vendredi 11 mai 2012

MỘTMÌNHvớiEm

.


   NHÀ CŨ
______________________
N.DuyToàn




Tôi đi ngang căn nhà cũ
Phố cũ,bờ dậu cũ
Cả cái quán cóc đầu đường cũng cũ
Như tiếng guốc em đi học ngày cũ


Tôi trở về,im lìm đứng ngó
Hình như tia nắng chiếu qua cánh cổng cũ mơí tinh
Mới từ một hơi ấm
Cho dù trái tim tôi lạnh ngắt
Ở khoảng khắc thời gian
Khi mà mình còn nhau



Hàng dâm bụt lặng thinh cũ kỹ
Cánh cổng hoen lổ trơ sắt cũ kỹ
Lòng tôi tưởng mơí mà cũng cũ mèm
Khi em ra đi - em !

Ta thấy mình bỏ lạc nhau
Theo dòng thời gian
Lặng lẽ đi lạc
Xa như thế lắm - Ở nhau








                                                        







NguyễnthịChữNghĩa -


______________________________





Khi người ta bỏ tôi
Chỉ có em ở lại
Với bóng tối tôi
Em và tôi
Tìm một chỗ ngồi


Em lắng nghe tôi thổn thức
Từ một nỗi lặng yên
Em dịu dàng để mãi là em
Em nghiêng bờ môi êm
Em hở vùng vai mềm
Em choàng ôm lấy tôi bằng giọt lệ đàn ông có khi biết khóc


Em đã dịu dàng lắm - để không bao giờ kết án tôi
Sự tốt bụng hiền lành của em đã bao lúc làm tôi cảm động
( Cho dù có lúc tôi tưởng mình đã quên em
Khi tôi vui vẻ vơí chúng bạn
Giữa những bàn tiệc đời
Tôi hò hát ,nhảy múa làm như mình đang sung sướng lắm
Thêm vài ly rượu,ly bia nữa
Tôi tưởng mình bỏ quên em )


Có cuộc vui nào không tàn
Có màn kịch nào kéo dài mãi
Khi những lớp xiêm y cởi bỏ
Những cái mặt nạ diễn tuồng rơi xuống
Những ánh đèn sân khấu tắt ngúm

Và mọi người đứng lên rời chỗ ngồi
Họ nói vơí nhau những điều gì đó

Làm sao tôi biết được ?


Tôi rời những chỗ mình đã đến
Đứng ở một ngã tư đường
Hình như mình thấy lạnh từ một hơi gió từ bờ sông kéo đến
Hình như có một nỗi cô đơn nào đó uà đến

Tôi giật mình vơí mình
Cái đồng hồ đeo tay đã chết từ lúc nào không rõ
Hai cọng kim đồng hồ im lìm nhìn nhau ( giống như tôi )

Tôi thấy cổ họng đắng nghét để thèm một ly nước
Vẫn còn cái quán khuya nào đó mở cửa muộn
Vẫn còn đủ cho tôi một chỗ ngồi dù đâu đó

Bóng đêm đã khuya lắm trong đầu tôi - khuya lẻ loi đến tội nghiệp
Thật sự mà tội nghiệp !

Chọn cái bàn
Ngồi xuống
Ngơ ngẩn ngó ra những cửa hàng đã tắt đèn ,đóng cửa
Khoảng tối om om cho tôi thấy những cô gái giang hồ đang lảng vảng đầu phố
Những gã đàn ông nửa say,nửa tỉnh cười hô hố đi ngang
Vài chiếc xe gắn máy khà khật góc đèn đỏ

Rồi tất cả lại trở lại yên tĩnh
Như nhịp tim tôi quờ quạng ở ly bia thứ hai vừa gọi
Nhìn bọt sủi tràn trề trên miệng ly
Tôi nói vơí mình như nói vơí hai cái đầu gối
Nhạt nhẽo đến thế thì thôi
Khi phải nói vơí chính mình

Tôi lè nhè kể lể và nhắc lại những hình ảnh cũ mèm
Nhắc về những người đã đi qua đời mình
Từ một ngày nào áo trắng
Từ một nụ hôn tưởng là ngây dại,ngây thơ lắm

Họ đến vơí tôi - tôi vơí họ
Rồi rời nhau - bỏ nhau ra đi
Có khi luyến tiếc.Có khi không .

