mercredi 15 avril 2015

- chuyện để Kể

.








 Có lúc - Có khi -
Anh muốn kể cho em nghe vài mẫu chuyện nhỏ .
 Chuyện về một dòng sông thời nhỏ tí tẹo .
 Chuyện về những lần có điều tiếc nuối khi có dịp đi ngang một ngôi trường tiểu học .
 Nhìn những đứa con nít thơ ngâyy và tự dưng thấy ngậm ngùi .


 Ngậm ngùi khi nhớ lại một câu nói của Michael Jackson : ' Tôi đã không có tuổi thơ của mình ' ...
 Tội  nghiệp và tội tình như thế để câu chuyện kết liễu bằng những điều chúng mình đã thấy .
 Tuổi thơ không phải là đứng dưới ánh đèn sáng rực trên sân khấu biểu diễn .


 Tuổi thơ cần một dòng sông có gió hiu hiu khi chạy  lũng đũng  theo bước chân của cha mình với cái giỏ lưới và cái cần câu .
 Gió luà trên tóc, gió lùa nắng với nụ cười hiền lành của cha với những câu hỏi rất ngây ngô :
- Hôm nay mình có câu được nhiều cá không, ba ơi ?

 Người đàn ông tên ' Cha ' trả lời :
- Ba không biết .
 Ba chỉ biết dạy con sự kiên nhẫn, dạy cách thả mồi và chờ đợi mà thôi .

 Hai cha con ngồi cạnh nhau . Lắng nhìn giòng nước chảy và thằng bé ngủ gật khi phải đợi lâu .
 Buổi cuối chiều, thằng bé thức dậy, nhìn vào cái giỏ và thất vọng . Chỉ có hai ba con cá tí xíu .
 Mắt thằng bé xanh ngát như mầu trời .
 Cha vuốt tóc con . Cha an ủi con trai và cha dạy thêm vài điều nữa .



 Thời gian trôi trôi .
 Bây giờ cha không còn nữa .
 Gã đàn ông vẫn thỉnh thoảng ra bờ sông .
 Lòng thầm thầm :
 '' Ba ơi ! Ba ơi !
Thời gian sao trôi nhanh quá .
 Cha ơi - Cha ơi !
Làm sao để thời gian ngừng lại ?





 Không nghe tiếng ai trả lời . Dòng sông trôi - Vẫn trôi ....






 đăng sơn.fr






mardi 14 avril 2015

< DịuDàng

.








.











Êm như giấc ngủ em
Êm như bức thư tình anh viết cho em mỗi chiều
Dịu như tiếng cười pha chút đường ngòn ngọt

Nhẹ như mây trắng sau cơn mưa buổi chiều
Chiều tháng tư có pha lời mật ngọt
Từ những tổ ong ở ngoài khu vườn và bãi cỏ
Anh ngồi bệt trên thảm cỏ êm
Hôn lên tiếng cười em
Nghĩ đến màu xuân ươm lá
Ở nụ hồng tháng tư chưa kịp mọc
 Và quên đì những điều thảm hại, cay đắng 
 Để có thể dịu dàng hơn chút nữa
 Như khi viết thêm bài thơ và hình dung đến hình ảnh buổi chiều 
Một cơn mưa nhỏ pha chút nắng
 Như tình anh đã gửi trọn về em .



.


đăng sơn.fr
................




TÍM Ở đường xưa

đã một thời mưa tim tím

ngang cổng trường có em và em
em ngày áo trắng pha màu mực tím
anh đón em buổi tan học
 đón tiếng cười khúc khích
 đón tiếng em thì thầm

con dốc ấy có hình ảnh trưng vương

Trưng Vương nằm giữa bài hát ven đường
Làm anh biết yêu em quá đỗi
( Cho dẫu là mưa thu cứ nặng hạt
Cho dẫu là bánh xe đạp xẹp lốp )



...
đã một thời mình ngơ ngẩn

để tà áo trắng ấy nay về đâu ( ?)


QuỳnhNgọcLan & đăng sơn.fr





ẤM Ở MỘT GÓC TIM 


dịu dàng nhé, chiều đầu năm xuống chậm
thả chân về trên nẽo phố chiều mưa
tìm góc quán, ngồi nhìn mưa một thoáng
đọc bài thơ êm ái của đầu mùa

dịu dàng nhé, dòng mực xanh chữ tím
hẹn với mình những lần vui về tìm
em tóc xoã cho tình tôi thắt bím
chật lối về để ấm một góc tim.

đăng sơn.fr 


.....................


dimanche 12 avril 2015

( Ở Lại )

.






nds

         



ĐỂ
Em ở lại bên tôi .




Chỉ có vài cách duy nhất
Để em ở lại bên tôi
Vì tôi sợ em đi mất
Ở những đêm đầy sương trắng đục


Tôi vặn sáng ngọn đèn đêm
Đóng chặt những khung cửa kính
Để đừng nghe tiếng mưa rơi lặng lẽ
Đốt ngọn nến hồng và nghĩ về em


Em , một thời nhung như lụa gấm
Em , viên đường màu trắng
Như áo học trò buổi tan trường
Môi hồng hồng , thấy mà thương

Tôi chở em trên chiếc xe đạp
Xe kẽo kẹt trên con dốc như hát lời tình
Xe đạp biết làm thơ và biết hát
Vì lúc tôi yêu em như thế



Tôi bày trò lãng mạn
Khi đã đọc xong những chuyện tình quá ư lãng mạn
Tôi học cách nói dối em cho em vui lòng em :
' Anh nhớ em cả buổi đêm trằn trọc
Anh viết 10 trang thư tình
Như dấu ấn chúng mình '


Bàn tay em có ngón tay út xinh xinh như ngọn cỏ
Gió đã luà vào mắt em , em chơm chớp mắt làm tôi tưởng em đang cảm động


Ơi ! Tôi tưởng thật nên tìm thêm lời nói dối :
' Đừng bỏ anh, anh sẽ treo cổ ở cành cây có mùi hương ngọc lan ở vườn em
Anh thoát kiếp, biến thành ma quỷ ám ảnh em từng buổi tối
Để em đừng hát bài con Sáo sang sông


Anh biến thành cái cọc nhọn đục lủng thuyền em ngày cưới
Anh ........ '


Cô học trò đã tròn hai con mắt
Đẹp nhứ ánh sáng của trời thu Paris
Và cô cả tin ở lại với thằng học trò nói dối như con vẹt




Những ngày mưa
Những ngày nắng đi qua
Tình yêu không còn chỗ ở lại nữa


Tất cả những chỗ chúng mình đi ngang
Đã trở thành tên gọi của dĩ vãng
Như notes nhạc của những bài hát quá cũ
Ở một thời biết yêu nhau
( nhưng không biết cách giữ nhau ở lại )




Tôi không biết cách biến mình thành cái bóng ma ở ngoài vườn nhà em
Cây ngọc lan đã khô thân trụi lá
Như tấm ảnh em còn sót lại trong ví tôi
( Ánh mắt ấy
Nụ hồng hồng trên môi ấy
Đã nhạt màu )




Để giữ em ở lại bên tôi
Đành là như thế
Ở thêm những bài thơ mang tên gọi ' những buổi tối còn mưa '



đăng sơn.fr





ChỗThầmThầm
(một mùi hương )

đôi lúc làm như chỉ là khoảng khắc
đi ngang đi lại con ngõ nhà ai
Góc tim  chừng như có điều vừa nhắc
tìm nụ hồng chưa  nở buổi sáng mai

chiều hôm kia, thấy lòng buồn quá đỗi
có phải vì trời mưa chốc lát khung vườn
ô cửa ấy thèm thấy ai ngồi học
thèm mùi hương ngọc lan nằm trên tóc

đôi lúc - ừ - thế rồi là đôi lúc
có thể từ thầm thầm góc vườn em ......

đăng sơn.fr









...

vendredi 10 avril 2015

_ HÃY NÓI VỀ CUỘC ĐỜI.

.









Cơm nước xong.Ngồi đấu hót,tán gẫu mãi cũng chán . ( Không lẽ bảo nhau lôi mấy cái đề tài cũ rinh rích của hàng xóm,người quen ra nói ? ) 
Bà bạn chủ nhà mở Tv,nhét đĩa karaoke vào máy và bắt đầu ‘’ phát sóng ‘’, bà còn trẻ,tai thính ,mắt tốt nhưng có cái tật mở nhạc rất lớn,tay chân bà lại có thêm cái tội táy máy - cứ làm 
như mình là kỹ sư âm thanh thuộc loại cừ ! – Có bao nhiêu cái nút chỉnh tone bass,treble trên máy,bà vặn,bà quay tưới hột sen….Gặp cái đĩa âm thanh tồi tệ,tiếng đàn ,tiếng trống cứ choảng nhau chan chát loạn xà ngầu. 

Nghĩ cũng tội nghiệp cho Vi,cậu bạn trẻ từ Paris có lòng xuống chơi với cái giọng hát khá tốt được đào luyện từ ca đoàn bên Saigon,cậu bé nổi gân cổ đánh vật hò hét đuổi theo ban nhạc gần long phổi ! 

Tôi hải hùng,rời mấy bài viết ở Net,hạ giọng nài nỉ bà chủ nhà : 

- Bà nhà ơi ! Làm ơn vặn nhỏ ban nhạc dùm. Điệu này chắc hàng xóm gọi cảnh sát mất ! 
- Ông thật là khó chịu và khó ưa ! Tường dầy như thế,hàng xóm nào nghe ?! 
- Khổ lắm bà ạ.Hàng xóm của bà là cái lỗ tai tôi ! 

Mấy người bạn khác nhao nhao đòi chọn bài hát,tôi lợi dụng sự hỗn độn,phóng đến dàn máy chỉnh lại mixage và cân bằng âm thanh… 

Bà con thi nhau hú hí,tà tà du dương với một loạt ‘’ Thất Tình Liên Khúc ‘’.Nào là ….Anh Còn Nợ Em,công viên ghế đá…..Nếu mai anh chết,em có buồn không ?....Nào là …Trong cuộc tình ân hận,Tình Lỡ,Tình Khúc Buồn……….” 

Nghĩ cũng lạ ! Hình như càng thất tình,càng đau đớn,người ta càng có hứng sáng tác và trang điểm hoá chuyện tình theo chiều hướng ‘’ Tình chỉ đẹp khi còn dang dở ‘’ ?! 


Mở cửa sổ,ngó xuống mặt đường.Trời lưng lửng buổi đêm cuối đông,xe cộ bớt nhộn nhịp,người đi bộ thưa dần.Xa xa, ở mấy góc đèn đỏ dẫn ra mé sông,vài gã lưu linh đang siểng niểng,lừng khừng với những bước chân xiêu vẹo và hồn tôi cũng xiêu xiêu từ hai ly vang uống lúc nãy. 

Đóng cửa sổ,nghe tiếng Vi hát.giọng trầm ấm : 

…..hãy nói về cuộc đời 
khi tôi không còn nữa 
có lấy được những gì 
về bên kia thế giới…Em là chim bói cá,tôi là ánh trăng ngà. 
Chỉ cách một mặt hồ….. 

Khỉ ạ ! Nhạc việt từ lời thơ Khúc Thụy Du buồn bã quá ! 
Chẳng biết cái ông nhà thơ có uống say lúc thất tình ? Mà dễ gì ruợu có thể làm người ta quên ? ( Mới đây, nhân đọc một bài viết về y học ,có một đoạn xác nhận rằng : Càng uống rượu,người ta càng nhớ trong cái say ). 
.. Say em ,ta đuối cuối ly 
… Càng say càng nhớ li bì nỗi đau ! 


Nửa khuya.Máy nóng,mỏi miệng,mọi người lục tục từ giã nhau. 
Bầu không khí yên tĩnh trở lại.Với tay tắt máy,bà bạn bắc kỳ nhìn tôi,tia mắt hí hửng dò xét,giọng điệu kiểu tò mò điều tra viên : 
- Này ! Cái ông kia.Không nghe ông hát đến nửa câu tối nay ?! 
Ông đang thả hồn thơ thẩn và nh² nhố với em nào trên Net 
vậy ? Nghe nói dạo này ông tí tớt, tán tỉnh du dương bằng mấy bài thơ con cóc rất da diết.Khai hết cho chúng tớ nghe xem ? 

- Chúa ơi ! Xin bà tha cho.Xin đừng nghĩ bậy và đặt điều. 

Thấy tôi nhăn nhó như khỉ ,Vi xen vào khi lại sát bàn.Cậu trẻ cười tươi,miệng cười rất quyến rũ : 
- Có ai buồn ngủ chưa ? Nếu chưa,mình thử chơi cái trò này.Trò hỏi đáp. 

Cả bọn tròn con mắt : 
- Đố vui có thưởng ?! 

Vi đáp : 
- Không thưởng,không phạt. Đại khái có 7 câu hỏi và người trả lời không đuợc suy nghĩ quá lâu. 

Mọi người đồng ý,im lặng để tập trung nghe các câu hỏi : 

- Câu hỏi 1 : 
• Để đi xa ( du lịch ),bạn mang gì trong cái va ly ? 

- Câu hỏi 2 : 
• Đến trước một khu rừng,Bạn tưởng tượng ra điều gì trong đó trước khi vào.Có do dự không ? 

• Câu hỏi 3 : 
• Vào sâu trong rừng,thấy một căn nhà gỗ,bạn làm gì ? 

- Câu hỏi 4 : 
• Rời căn nhà gỗ,bạn gặp một đàn khỉ dang nhảy nhót,bạn thấy bao nhiêu con ? 

- Câu hỏi 5 : 
• Khi gặp một con hổ trong rừng,phản ứng của bạn ra sao ? 

- Câu hỏi 6 : 
• Sau khi đụng độ hổ ,bạn bước đến gần một hồ nước,bạn thấy nó ra sao ? Cảm tưởng ? 

- Câu hỏi 7 : 
• Rời khỏi bờ rừng, đứng trên một ngọn đồi cao để nhìn lại chặng đường,bạn có nghĩ mình sẽ trở lại nơi đã đi qua ? 

Tôi thấy cái trò chơi có vẻ hấp dẫn như một bài phỏng vấn bèn tắt computer và lắng nghe từng ngưòi trả lời.Mỗi người một ý… 

- Còn anh ? Thế nào ? Vi hỏi. 


Thế nào là thế nào ? 

….. Hãy cho tôi một ngày đẹp để đi xa.Ngoài quần áo và vài thứ vật dụng cần thiết,tôi nhét vào valise vài quyển sách,vài tờ tạp chí. Đến trước cánh rừng,tôi tìm cho mình nỗi háo hức tò mò trước cảnh vật. 

Sau khi định xong phương hướng,tôi thả chân đi dạo như một tìm kiếm và được hít thở, sống với thiên nhiên,tai nghe tiếng chim hót và tiếng gió sào sạt gió…..tôi đi vòng quanh căn nhà gỗ có vẻ quạnh hiu nhưng xinh xắn kia, đưa tay gõ cửa để xem may ra có gặp đưọc một ai,hỏi dăm ba câu chuyện gì đó về phong thổ và tìm hiểu thêm về cảnh trí….Nói lời cám ơn và từ giã. 

Trên đường quanh co,chẳng may tôi gặp con hổ to tướng,chẳng biết nó đói hay no ? Nó đang vui hay buồn ? Chẳng biết nó sẽ thân thiện hay sẽ hoảng sợ vì sự có mặt bất thường của bóng người ? Người đứng yên,nhìn vào mắt vật.Không tỏ ý khiêu khích.Người và vật rình ngó nhau, ngắm chán người với bộ xương ít thịt,hổ lắc đầu chán nản bỏ đi. 

