dimanche 30 décembre 2012

thư của Người Hàng Xóm

.









dangson.fr - 2012

 




..





THƯ của người Hàng Xóm



_____________________________________________




* Có gã kia viết thư :



Thưa Cô !

Tôi là một hàng xóm của cô.Mỗi ngày đi làm về,chiều xuống là tôi thấy cô ở bãi đậu xe.Cô ngó tôi,tôi ngó cô.Dửng dưng.Xa lạ ! Và chẳng ai chào ai.

Chuyện dĩ nhiên - Mắc gì mà phải chào nhau ? Không lẽ gặp cả thẩy mấy chục,mấy trăm người rồi cứ gật đầu,nhoẻn miệng cười duyên như thế thì sẽ gãy cổ,mỏi miệng.


Cái xứ này lạnh lắm nên con người cũng đâm ra lạnh lẽo.Mùa đông xám xịt,có mưa,có gió,có tuyết trắng. Ai nấy đi làm về,đóng kín cửa ủ ấm,nghe nhạc,bếp núc,xem ba cái lẻ tẻ ở Tivi rồi chùm mền ngủ ngáy..

Chán chuyện !
Ngày qua ngày và sẽ chống nạng,chống gậy .Đứt phim .



-------------


Đời có khi buồn tẻ nhạt vô cùng .



Vậy mà có cái ngày kia :


Tôi gặp lại cô.Cô đang mở cốp xe,khệ nệ bưng một lô bao giấy,hàng hoá lỉnh kỉnh.Cô làm rơi rớt lăn kềnh ba cái mớ đồ trên tay.Chẳng lẽ đậu xe sát bên cạnh cô,tôi làm ngơ theo kiểu người dưng ?

Tôi cúi lưng,nhặt dùm cô mấy món đồ.Cô cười bẻn lẽn cám ơn tôi.Tôi nhận lời cám ơn rồi quay đi.Trời lạnh như dao cắt.



- Ông ! Ông hàng xóm !

- Sao cô biết tôi là hàng xóm ?


Tôi khựng lại , thấy mình lố bịch và vô duyên vô cùng ! ( Người đâu mà ..... )


- Thì tôi thấy ông hoài,mỗi ngày....

-Ờ ,ờ,tui cũng thấy cô.

- Ông ở đây lâu chưa ?


Vừa nói chuyện,cô và tôi vừa bước vào dãy hành lang chung cư,tôi đỡ dùm cô mấy món đồ khi bấm nút gọi thang máy.
Cô ở lầu ba,tôi ở lầu 4. Tôi thích căn hộ trơ trọi của tôi vì tôi thích yên tĩnh.Cô mời tôi ghé uống ly nước khi tôi phụ cô bưng hàng hoá vào nhà.Nhà cô gọn ghẽ,xinh xắn. Tôi cảm thấy ấm,thoải mái khi ngồi xuống cái ghế êm ái,nhận ở cô một ly bia sủi bọt.Tôi có dịp ngắm nụ cười đẹp của cô.Chợt dưng lòng tôi nổi bọt ,nổi sóng như bọt bia.


Nhìn thấy tấm ảnh chân dung của người đàn ông và hai đứa bé chưng ở góc tủ ,tôi ngờ ngợ, hỏi cô :

- Ông xã và hai con gái của cô há ?


Tôi thấy mặt cô buồn bã :

- Phải rồi.Hắn đã bỏ chúng tôi đi rồi.Còn ông thì sao ?


Tôi cũng đã bị người ta bỏ tôi đi mất biệt rồi cô ơi ! Cả hơn 5 năm nay rồi.Tôi quen rồi,cô !


Cô im lặng rồi quay sang nhìn tôi :

- Ông làm gì đêm giao thừa,ông ?

Tôi im ru,nói cái gì cho cô nghe.Tôi sẽ thấy tôi ngồi trước màn ảnh Tivi,ngó người ta đón giao thừa ,ăn uống,chúc tụng..Và đi ngủ.


- Hay là tôi mời ông ghé ăn đêm giao thừa vơí chúng tôi ( Tôi cộng vơí hai bé ... ) ?



Cô hàng xóm ơi ! Tôi gật đầu.Tôi nói tôi sẽ mang theo chai xâm banh và vài món lặt vặt chia nhau.

Tôi thấy mình có điều để vui .Cô có biết tại sao không - Cô ?







đăng sơn.fr







 

Aucun commentaire: