mercredi 4 janvier 2017

** So Happy .

.





ds .fr _ 2017





.

...
 Ngày hôm nay  quá lạnh vì có thể mình chưa quen khi trời đang xuống - 5 độ C .

Đáng lẽ phải gr grư để nhún vai, tỉnh bơ :
 Có hề chi đâu . Muà đông năm nào đó đã băng đá ở lúc - 14 độ .
 Khi mà dòng sông bắt đầu đóng đá .
 Khi mà đoàn xe chạy qua những con dốc, những đoạn cầu rất chậm  kiểu rùa bò ...
 Người ta đi bộ , lạnh cóng .
 Người ta thấy thèm ly cà phê Ý Đại Lợi ở cái quán mở cửa sớm .
 Có lẽ họ  còn thèm nằm lại trong chăn ấm và nướng đến 10 giờ sáng .
 Vậy mà, thành phố vẫn chong đèn chờ họ thức dậy , đi làm .   
  Có lẽ , họ - Những người thức sớm hiểu và thuộc lòng câu ai nói đó : " Trái đất này thuộc về những kẻ dậy sớm   "!



Nếu lẩm cẩm mà thầm đếm thì ta đếm đựợc khoảng 11 người đang đi trên một dốc  cầu lạnh cóng  bắt ngang  hai con phố .
 ..


Tôi đang đếm sai rồi : Vì 11 -1 là 10 .
 10 người bước đi trong giá lạnh . 1 người ấy là kẻ lái xe chạy ngang bờ sông là tôi .
 Tôi  quay chặt kính xe , vặn cây quạt kính  xua mảnh sương đang bắt đầu ì èo đóng băng  .
 Nhạc trong xe đang nhả bài Michèle ở cái thời xưa cũ nào từ Lenorman .
 Radio chơi thêm bản Feelings của Morris .

 Má ơi . Em ơi! Vợ ơi !

..


Sợ mình nhớ lại  vài mảnh thời gian  ngày xưa , bấm thật nhanh vào cái nút đổi đài .
 Bản tin còn kinh hoàng hơn 2 bản nhạc lúc nãy :

 - Toàn  tin tức buồn . Chuyện bé gái mới 3 tuổi đã bị hiếp  !
 - Tin dân bên xứ kia bị bom chạy nạn .
- Tin có thêm ngàn  người không đủ tiền mướn nhà, phải ngủ ngoài đường bị chết  cóng ...

 - Tin ....


Vòng xe trên một đoạn  cong,  cảm thấy hai bánh trước  có vể bị  trượt khỏi  vòng quay . Hoảng hồn, lấy lại thăng bằng, tắt cái Radio . Tập trung - Tập trung  với màn sương  đang làm mưa nhỏ .
 Nghĩ thầm : Việc mình chưa làm xong . Lỡ đâm đầu xe xuống bờ sông, có lẽ có nhiều trục trặc cho những người đang đợi mình .
 Có lẽ sẽ có 40 % kẻ khác sẽ phủi tay vì rảnh nợ : Thằng cà chớn . Mày biến mất cho chúng tao khỏe thần trí .
...
 Hahah và hứ hứ !


 Tại sao tôi phải nghĩ đến con số 40 hoặc 50 % phần trăm ấy chứ ?
 ( Tất cả những con số đều có sự sai biệt và lấy gì  để chứng mình độ chênh lệch ? )
 Làm rất nhanh một con toán trừ thì dễ như lấy món đồ trong túi : 100 - 50 = ....
 (  Bằng 51 vì con số 1 thừa lại đã là mình )


 .
 Mình phản đối đến cùng cực . phản kháng đến hơi thở cuối cùng .
 Phản đối như tất cả ai đó đã quay lưng lại với mình khi  chưa rời phòng họp .

 Kiểu đa số phải thắng cho bằng được thiểu số .



Trong đám đông ấy, mình chỉ cần 2 % quay lại nhìn mình bằng ánh mắt cảm thông :
- Sao ngươi chống đám đông để làm gì ? Tại sao  không ngoan ngoãn gật đầu để đi theo họ ?

 Trả lời gọn bâng :
- Vì tôi không phải là con cừu non . Tôi có cái đầu của mình . À há !
 ( Cái đầu chưa bị đông đạc ở thứ  - 5 độ  C  hoặc - 18 độ ở cái nhà xác ! )
..
 Bạn lấy gì để chứng minh là :
  -   Cái xác ấy khi ngừng thở là đã chết hoàn toàn ?

 - Lấy gì để tin tất cả vào  những nhịp đập trên  màn ảnh đã ngừng để kết luận  là Chấm Dứt và vĩnh viễn ?

 - Và làm cách nào  để nghĩ lại  khi bạn đọc lại bản tin nói về một xác chết đã sống lại sau 48 giờ ?




Và bạn đặt lại vấn đề ?
 Vấn đề nằm ở 2 lãnh vực  tâm linh và thể xác đang đi vào phần tro và bụi ?
- Ai đã thấy mặt và nói chuyện trực tiếp với ông Giê Su ?
 - Ai đã thấy mặt  và chụp được chân dung của đôi tình nhân mang tên Eva và Adam ?
- Con cháu họ tên gì : Nguyễn - Trần - Lê - Lý .... ?
...

Mãi nghĩ ngợi lẩm cẩm như thế , tôi phạm lỗi mà không cố tình : Sau khi vượt 2 cái đèn đỏ . Bị cảnh sát chận lại, thẩy cho cái giấy phạt và  báo là sẽ bị rút 4 điểm trên bằng lái .
...


 Tiêu rồi ! Toi mạng rồi . !
 Nhớ lại là  hai tháng trước, đã chạy hơi lố tốc độ, bị rút 2 + 2 điểm . Cái bằng lái chỉ có 12 điểm .
 Bây giờ phải làm sao đây . đây, đây đây ... ? - Còn lại vỏn vện 2 điểm nhỏ xíu ...


Bi  sợ nên hỏi  ông cảnh sát công lộ :
-  Ông tha cho em lần này, được không ?
- .....
 Ông im lặng ra bộ ngẫm  nghĩ  làm khó :
- Sao ? Sao tha ?
- Ông nè ! Ông có quyền lực thì ông có cách mà ông ơi . Tôi cần cái bằng lái để đi cày . Ông ơi ! Tha  em, tha tôi ...

 Chẳng biết cái chi nhập ông,  ông chậm rãi  gật đầu :

- Ừa - Lần này tôi bỏ qua . Lần sau cẩn thận  nhá . Vượt đèn vàng là coi như  là đèn đỏ nhá ông !



 Mừng rơn . Thiếu điều muốn nhảy cỡn  để  ôm lấy ông và chùn chụt .
 So happy ! Ông ơi ! Em yêu ông  quá ông  nhà nước ơi .


 Chào từ giã ông phú lít, leo lên xe, đề máy, miệng huýt sáo nho nhỏ bài So Happy to see You .
 Đến chỗ làm,  thấy mình mặt mày tươi rói, có vài người thắc mắc nho nhỏ :
- Sao ? Sao ? Mới trúng số há ông ?



 Ừ mà .
 Xem xém .
..

 Xém trúng lớn và  xém đổ nợ .
 Đời này hơi buồn nên vài khi mình trúng mánh .
 Má ơi . So happy . So .... So .....biến thành chữ Sợ của Việt Ngữ .




 Hihihi .




 đăng sơn.fr





mardi 3 janvier 2017

* Hãy Để Tôi Mình Ên

____________________________________________________________________________









dangson.fr





.




         Chữ MÌNH ÊN đâu có gì là khó hiểu đâu mà mãi sau này tôi mới biết từ một chuyện tình rất lừa lọc và gian dối . : Chàng lừa nàng và muốn chiếm đoạt tài sản của nàng .

 Chàng ghé nhà tôi, khóc lóc và tính toán ở nửa chai whisky .
 Chàng lè nhè và hèn mọn khi  xin tôi cuốn băng video mà  tôi quay cái mặt bằng đang xây nhà hàng của  nàng và chàng theo dự án .

    Lắc đầu, tiễn chàng ra cửa với câu nói - Không ! Hãy để tôi mình ên .

( Chữ Mình Ên của chàng < Người Việt, miền tây  )



 Phải rồi . Mình Ên sống  rất khó với những cái Mình Ên khác .

 Mấy năm sau, cái Mình Ên ấy đi bán muối .


 Ra trường , tôi mình ên còn ở lại đến đầu năm nay . 2017 và chạm phải những cái Mình Ên quái dị khác .