Tôi mừng rỡ ,thơ thẩn ra góc bờ hồ,thong thả ngồi xuống nghỉ ngơi và ngắm cảnh,chụp hình… 
Sau khi đã tội nghiệp và tận tình săn sóc cặp giò xương xẩu của mình,tôi buộc lại dây giầy để chuẩn bị leo lên ngọn đồi cao vi vu gió mát,quay đầu nhìn xuống đoạn đường và bìa rừng phía dưới.Ngắm nhìn như một lưu luyến khoảng thời gian đã trải qua.Bụng nghĩ : ‘’ Có dịp,tôi sẽ trở lại ‘’ ( nhưng lần 
này ,chưa chắc chú Cọp sẽ chê tôi ! Chỉ có trời mới biết.) 

Vậy thôi. Đơn giản. 


- Anh hiểu ý em ? Vi cười cười. 
Tôi cười cười : 
- Em muốn ẩn dụ qua những câu hỏi về cuộc đời phải không ? 
Giải phương trình đi. 

- Đúng vậy. Đó là một trong những bài Trắc Nghiệm tâm lý đã trải qua của một thằng bạn nhạc sĩ dương cầm rất cừ khôi của em.Nó là người quá nhạy cảm và luôn muốn mọi điều đều được như ý đến độ thập toàn.Và càng muốn thập toàn,nó đã nhiều lần định lìa bỏ cuộc đời .Em đang tìm cách cứu nó. 

- Cậu cứu kiểu gì ? 

Vi cười hiền lành.Trong kiểu cười có cái ranh mãnh : 
- Em bảo nó thử làm lại bài trắc nghiệm vừa rồi. 

Câu hỏi thứ Nhất. 
Hành lý tượng trưng cho cách thức vào đời. 

Câu thứ Hai. 
Bìa rừng là cách thức nhập cuộc với đời. 

Câu thứ Ba. 
Căn nhà trong rừng.Nói và hiểu về cách giao tiếp,xử thế với đời. 

Câu thứ Tư. 
Đàn Khỉ. Ý nói về cái nhìn về xã hội,tập đoàn ,gia đình… 

Câu thứ Năm. 
Hổ dữ là hình ảnh tượng trưng cho cách thức tiếp cận vói những bất trắc trong cuộc sống. 

Câu thứ Sáu. 
Nói về tâm hồn và cách nhìn về đời sống tâm linh và nghệ thuật để sống.Sống cách nào ? 

Câu thứ Bảy. 
Ví như một lời tổng kết về cuộc đời của mình khi về già. 

Vi ngưng một chốc và nhìn thẳng vào mắt tôi : 
- Để em mở phone cho anh nghe một đoạn dương cầm classique trong đêm của nó. Đêm nào nó cũng thức đến 2 ,3 giờ sáng úp headphone vào tai đánh đàn.Muốn em gọi nó giờ này không ? 
- Không. Để hắn yên.Cho anh nghe tiếng nhạc được rồi. 

Tiếng dương cầm thánh thót bên tai,tôi nhắm mắt hình dung đến bóng đêm trên phím đàn của một người cô độc. 
Hình như bóng đêm tượng trưng và rất đủ nghĩa cho một khoảng đời vừa rộng lớn ,vừa chật chội ? 

Tiếng đàn dẫn tôi đi sâu vào đêm về sáng. 
Đêm màu trắng.
 




đăng sơn.fr 











..

- SAVOIR râler

.








 Dites - moi que vous êtes heureux mais vous avez besoin d'attirer toute attention sur vous .
 Comment faire ?
   C'est une bonne question - n'est ce pas ?
 Allons - Ralez et savoir râler pour être bien et bon .
 Essayez d'être en colère contre la météo :
 Il ne fait pas beau pour pouvoir se promener avec votre amoureux .
 Il n'a pas  de pluie comme vous voulez pour un rendez - vous romantique .



Nous avions milles raisons pour pester et raler .
 Et oui .

 Une autre question de base :
 Pour râler efficacement, qu'est ce que nous avons besoin d'autres ?

 En attendant la réponse, la lumière s'éteint brusquement < Tout le monde râle : Oh ! Oh !
 Voyez vous dans le noir - vous ?


 Quand la lumière revient , c 'est sur que nous serons très contents pour arrêter de raler .
 Alors ! Heureux ?



....


   Nói thật đi , là bạn đang sung sướng nhưng bạn cần kéo sự chú ý về bản thân mình.

    Làm sao , làm cách nào chứ ?


    Đó là một câu hỏi rất đúng - phải thế không ?

   Vậy thì hãy rên và hãy biết cách rên rỉ thảm hại.

    Hãy thử nổi giận đùng đùng vói tất cả sức lực của mình khi chống lại thời tiết :

    -Trời không đẹp nắng để đi dạo với người yêu

- Trời không đủ mưa như mình muốn để mình được một cái hẹn lãng mạn


   Chúng ta có cả ngàn lý do để rên rỉ với cái bao tử nguyên vẹn


    Thêm một câu hỏi căn bản khác nữa :



- Để rên la cho có hiệu quả, mình cần thêm vài điều chi ?



   Trong khi chờ đợi , đèn đuốc tắt phụt < Thiên hạ la làng : Ô ! Ôi !


     Ta thấy gì trong bóng tối đen ấy ?




 Khi ánh sáng bật trở lại, mình thật tình sung sướng mà ngừng mõm để rên .
 Sướng thế đấy .




dangson.fr
< ( Atelier d'écriture ) 







...

(-) CHƯỚNG ĐỜI để Rên

.






 Bình thường , mình hay ớn những người hay rên rỉ .

     Rên khác với ỉ ôi .

 Người ta có nhiều cách để rên : Rên kiểu dễ thương và rên kiểu dễ nực làm người ta nghe xong phát khiếp .


     Thỉnh thoảng ngâm nga rên chút đỉnh thì có duyên , rên sáng, rên chiều thì ( .............. )


    Thử tưởng tượng : Ông đi cày về , thấy bà vợ nhăn nhó như cái đùm giẻ rách ( Lâu lâu ông đổ chứng lãng mạn bất tử , ông thèm bà bố thí đẹp cho một nụ cười như ngày nào mới yêu nhau, bà đã không còn cười như ngày xưa ấy nữa - Ngày ấy đã qua rồi - Bà chỉ cho ông chồng hóa đơn điện nước nằm trên bàn và bà nhăn  ) .

   Mệt bở hơi tai , lè lưỡi , thấy thế nên ông nổi cáu, ông lầm bầm nhìn bà và ông rên , ông thở dài :

   -   Biết thế, hồi ấy tôi chẳng dại gì lấy cô .


   Cô nhăn ấy phản công kiểu vũ bão :

 -  Thì cứ bò về bên ấy, cõng thử con đào nhí , lấy làm vợ ,xem nó có rên không ? Đừng tưởng bở . Rồi đâu lại vào đấy .


       Thế là chén và bát khua nhau um tùm nhà cửa .


    Ông bỏ ra vườn, ngửa cổ ngó trời ngó đất và ông bắt đầu thấm để rên " Nó lấy hết tuổi xuân của mình, nó đã hãm hiếp sự đua đòi lãng mạn  của mình rồi . Bây giờ nó dội nước làm tắt ngúm mối tình thơ ... Ôi Ôi ! "




...


 2 .



     Đang định viết về vài điều dễ chịu, dễ nựng .

   Khi khổng khi không, cái đầu lại chạy sang viết về chuyện rên , chuyện đấm đá .


     Tự dưng mình thấy mình vô duyên khi cũng chạy theo phong trào Rên Rên .



       Thôi đi mà . Rên cho lắm thì cũng thế thôi . Rên ơi Rên ơi !