Những cánh chim bay đi
Khuất sau rặng núi mờ sương của một thời tuổi trẻ không trở về nữa
Dòng sông từ bài hát " Khóc một dòng sông " không trôi nước trở lại
Bài hát của cô ca sĩ nhạc jazz chơi piano tên là Cry me a river cũng đã quá cũ
Tôi cũng cũ và bắt đầu đóng bụi,đóng rêu
Từ một chỗ ngồi riêng tư
Tôi ngửa cổ nhìn lên trời đầy sao đêm
Hình như đôi mắt bắt đầu cay sè từ những đêm thiếu ngủ
Tôi chẳng còn biết gọi tên ai

Gọi để làm gì ?
Để được gì ?
Làm sao để níu lại thời gian ?
Khi tất cả đều bỏ đi
(... những tình yêu theo kiểu vụn vặt một thoáng,những tình bạn không có thật trên bàn tiệc,hội trường..)

Tất cả đã bỏ rơi tôi như có lúc tôi cũng bỏ rơi họ

Những người tình
Những anh em,bạn bè,đồng nghiệp khuất sau bóng đêm của lòng con người

Chỉ còn Em
Em lì lợm - Em chịu ở lại
Em lầm lì ngồi nhìn tôi khật khưởng ở ly bia thứ hai
Hình như tôi chưa đủ say
Để biết em là ai
Khi tôi gọi tên em - vẻ trìu mến :
" Nguyễn thị Chữ Nghĩa ơi ! Anh yêu em - Đừng giống bao người khác đã bỏ rơi anh

Anh cần em
Cần như hơi thở
Anh sẽ thuỷ chung như chưa bao giờ biết chungthủy vơí bất cứ ai khác

Em là giọt nước mắt của anh
Khi anh gọi người bồi bàn mang ra cây bút và tờ giấy
Và anh khóc một mình khi viết......



đăng sơn.fr






        LẠC NHAU GIỮA THÁNG NGÀY         _______________________________
                                                N.DuyToàn       




Hình như đã lâu lắm rồi - em nhỉ
Đôi chúng mình đã lạc nhau như thế
Lạc ở một quãng đường không chừng
Lạc nhau ngay ở chỗ trái tim mình

Những hàng cây xào xạc lá lạc nhau
Những chỗ ngồi trên băng ghế lạc nhau
Hò hẹn không còn ở cuối đuôi con mắt
Và ngày mưa lười biếng kéo về mau

Hình như...đã lâu lắm như thế
Có lẽ sẽ không còn ai để gọi
Có cái tên mà cũng chẳng biết gọi ai
Rồi cứ vậy -sẽ là ngày tháng trôi....





dangson.fr




ĐÂU ĐÓ
có một chỗ ngồi.
____________________
@nguyênhạ & đăng sơn.fr








Đâu đó,
có một chỗ ngồi
Phiến đá nhẵn thín
Tảng lá ru gió hời

Ngoài kia gió run - lạnh
Trong này ta thiếu nhau
Đâu đó,có lời lặng thinh
Màu trời xanh hôm nay đổi nắng
Màu mắt nhau,hôm nay trở mình
Có điều gì không nói ?
Có điều gì chẳng hỏi ?


Đâu đó - bậc thang cũ
Ngày ấy đã rong rêu
Cũ lắm một buổi chiều
Kề vai nói lời yêu


Tìm đâu lại ngày ấy

Thôi thì thả mây bay....



THAO THỨC.

--
Em có thể dấu đi tất cả chiếc đồng hồ đang quay
Để thời gian ngừng lại
Để mây trời ngừng trôi
Khi ta bên nhau

--
Em có thể nói dối anh
Mỗi lần em thao thức
Dấu đi những hạt lệ
Và cả tiếng thở dài
Khi xa anh
---

Em có thể nhắm chặt mắt
Ngồi yên lặng ở góc tường
Để nhớ lại một nẻo đường
Từ thưở còn người dưng
Mắt lung linh từ ngôi quán vừa mở cửa
Khi nhìn thấy anh từ bãi xe chật chội
Em có thể nghe trái tim mình hình như đang nhảy múa
Từ ánh nhìn nơi anh
Từ cách thức nghiêng đầu ngồi nghe em nói

Và em có thể
Thức suốt đêm nay
Nghe tiếng gió mưa về lạnh bờ vai
Thổn thức nhớ lại hơi thở ấm
Và em có thể....

Nghe nỗi thinh lặng nơi anh
Nơi anh - Nơi anh

- nguyễnthịLoanPhiên




Aucun commentaire: