dân chơi . Con yên tâm .



   ...




5. ĐIẾM .

                             ______________________________________

                                    nguyễnthịChữNghĩa .




    - Anh có khinh em không ?


    - Tại sao ?


   - Vì em làm điếm .



    Anh hôn lên mái tóc nàng khi nàng khóc  tủi thân .



   Trả tiền ra cửa . Anh thấy mắt mình  cay . Anh nhớ mẹ mình đã từng làm điếm nuôi bầy con thơ . Bây giờ thành danh thì mẹ đã mất . Mẹ ơi ! Mẹ ơi .




...





6.   NGƯỜI ĐÀN BÀ ĂN THỊT CON


      --------------------------------------------

      Trần K.Sơn &  đăng sơn.fr




      Với đề tài này . Bạn tôi ngồi yên ,nhỏ lệ .


      Tôi hỏi hắn :

     - Sao không viết ? Ai cũng viết về cái Tôi của mình ?


     Bạn tôi lắc đầu :


    - Mẹ tôi là một  kẻ ăn thịt con mình .



    Tôi ôm bạn,vỗ về : Đâu phải hùm nào cũng ăn thịt con .



     Mắt bạn tôi đỏ rực . Tôi lắc đầu,lẳng lặng ra cửa . Bên kia sông,chiều xuống vội vàng .







    ....


7.     SAY -

     -----------------------------------

      đăng sơn .fr




   - Ông có biết tại sao người ta thích uống rượu không ,ông ?

   - Vì nhiều lý do .


   - Chẳng hạn như tôi . Uống say thì tôi khóc .


   - Tại sao ?   Sao lại khóc . Ủy mị ư ?



    Người đàn ông móc  trong sách tay ra  chai rượu còn một nửa . Móc thêm hai cái ly thủy tinh loại chân cao cổ .


    Cặp mắt buồn hiu như trời đổ mưa :

   - Ông có thể uống với tôi một ly không ông ?



     Lẽ ra, tôi lắc đầu . Chiều nay,tôi lại gật đầu .


    Khi  người ta buồn bã quá, người ta muốn say .






    .....



      Bài mới cập nhật - 10 avril 2014 :









NƠI Ô CỬA NGẬP NẮNG 







Có những câu chuyện rất bình thường mà thôi . Chuyện của anh cũng như thế : Mỗi ngày đi ngang bàn giấy, ngước nhìn lên tấm ảnh có ánh mắt của gương mặt và nụ cười hiền hoà để nhớ đến nàng .

Lặng thinh, lặng thầm, rồi sợ thấy mình buồn bã, anh quay đi . Ngày như ngày . Lắm lúc, ra khỏi hãng, anh la cà chỗ này chỗ kia vì sợ thấy mình lê chân về nhà . Nhìn căn bếp lạnh ngắt, nhìn giường chiếu vậy mà lạ lẫm . Anh mãi miết ngồi hết quán này , quán nọ, ăn uống xập xình lêu rêu 
để gọi là nhét cái gì vào bao tử cho khỏi xót . Về nhà lúc trời tối mịt, bật ngọn đèn, rồi lăn ra giường .

Thấy anh gầy ọp ,vài người bạn rủ rê lại nhà ăn uống . Có người chép miệng khuyên :


- Sợ thui thủi thì mang một con chó nhỏ về làm bạn .

Anh im ỉm, ngẫm ngh
ĩ rồi lắc đầu . Lúc còn bên cạnh anh, nàng nuôi con mèo cụt đuôi rất đáng ghét tên là Cộc . Hiên cưng chiều nó đến nỗi anh có lúc phải ganh tỵ :


- Coi bộ em cưng thằng Cộc hơn anh !

Hiên điềm nhiên liếc xéo anh bằng đưôi con mắt :

- Vớ vẩn gớm ! Anh không phải là một đứa trẻ để cứ phải ganh đua chỗ với nó .


Anh biết rõ những lý do để không ưa nó và nó cũng chẳng ưa gì anh . Cái chỗ nằm của nó mỗi lần Hiên ngồi xem truyền hình là tựa sát vào đùi Hiên hoặc nhảy thót vào lòng để cuộn tròn mình tìm hơi ấm và sự vuốt ve . Khi Hiên ngồi viết lách thì nó leo lên bàn ngồi nhìn chủ hoặc cuộn tròn sát bàn chân dưới gầm bàn . Mỗi lần anh đi ngang, anh ném cho nó cái nhìn vô thiện cảm và cong môi miệng kiểu xì xì - Đồ nịnh thần, nịnh chủ .


Bây giờ thì anh đã nhận ra sự vô lý ấy của mình thì đã muộn , con mèo tên Cộc chờ mãi không thấy cô chủ về nhà nữa . Sau những ngày chầu ch
c loanh quanh từ bàn giấy có chỗ nắng hắt vào, sau lần chạy đi, chạy lại quanh quẩn ở nhà bếp, ở phòng ngủ không thấy bóng dáng của Hiên, Cộc thẩn thờ mỗi lần anh cho nó ăn . Anh ra vẻ dịu dàng với nó khi cố gắng vui vẻ kiểu gượng gạo :

-Ăn đi mà . Có cái gì ăn cái nấy, tao không biết làm bếp giỏi như cô ấy . Tao đang gầy đét đây . Mày thấy không ?


Cộc ăn qua loa rồi bỏ ra vườn . Nó không biết nói nhưng nó biết nó đi tìm cái gì ở người nó yêu thích . Nó không biết ngôi mộ của chủ nó nằm nơi đâu để đến thăm như câu chuyện kể ở xứ Mễ Tây Cơ có con mèo kia ngày nào cũng ghé mộ thăm chủ, nó vơ lá phủ lên mặt mộ đá ,câm lặng nằm chờ phép lạ .


Hơn cả tuần nay, về nhà, anh không thấy bóng dáng con Cộc đâu nữa ,anh hoảng hốt đi dọ hỏi các nhà hàng xóm . Ai cũng lắc đầu ái ngại . Đii ra lại đi vào nhà, nhìn ảnh của Hiên ,anh ủ dột nói thầm thầm : " Khi em đi rồi , anh sợ sự cô đơn nên đâm ra tử tế hơn với nó . Vậy mà nó cũng bỏ đi ... " 




Ngày kia ,đi làm về, bất giác, có cái cảm giác như ai đang theo mình , anh nhìn thấy ánh nắng hắt xuống từ phía sau lưng : bóng của mình và có bóng con Dừng bước,quay phắt lại thì bóng con mèo chạy mất .


Hụt hẩng bất ngờ, anh lên tiếng gọi :

- Cộc à phải là mày không ? Về nhà đi , tao biết tao cần mày lắm . Tao đã bỏ thói cắn cẩm, lèo nhèo ganh ghét mày rồi .



Phải rồi . Khi người ta biết cô quạnh có nghĩa là gì . Khi bộ ba mất một thì còn hai . 


Anh nhẹ nhàng mở cửa vào nhà , bật sáng đèn bếp, ở tủ lấy gói đồ ăn khô bỏ vào cái bát màu hồng của Cộc và để ngay trước cửa sổ sát bàn giấy còn ngập nắng chiều .Ở chỗ này, ngày nào đó đã có tất cả sự trìu mến của hai bóng dáng .


Ước gì . Ước gì .....






đăng sơn.fr


Viết sau khi đọc truyện ngắn 
Bàn làm việc ở cửa sổ có nắng " - Kỉ Phấn Trắng - VipTruyện v.n

     











   ...CHÚNG MÌNH

lundi 26 août 2013

VIẾT _


.        






   Có Nhỏ kia,kiểu ba trợn,hắn hỏi tôi :

- Có khi nào anh chán viết không,anh?


Hỏi lạ !

- Chán chứ. Viết gì mà ngày nào cũng viết? Chữ đào bới ở đâu? Đã có bao nhiêu triệu triệu quyển sách đã đầy chữ? Bao nhiêu cuốn tạp chí chi chít hình ảnh và chữ nghĩa dù có lắm khi chỉ là rác của văn hoá tạm bợ ?


Chán viết ư ? Có chứ - Nhiều khi.




đăng sơn.fr






B
ỤP hay HÚC   ?





Nhận thư cô bạn nhỏ . Cô than phiền :


   " ..... Họ đang biến diễn đàn thành một cái rạp hát diễn hài . Ở ngay trong chủ đề thơ của em,họ vào nhí nhố .... Có lẽ em sẽ rời diễn đàn ấy .... "



   Tôi im lặng khi cô bạn xúi  dại tôi vào đọc để viết thêm những bài Húc dưới tên Ngụy Húc .



   Nể tình cô em quá nhạy cảm ấy. Tôi viết tàm tạm ( nhưng lòng không vui )  :








CHUYỆN LINH TINH .

______________________________________________________




. BỤP .


  ' Tao bụp mày - Mày gõ tao - Tao giận,tao chửi mày là đồ " Vô Văn Hóa "



...


Sáng ngủ dậy,mở net, đọc nhầm  những chuyện linh tinh như thế giữa những người viết với nhau ở một diễn đàn học thức .

Sau  câu viết kiểu choảng nhau như thế,có  tên khác vào viết kiểu tháu cáy,đâm thọt ,đổ dầu để xem họ tiếp tục húc nhau và bụp nhau bằng chữ .



Đọc lướt xong - thấy sợ - Thấy thèm húc, thèm bụp .


Mà thôi . Chữ nghĩa thì nên quý trọng . Không phải để viết  chuyện tào lao,linh tinh .

   Tội nghiệp chữ .


   đăng sơn.fr



 __________________________________________________________________





NHẠY -





Khi đổi trời - Vừa mưa đó rồi nắng đó,người ta nhảy mũi cảm gió ,nhức đầu . Chuyện thường mà thôi . Gió thì mặc thêm áo để tránh gió . Đang nắng mà trời mưa ập xuống thì mình né vào mái hiên chờ tạnh mưa ...


   Đơn giản thế thôi .



Vào một diễn đàn ,tìm điều hay ho để đọc . Buồn buồn thì tìm những chủ đề có tải nhạc mà nghe ( nhiều người chọn những bản nhạc rất hay để tải lên như một chia sẻ về  thế giới âm nhạc ) _


Ở mỗi chủ đề của chữ viết,hình ảnh,âm thanh là một thế giới riêng biệt . Thích  thì ghé lại đôi ba lần,thấy chủ trang viết lịch sự,nhã nhặn,ân cần thì ta có thể để lại vài lời thăm hỏi ,cảm ơn .


Thế giới của net cũng y như thế giới thật  của một xã hội thật ngoài đời :

Những ngôn từ,những bộ mặt có  sự thành thật và có sự giả dối màu mè . Có khi thấy thế mà không phải thế . Sự chân thật là điều quý với một vài điều kiện là  cần thật sự  bền  vững với năm tháng .


Cũng có khi ....   Đang mưa,rồi nắng . Cũng lắm khi mưa nắng hiện rõ trên một cung cách không bao giờ vững vàng để có thật .... Mưa nắng làm sổ mủi ,nhức đầu,những tấm lòng không có thật cũng làm sổ mũi ,chóng mặt .



Tôi không đội nón,che dù ở những chủ đề viết của mình . Tôi ghét  những cái mặt nạ bình phong . Và tôi đã tìm được một  thứ  thuốc tiêm chích ngừa để dày dạn hơn khi muốn diễn đạt và một khi đã đặt rõ ràng những  ý tưởng của mình trên mặt chữ thì tôi không trở lại để xóa bài viết ( trừ một vài trường hợp  trở  lại để xóa bài viết ở một trang nào đó vì quá thất vọng về tình  giao lưu với một kẻ mà mình ngỡ là nhã nhặn thành thật  ! !   )




Dùng sự nhạy cảm của tâm hồn để viết - Ok . Nhưng nhạy cảm với điều bạc bẽo thì KHÔNG .




đăng sơn.fr






  * BIẾT



Biết để biết .

Biết có khi chẳng để làm gì nhưng có khi phải học để biết .

Học và hành đi đôi nhưng có khi không hành xử đuợc như mình đã học ( cho dù là học lóm )


Quay đi,quay lại thấy buồn cười để phì cười . Cười xong,nín cười để thấy phục theo nhiều cách :


Phục người điềm đạm ôn tồn khi đã dùng cái BIẾT của mình để ứng xử theo một cách mềm mỏng ( Sự khéo léo của cái BIẾT )


Phục người có số vốn học thức và biết mang kiến thức đã thâu nhập ra để phụng vụ đời .


Thế nhưng - Bên cạnh đó sự hiểu biết ,có kiến thức mà quá ra vẻ cao ngạo thì chữ BIẾT thành ra chữ Không BIẾT .



Gặp những loại cao ngạo như thế,đành theo cách người xưa về nhà ,nói chuyện với cái đầu gối để hỏi nó - Thầm thầm :


'' Đầu gối nè ! Có khi nào mày khôn hơn tao ? "


Ngón chân cái thấy Đầu Gối bị bí - Trả lời hộ rằng :


- Nó không phải là
hiền triết khôn ranh hơn ngón chân cái.



BIẾT nhưng thật ra Biết chẳng bao giờ đủ .




đăng sơn.fr
        
                                        

MƠ _

.




   MƠ




______________________________________________



   1. MƠ NGỦ -


Vì không có cây đũa thần nên người ta phải nằm mơ .


   Tôi mơ thấy chúng ta rời cõi trọ ở trần gian.Ta thoát hồn lơ lững bay vào  cõi không . Ở đó,không có  chiến tranh  hận thù,không có chửi tục,đánh đấm nhau .

   Một chốc,em hỏi tôi :

   - Đây là đâu ?

   - Cõi hư không .

  - Làm cách nào để xuống lại  trần thế ? Ở chỗ ấy vui hơn .

  - Thì hãy tỉnh lại . Rời giấc mơ của mình .




  2.  CÕI TRẦN .


  Ở một xứ có chiến tranh điêu tàn . Cậu thanh nhiên tỉnh lại sau trận bom đạn,nhìn quanh,thấy tất cả trở thành đống gạch vụn . Cha mẹ,anh chị em ,bạn bè đã chết .

Cậu thui thủi quanh đống gạch vụn,cúi xuống nhặt được cái radio còn  sống sót,bật đài. Bỗng nghe giọng John Lennon hát bài Imagine :

"  ................... "



3.  CÂY ĐŨA THẦN .



Chuyện xưa rồi :

   '  Bà tiên hỏi :

  - Con muốn gì ?

  - Con muốn có một cây đũa thần để làm phép lạ  '.




----



Chuyện ở thời đại mới  :


Lớn lên . Vì không có cây đũa thần  nên ta có cây bút và tờ giấy .

Ta dùng cây bút để viết . Không phải để Mơ .





đăng sơn.fr




XA


     XA

...

    Ở buổi chiều đang mưa tuôn
    Khi em đến,rồi lặng lẽ rời xa tôi

    Những nơi em đã đi ngang
    Một góc trời Paris hạ hồng
    Một góc phố biển ở Nice
   Từ một mùa hạ nóng nào đó


...

    Em rời xa chốn cũ
   Tôi ,ngày qua ngày lấy bóng mình làm tình nhân
   Tôi nhìn mình trên vách
   Thử đếm từng hạt mưa mà nhớ nhau

   Nhiều - Nhiều lắm
   Kể từ lúc em xa .


...

đăng sơn.fr






vendredi 23 août 2013

SángTácMới *

..







. MỘT NỬA BÓNG ĐÊM CỦA MÌNH


_____________________________________________


đăng sơn. fr & nguyễnthịLoanPhiên








Cô không thể nào hiểu đựợc người yêu của mình mỗi lần đi xem phim với anh. Từ lúc quen anh,cô chỉ biết là anh yêu thích phim ảnh nghệ thuật cho dù cái nghề anh đang làm chẳng dính dáng gì đến nghệ thuật .


Mỗi lần đi cà phê,anh rủ cô mua vé, chọn phim tình cảm để xem và khi dứt phim,anh cứ ngồi thẩn thờ xem cho đến đoạn đưa các dòng chữ tên tuổi hiện lên .



Tối nay . Cũng như thế . Cô chú tâm trên màn ảnh và liếc anh . Rồi quay mắt trở lại dòng chữ đang vùn vụt hiện rõ . Cô để ý thấy đăng tên một người mang họ Nguyễn ( tên đàn bà ) là tay chụp ảnh cho đoàn phim .


Khi anh thở dài,lấy tay dụi mắt,cô chợt hiểu một điều là : Tên của người chụp ảnh mà cô hay thấy mỗi lần theo anh đi xem phim là người yêu cũ của anh một thời .


Hai người ra khỏi rạp hát .


Trời khuya đổ lạnh . Anh im lìm nhìn cô ,thấy cô dịu dàng choàng vòng tay vỗ nhẹ lấy bờ vai anh .


Cô ghé tai anh - thầm thì :


- Rồi anh sẽ quên khi có em bên cạnh .



Anh gật đầu . Tìm nụ hôn trên mái tóc cô .








............



   

jeudi 22 août 2013

< SĨ



.













     THÁI ĐỘ VIẾT

           và

NIỀM KIÊU HÃNH






-------------------------------






Trong quá khứ và ngay cả thời hiện đại , bạn đã gặp những cây bút và những kẻ đốn mạt chưa ?

( Trong cái nghĩa của chữ đốn mạt có ẩn dấu chữ HÈN )



Ở cái thời của Apple mà còn nhắc đến chữ Sĩ - Kẻ Sĩ - thì có lẽ cũng sẽ có vài kẻ nực cười - Cười kiểu cười cợt ,nhạo báng ....



Đã có lần nghe câu
mỉa móc : - Bán cái sĩ diện đi mà ăn há ? Sĩ diện có to bằng tiền không ? Chảnh quá ta ơi !





Sĩ là cái gì ?

Diện có phải là danh dự ở một cung cách suy nghĩ và sống ?


Khi suy nghĩ,trầm lòng để viết ,tên người viết phải thật tình mà đối diện với chính mình . Nhìn thật sâu vào trí tuệ và tâm hồn mình để thấy rõ cái Sĩ ,cái Kiêu Hãnh của mình .




Sĩ diện hay không cũng là một phong cách suy nghĩ . Nghĩ gì khi cầm bút và tìm Nghĩa Thật cho con chữ của mình ?


đăng sơn . fr

( Viết tặng những cây bút trẻ )

mardi 20 août 2013

Chuyện Chúng Mình






Hình ảnh đã đăng
dangson.fr -  La Rochelle 2013








...
CHÚNG MÌNH ...



.

" Anh thử kể chuyện của chúng Mình
Có thể viết tắt và gọn ghẽ bằng hai chữ " CM "
Em có thể đọc và giải mã theo nhiều cách - Thí dụ như : Chứng Minh
Chỗ ( của ) Mình
hoặc là ...
( là gì gì đó theo sự hình dung của em - miễn là em xếp cho đúng dấu ,đúng chỗ )


Bắt đầu từ một lá thư đến từ xa.Xa lắm !
Chỗ mà anh đã đến,đã đi qua..
Los của một sân bay trời đầy nắng và những khoảng mây mềm như bông gòn .

Ở một quãng Sunset Blvd,ngang những cửa tiệm
Và vào một khu phố đầy người đi bộ,
anh đã đi ngang, lơ mơ nhìn xuống vỉa hè
.. Nhìn những ngôi sao,những dấu bàn tay,những chữ ký
và không làm sao thấy mình có dấu ấn ở những thứ kỳ dị ấy
Anh đã phì cười với cái ý nghĩ kiểu Anti-star của mình.
Và anh chưa hình dung thấy em ? Em ở đâu ?


Quanh quẩn với những ngày như thế ,anh đã cảm thấy anh ghét vô cùng khu phố Tiểu Sài Gòn với những cấu trúc không ra làm sao .. Những tiếng ơi ới gọi nhau từ một phía hè bên kia phố,những thứ lùm xùm ồn ào của đám người tụ tập quanh một bãi đậu xe làm anh cảm thấy mình xa lạ .
Anh đi vào những tiệm bán băng đĩa nhạc, đã lạc lõng vô cùng với những tấm bảng đại hạ giá.
Và ...
Anh không tìm thấy anh giữa những điều mình thấy .
Anh chỉ có cái cảm giác thực sự yên tĩnh khi đứng ở quày sách báo và chọn tựa sách . Như thế,anh biết,trên đoạn đường quay trở lại Pháp,anh có điều để đọc ( và sẽ có thêm điều để viết )
..


Khi anh quay trở về
Mỗi buổi sáng,buổi chiều lặng tĩnh ngồi trức màn ảnh.Một mình như mọi lúc,Thì em ghé .
Anh thấy dòng chữ của em.Lạ lùng lắm .Khả ái,gọn gàng từ một lời chào hỏi......
Chẳng biết em đã đọc gì từ những trang chữ,từ một góc cạnh của ý nghĩ nào đó...Nhưng ..Em nhắc lại cho anh một vài hình ảnh của Los ......
Và từ đó .Cái thành phố thiên thần của phim ảnh và âm nhạc ấy hình như lại gần hơn với anh,anh đã đỡ ghét những toà cao ốc,những chiếc xe đỏm dáng và những tấm bảng quảng cáo choáng ngộp .

Từ em,anh giữ lại một con đường vắng,một hàng dừa lao chao gió . Gió có mùi biển mằn mặn nào đó ở cái tên của em.Một màu xanh rưng rưng nắng êm .

Phải rồi . Từ đó đã trở thành êm,ngọt, và dịu
..


Mỗi buổi sáng nơi em Ở đó rất ít mưa.
Mỗi buổi chiều nơi anh, ở đây có nhiều mưa .Mưa trở thành điều cần thiết như một đoạn chữ ở ngày nào anh viết - Chữ ấy có dấu một chữ NHỚ .Nhớ gì chứ ? Nụ cười của em khi mở máy,đón đọc những gì anh diễn đạt từ một bài viết ...


Em có thể quên đi tất cả những gì anh đã viết ở nơi này,nơi kia nhưng em đã giữ lại điều em cần đọc trên những bức thư .....
Đó là một trong những điểm hẹn ,vì ở đó,em thấy em có lại một khoảng trời con gái bồi hồi ngồi đọc thư tình .
..
(................................................. ................................)

Em có biết thế nào là Những Bức Thư Tình Dài Nhất Thế Kỷ không ?
Có lắm kẻ ba xạo khi bịa thư tình .Ta có nhiều cách viết thư tình..Dĩ nhiên là như thế.Nhưng ,chỉ có một con đường để đi thẳng vào tim của nàng mà thôi : Con đường ấy là cửa mắt của nàng khi nàng cho chữ của chàng trôi vào mắt .
Con đường từ đôi mắt đẹp đến cửa trái tim không xa lắm đâu .Nàng biết rõ như thế khi chàng viết :

" Đưa bàn tay của em cho anh nắm.Xoè bàn tay em ra để nhận tín hiệu đến từ anh ,em ! Tín hiệu ấy là chữ ký của một phần trăm nỗi nhớ nhung ( Khi em khẽ nhắm mắt,đó là lúc em nhận được thứ tín hiệu lạ đời đó )

.. Có gì khó đâu mà không hiểu khi anh và em - chúng mình đọc được những bóng tối đã dấu rất kỹ trong nhau )


Và từ đó,có chữ Chúng Mình .Đơn giản như thế thôi em .





đăng sơn.fr









dangson.fr - 2013
 ~~~~~ Happy Birthday to you ~~~~~~




Quán Mơ