   đăng sơn.fr

( Viết để nhớ lại những người đã yêu nhau )





jeudi 9 avril 2015

- Nhạc Sên Sến -

...









 15.39  chiều ở Paris .
 ( Không phải là thư tình thứ 2001 ..)







Anh mỏi lưng, mỏi cổ .

Ngừng nhìn vào cái màn ảnh PC .

Trời đang nắng rất đẹp .

Trời đang là mùa xuân , bụng anh đang là cái bao tử đang là mùa thu ỉu xìu vì từ sáng đến giờ chỉ có 2 ly cà phê sữa lúc 4. 45 sáng ...


Bao tử kêu rồn rột . Anh mở nhạc để nghe .

Ai dè thằng nhỏ Trịnh Lam đang rên quá cỡ .

Nó hát '' Bao giờ em mới hiểu ? '



Trời mẹ ơi ! Nó rên như đứa bé đi lạc mẹ ở chợ .

Nghe nó rên, rên, anh thấy tình yêu sao mà buồn quá đáng !

Nhạc Việt Nam mình lúc nào cũng khóc, cũng rên la thảm thiết ( ? )

Chẳng lẽ tình yêu chẳng lúc nào có chỗ để vui hay sao ?

Nghe thêm một vài bài nữa thì anh thấy anh bắt đầu cạu cọ, nổi nóng ....



Thấy ánh đèn chớp chớp : <<< Có 2 messages .

Cái th
ư số 1 bằng Anh Ngữ ở hộp thư  một diễn đàn mắc dịch .



Thư nói :

..... < Tôi là một cô gái người Tàu ở NY . Tôi muốn làm quen với ông . Ông chịu không, ông ? Nếu ông nói OK thì ông có thể gửi cho tôi một vài tấm ảnh và chúng ta tâm tình với nhau , ông nhé ông "

.



Cái thư th
 2 là của em .

Em nói :


' Anh nhớ ký tên vào bảng kêu gọi Nhân Quyền và rủ rê các bạn của anh ký chung ... '

...



Hơ !



Hai cái thư chẳng giống ai .

Anh ký vào cái thư thứ 2 của em . Và gửi đi .

Anh không tin tưởng cho lắm vào chữ ký kêu gào ' Nhân Quyền ' như thế nhưng để chiều lòng em thì anh ký .

Sự thật nói ra thì mất lòng .

Người ta có thể rên la thêm 30 năm nữa thì thế vẫn thế mà thôi .





Trời đang nắng, đang đẹp ng
ời ở bên ngoài cửa sổ .

Nhạc đang rên - Rên quá cỡ .

Anh thấy mình đang quạu cọ với những bản nhạc sến như thế .

Anh cũng đang muốn rên và rên .




< Làm sao để mình vui hơn ? <




đăng sơn.fr



ds ...






 < đang nghe nhạc Sến để viết .... <
















.......

mardi 7 avril 2015

. Sến ở Chiều Mưa .

.






Thêm 1000 giọt mưa



 Em -
 Thêm một  ngàn giọt mưa khi anh nói anh nhớ Em
 Chữ " Em " viết bằng chữ hoa - vì Em là Em
Em lạnh giữa mưa buổi chiều
Lạnh giữa bài thơ rất sến giữa lúc mưa nhiều
Lạnh như lúc mình không có gì để nói
Nói gì với nhau ?
( Chẳng lẽ nói tại mình nhớ nhau
 Như khi mở You tube và rơi vào bản nhạc sến ? )
 Người ta hát nhạc tình rười rượi
Anh có gì để hát ?
 Ngoài những bài thơ thêm một nữa nhắc về em
 Ừ - Em -
 Ừ thì Em -
Mưa cứ rơi như thế
 Lòng vòng giữa con phố
 Mở toang khung cửa
 Thấy mình buồn chút nữa
 Mở toang lòng trang giấy
Thấy mình vẫn lặng thinh .....






 đăng sơn.fr