..

















ct ...


dimanche 1 janvier 2017

- Giữa môn phái Lãng Mạn và Hiện Thực :

.




ds.fr / 2017


Bên cạnh em



Là những sợi nắng đầu năm
Những cành lá chưa bao giờ biết nói chuyện
Chuyện gì đâu mà chúng nói ?!
Chỉ có tôi , là tìm ngôn từ để nói
Như lời trăn trối
Từ tháng nào đó, trở về nơi em ở
Cái vỉa hè khô hốc - tháng 6 - không hở môi
Dẫu là một tiếng cười
Tôi ngồi im lúc 7 giờ sáng
Ly cà phê sữa đá giá 15000 đồng
Cà phê Sài Gòn không giống như nơi tôi ở
Cà phê - hình như có mùi bụi đời ngày tuổi trẻ của riêng tôi nơi trường cũ .
Thầy cô tôi dường như đã chết từ xó xỉnh nào đó
Bạn bè tôi đi lập nghiệp và mũ áo bên này .
Tôi đã trở về, ngồi nhìn bóng nắng qua thành ly từ đáy cốc
Chờ cơn mưa sẽ hẹn nhau rơi xuống
Thấy mình vô duyên thên chút nữa .
Tự hỏi mình - Gọi cho em để làm gì ?
Chẳng lẽ để nắm lấy bàn tay em mềm nhun nhũn ?
Chẳng lẽ để nói là tôi yêu em ?
Mưa rơi -
Tôi rơi và lặng lẽ gấp lại những trang sách .
Len lõi bước qua bên kia đường
Lòng thầm nghĩ ngợi :
Lại thêm một bài thơ nữa , cho em ....


đăng sơn.fr

Niềm Vui đầu năm

......


dangson.fr






...

Những câu viết đẹp :


 *  Hóa ra con người là tạo vật dễ thích nghi nhất.


** Tiếng đàn thánh thót vang trong đêm khuya, ở chừng mực nào đó, đã giúp tôi nhận biết: Ðời sống vô thường, liên lỉ biến động. Bên trong không có cái để được, bên ngoài không có chỗ để cầu. Sự mới lạ, sự thay đổi là điều hiển nhiên, bởi vì bản chất đích thực của cuộc đời chính là sự thay đổi.


( Lạ và Quen - tác giả Hải Vân   )



*** ( Mr . Thất Bại  -  tác giả  Hồng Nguyên Hoàng )


  " Ðây là tên một cuốn sách của một người, hình như, không biết viết văn. Tác giả là một doanh nhân bị thất bại thảm hại trên thương trường, kể lại chuyện của mình cho một nhà báo để viết thành sách. Sách được (người khác) viết ra và xuất bản ở Việt Nam hồi năm 2013, không biết ông “Thất Bại” có bao giờ đọc lại hay không; để rút kinh nghiệm lần nữa! Lần này, không phải chuyện kinh doanh mà là chính trị. Việc các doanh nhân nhảy, hoặc chỉ thò một chân, vào chính trị thì xưa nay vô số  "  . 


................



 Gấp những trang  viết về chuyện phím ấy, thay quần áo ra đường .


 Khi ghé đến với bạn bè, người thân , chúng mình có rất nhiều chuyện để nói với nhau  và còn tùy đề tài để có thể chia sẻ với nhau .

 Cậu em út cười vui, nhận cái hộp quà từ tay anh , ỏn ẻn như con gái - Coi bộ Út ngại ngùng :

- Cho em  nữa làm chi . Hôm noel đã cho gia đình em rồi mà ?

      
       Thằng  hỏi chi kỳ ? Anh cho thì cứ việc cầm lấy , cái hộp quà như thế này là những điều em cần và có  gói ghém những ý nghĩ riêng mà anh muốn cho em :

- Cái đồng hồ có hai cái cửa sổ tượng trưng  là cửa của thời gian mà chúng ta chui qua

- Cái đèn Led ít tốn pile như cách rọi lối mình đi .

- Cái thắt lưng  ý nói là sự thắt lưng buột bụng để tiết kiệm

 Sau cùng là cây bút  gọn lõn trong hộp quà , ý chỉ là mình  viết để ghi lại những điều cao quý từ chữ nghĩa .

  Cậu em gật đầu giữa lúc màn ảnh TV đài M  6  đang chiếu những cảnh đẹp nhất của Paris từ chương trình mang tên : Những điều Bí Mật chỗ Mình đang ở .

    Vừa ngồi vào bàn ăn , cô em  gái đóng kịch , trách anh hai :

-    Thấy ở nhà, anh chỉ cưng thằng út này mà thôi . Quà của em đâu, anh ?

   Cười nhẹ - Chỉ ngón tay vào người đàn bà đang ngồi bên cạnh mình :

 -   Đã bao lâu nay, quà của em, của anh là  cái bà này .


   Em gái áp út gật đầu và em hiểu , chị là cái hồ mang tên Hồ Than Thở mỗi khi em khổ sở nhất . Ở trái tim và tận đáy lòng chị đã là một chỗ trú ẩn cho các anh em mình ở góc đời lắm khi hoạn nạn .

 Người đàn bà này có sức kiên trì và  đã chịu đựng anh em mình . Nàng như cái lò sưỡi im lìm khi nàng thấy anh em mình ngồi quanh  nhau thở than . Ngôn ngữ của nàng rất đơn giản nhưng đủ để an ủi chúng ta .


     Anh im bặt, nàng nghía anh như một lời cám ơn .

    Mình  ngồi ăn uống , nói với nhau những cái gì vui hơn đi , đừng hỏi thăm chuyến về quê vừa rồi của anh chị ra sao nữa . Anh đã húc như con trâu rừng trên vài bài viết  đã đủ rồi .


 Lắm khi húc xong, anh mỏi mệt nên phải tìm về một căn nhà có tất cả anh  em quay quần - Như một niềm vui .






  đăng sơn.fr






 ...
















     



Thêm Thời Gian ...

.

dangson.fr









______________________________________________________________




*

Bữa ăn tối giáng sinh ở đây giống y chang nhau , ai cũng dành riêng cho gia đình , ăn uống xong rồi mở quà , ngó nhau chúm chím cười thấy dễ thương như con nít . 

Còn đêm cuối của năm thì sao ? Như thường lệ, bạn bè quây quần ơi ới gọi nhau để họp mặt . Đến nhà bạn , đã thấy mấy chiếc xe đậu kín trên lề đường , đèn vườn lung linh nhấp nháy phát chóng mặt ( Có lẽ cặp vợ chồng bạn mình đang sung sức nên năm nay chơi đèn hết cỡ ! ) 

Bấm chuông, đẩy cửa vào nhà , thấy ê hề bàn ghế , ly tách và nghe đầy tiếng cười hi hi . Ai nấy đều xinh đẹp . 

Đưa cho bạn hai chai vang , nghe bạn hỏi uống cái chi khi bạn chỉ lên cái bàn đầy ấp chai lọ . Lắc đầu, xin bạn ly nước có cái màu của trái đào và 5 cục đá . 
- Bữa nay tu há ? 

Ai nói là mình tu chứ ? 

Tùy lúc , bữa nào hứng chí thì có thể lỳ một lam ( Làm một ly ) . Bữa nay thèm uống nước ngọt thôi mà . Nhạc từ hai cái loa đang để cậu Nguyễn Hưng hát ỏm tỏi, mình chẳng khoái chất giọng của anh chàng này tí nào, đứng tránh cái loa, cụng ly với bạn đàn ông . Tội nghiệp cho mấy nàng, mấy nàng loay hoay dọn đủ món ăn . Kể ra làm đàn ông cũng là cái sướng : Chỉ việc tán dóc và nhậu nhẹt khi có tiệc tùng.

30 mạng ngồi vào bàn, nghe vợ chồng lão chủ nhà mời nâng ly và phán câu Đít Cua khai mạc dở ẹt : 

- Dzô bà con . 

Rồi ai nấy hoan hỉ đớp hít . Sướng chết đi thôi ! Nhăm nhăm ? 

Vì đã ăn trưa quá muộn nên chẳng ăn gì, ngồi nhìn thiên hạ đớp hít làm gì cho chật chỗ ( ? ) Mở cửa ra cổng đi dạo . Trời không quá lạnh như năm trước nên tha hồ tản bộ ở những con đường vắng tanh . Thỉnh thoảng mới thấy một vài chiếc xe chạy vụt ngang, nghe nhạc vang lên từ lòng xe . 


Đi dạo là một cái thú khi tìm về với chính mình . Ngất ngưỡng với chút buồn vui nào đó . 

Nhớ lại lúc chiều, đi làm về, tạt vào thương xá, mua cho mấy đứa em vài món quà vì sau giáng sinh, họ đại hạ giá , thấy một con bé xinh xinh, tóc cột cái đuôi gà đang đứng trên cái xe đẩy đựng hàng, hai con mắt bé thấy mà phải mê, hai hạt nhãn tròn, tròn . Bé ôm khư khư một con gấu bông đang cười tíu tít với mẹ bé . 

Mẹ bé nhìn kẻ dưng đang ngắm nghía con mình, bà nhẻn môi cười . Lòng thấy ấm và vui, móc túi quần, tìm hai viên kẹo , dúi vào tay bé . Bé ngước lên tìm mắt mẹ - Mẹ gật đầu, thế là bé hí hửng ăn kẹo . Định quay đi, thì thấy bé đưa cho con gấu nhồi lông . Mắt bé cười . 

- ..... ? 


Bà mẹ nói : 

- Nó muốn cho ông đó, ông nhận đi . 

Hỏi bé con : 

- Bé à ! Bé tên là gì - Bé ? 


- ... 


Mẹ bé nói hộ bé : 

- Nó tên là Alice, 6 tuổi . Cháu bị câm từ lúc lọt lòng . 

Ôi ! 

Bé con không nói được thì làm sao tôi biết được con gấu của bé tên là gì ? Tôi nhận lấy con gấu bông, nhét vào tay mẹ bé một tờ giấy trị giá đoán thầm tiền của món quà lạ lùng ... 


Sao lạ quá ! Sao vừa thấy buồn buồn cộng với cái vui bất ngờ ? ! Hay tại là tâm hồn có điều rất nhạy cảm dấu kín ? 



Không biết câu trả lời khi tiếp tục bước trên vỉa hè đầy lá khô đang khô xác bây giờ . Thấy mấy căn vườn sáng đèn thì bước đến gần để ngắm . Nhà kia lạ quá, họ treo nguyên chiếc xe đạp trên ban công có gắn dây đèn chung quanh hai bánh xe . Đang ngơ ngẩn ngắm nghía cái tác phẩm nghệ thuật ấy thì nghe gừ gừ tiếng chó sủa vang . 

Đó là chú nhỏ nhe răng với bộ lông có hai màu trắng đen, chú nhóc bị nhốt ngoài vườn trong khi cả nhà nó đang tụ tập ăn uống đón năm mới . Nhìn chú, băng qua bên kia đường để chó yên tâm , vậy mà nó cứ chồm lên song cổng gỗ để gừ gừ gâu gâu . 


Thấy buồn cười, chẳng lẽ quay trở lại, thọt hai tay vào túi quần để gừ gừ lại với nó và nói với nó rằng : 

- Mày biết tao là ai không , nhóc con ? Bữa nay là tết tây nên tao muốn hiền để không sủa lại với mày . Tao có tên là Ngụy Húc . Khi tao húc, tao sẵn sàng . 




Mà thôi, muốn mình thấy mình dịu đi , mình hiền lành như một con gấu nhồi bông từ bàn tay của cô bé ấy của một buổi chiều cuối năm . 



Gâu Gâu ơi ! 











đăng sơn.fr 
( to You - Alice .2016.2017 ) 


































--- 2017 -

.















VIẾT .


Sáng đầu năm , mở máy thấy bạn bè gửi cho bài viết của một người tử tế như sau :









Tuấn Khanh: Thư cho người bạn trẻ: Giấc mơ ngày mới




Năm 2017 gõ cửa nhà tôi. Gỡ tờ lịch cuối cùng xuống như khép lại căn phòng thời gian đã hết, tôi nhìn thấy ba trăm sáu lăm ngày mới, trắng tinh xếp hàng dài, im lặng nhìn mình. Và như mọi năm, tôi lại tự hỏi với điều rất cũ “những gì sẽ đến, ngày mai, trên đất nước này?”.

Câu hỏi ấy, mỗi năm, tôi – và có lẽ là còn nhiều người khác nữa – vẫn tự hỏi như vậy. Những niềm hy vọng thấp thỏm về ngày mai tốt đẹp hơn trên quê hương luôn âm ỉ trong suy nghĩ. Những ngày mai vô định như nhà thơ Antonio Machado (1875-1939) khi ngồi ở biên giới nước Pháp, từng chiều nhìn qua hàng rào kẽm gai và nghĩ về quê hương Tây Ban Nha của mình. Machado đã qua đời trong niềm hy vọng. Và chúng ta, đôi khi giật mình, vì từng năm như vậy cứ chậm chập trôi qua, khi nhìn lại thì đã gần nửa thế kỷ, gần cạn một đời người, cũng với niềm hy vọng đó.

Mọi lời chúc và hy vọng cho năm mới vẫn như vậy. Tràn ngập trên facebook và điện thoại của tôi là những tin nhắn mừng năm mới. Năm thì mới nhưng nội dung thì không mới: vẫn là hạnh phúc, thịnh vượng… Con người ngàn đời luôn khắc khoải mang giấc mơ về ấm no và bình yên. Nhưng hy vọng đó cũng là một loại ảo ảnh đáng sợ, nó lôi dắt con người chạy mệt nhoài về phía trước.

Ở các quốc gia độc tài, khái niệm hạnh phúc và bình yên được dùng như một loại ecstasy ảo giác toàn dân. Các nhà lãnh đạo quen lối mị dân vẫn hàng ngày cất lên những bài hát ru về hạnh phúc và bình yên ấy để mê mị đám đông, để họ tiện tay đục khoét đất nước và đặt ra những luật lệ trói buộc con người, để bảo toàn sự thống trị thô bỉ của họ.

Tôi và bạn, chúng ta may mắn sinh ra trong lòng một dân tộc truyền đời dạy cho nhau về yêu thương, về chia sẻ. Chúng ta được học rằng người Việt sẽ vượt qua mọi thứ khi đoàn kết cùng nhau, cũng như thề chết để gìn giữ quê hương và giá trị của tổ tiên để lại.

Nhưng rồi tôi và bạn chứng kiến rằng dân tộc này khi đã thống nhất địa lý trong thời hiện đại, bị áp đặt lòng căm thù với chính anh em của mình. Chúng ta chứng kiến rằng có một lớp người của giai cấp thống trị đang chia chác nhau tài nguyên của đất nước này, phó mặc nhân dân và tương lai vào nợ nần và cùng cực.

Chúng ta cũng sửng sốt khi nhận ra rằng nước Việt bị những người cầm quyền nhân danh, tuyên bố đoàn kết với kẻ thù, xóa bỏ lịch sử hôm qua đầy máu của các cuộc xâm lược từ phía Bắc, cũng như lịch sử hôm nay biển và xác ngư dân là những câu chuyện đang bị nhấn chìm. Dân tộc chúng ta với Trần Bình Trọng, như Nguyễn Trung Trực, như Nguyễn Thái Học… đã thề chết cho quê hương mình, nhưng hôm nay, thì một câu nói của chân thành về bọn ngoại xâm cũng có thể đổi lại bằng đày đọa và bất an.

Những ngày tháng hôm qua như vậy đó, liệu chúng ta có nên mang một ước nguyện và hy vọng cho ngày mới rằng mọi thứ cần phải được đổi thay? Tôi đang mơ cho đất nước này và dân tộc mình trước những ngày như vậy, còn bạn?

Trong một chuyến đi với xe ôm Grab, tôi nghe người bạn trẻ kể rằng anh cũng có facebook, nhưng trước đây chỉ dám vào nghe, nhìn, đọc. Bấm một dấu like hay bình luận, anh cũng không dám. Anh thú nhận rằng anh rất sợ. Nhưng rồi gần đây, khi đọc về những câu chuyện về dân lành bị đánh chết trong đồn hỏi cung, do chính báo nhà nước đưa tin, khiến anh cũng đã không dằn được và góp lời bình luận.

Nửa thế kỷ trước, chúng ta đầy sợ hãi, nhưng hôm nay chúng ta có thêm những điều mới mẻ: đứng về phía lẽ phải và đám đông đang ngóng về tương lai, con người đã biết cách vượt qua sợ hãi. Tôi tin trong năm mới này, người thanh niên chạy xe ôm đó chắc cũng mơ một giấc mơ giống tôi, dù đó là một giấc mơ thầm lặng.

Một cô gái nhỏ nhiều năm sống ở Canada, về thăm nhà, kể rằng điều cô làm có ý nghĩa nhất, là đi mua cho ba một chiếc smartphone mới, lập facebook và hướng dẫn cho ba mình vào xem tin tức tự do, chỉ các trang cần theo dõi nhưng không quên dặn ba rằng nhớ đừng bấm nút gì hay bình luận lời nào. Nhưng tôi không tin rằng ông chỉ im lặng, bởi ngày thường, ông là một trí thức và luôn đau đáu về tương lai đất nước mình. Rồi chắc chắn rằng, ông cũng đang mơ một giấc mơ giống như tôi.

Chủ nghĩa Phát xít và Cộng sản Châu Âu từng có sách giáo khoa về cai trị giống nhau, rằng cứ nói dối, mãi rồi cũng sẽ thành một loại sự thật. Những con người sống quen im lặng, vì sợ hãi hay vì tự nhủ rằng nói ra chẳng để làm gì – nhưng đừng bao giờ quên nuôi hy vọng và giấc mơ. Vì đó chính là khắc tinh của bài học cai trị. Một người nuôi giấc mơ thì nhỏ, nhưng một ngàn người nuôi giấc mơ thì lớn, và khi một dân tộc nuôi giấc mơ thì đó là sức mạnh thay đổi vận mệnh cho tất cả.

Truyền thuyết của nhân loại vẫn còn đó câu chuyện về đoàn người nô lệ và không tương lai, nuôi giấc mơ của mình nên đã cùng nhà tiên tri Moses bước qua dòng sông dữ và về đến vùng đất hứa. Và cùng với ước mơ và hy vọng, mà dân tộc Việt Nam đã từng vượt qua ngàn năm đô hộ, trăm năm thực dân.

Tôi nghe thấy năm mới gõ cửa. Thời khắc của đổi thay như đang đến, bạn có nghe không? Tôi mời bạn cùng tôi ước mơ và hy vọng. Và nếu bạn vẫn còn sợ hãi, thì cứ tạm giữ kín mọi thứ trong trái tim mình, nhưng xin đừng bao giờ vùi chôn, hay lãng quên về một ngày sẽ đến.


Tuấn Khanh






------------------------ 




      Sáng đầu năm , bằng ý nghĩ , tôi muốn nói với  người viết có lòng và tử tế ấy rằng :

    '' Tôi cũng nghe thấy năm mới gõ cửa . Sự sợ hãi vẫn luôn hiện diện trong tôi và có lúc tôi không còn dám ước mơ vì lắm khi những lời nguyện cầu hoặc những tiếng nói vang lên rồi thấy bị lạc lõng .

     Phải làm sao ?   "








    đăng sơn.fr






....

vendredi 30 décembre 2016

.




L’image contient peut-être : 1 personne, lunettes, selfie et intérieur

* Bùi Bảo Trúc : Tâm, Tài và Tật.

.














Ba tuần trước ngày nhắm mắt, anh Trúc gọi điện thoại nói, “cậu Thái ghé qua Little Saigon Radio lấy 300 tiền mặt và chuyển về Việt Nam biếu các con bà Cấn Thị Thêu giùm tôi.”
Sau khi nhận được thư hồi báo của gia đình bà Thêu, tôi chuyển bằng emailtgbt@yahoo.comcủa anh nhưng không thấy anh trả lời. Gọi anh ba lần cũng chỉ nghe lời nhắn trên máy.Vậy là lần nói chuyện đó là lần cuối cùng tôi nghe được giọng anh, vẫn ấm tuy có hơi yếu. Và đó cũng là lần chót tôi nhận tiền của anh để gửi giúp những người lâm vào hoàn cảnh nghiệt ngã tại Việt Nam.Ngày Việt Khang thoát khỏi nhà tù nhỏ, anh nói trên làn sóng Little Saigon Radio về người nhạc sĩ can trường này và nhắn ai muốn góp tay giúp Việt Khang thì cứ ghé tòa soạn báo Người Việt giao cho tôi, “bảo đảm quà sẽ tới tận tay người nhận.” Nhiều người tin anh, mến anh đã đến và tôi đã làm tròn ước muốn của anh.

Một lần, buổi sáng sớm năm 2008, tôi vừa dứt chương trình Chào Bình Minh của Little Saigon Radio, ra ngoài sân “liều một đám” tức “làm một điếu” thì cô thư ký của đài bước ra nói, nhiều thính giả gọi vào kiếm tôi để nhờ gửi tiền cho một phụ nữ bị chết đuối ở Quảng Bình. Tôi chẳng biết ất giáp gì, nhưng ngay sau đó thì hiểu ngay. Chả là anh Trúc nói trên đài qua cuốn băng thâu trước về hoàn cảnh của một người đàn bà vì lao ra sông chống chỏi với giòng nước lũ cuồn cuộn để cứu hai nữ sinh chới với sắp chìm. Hai nữ sinh sống sót, người thiệt mạng chính là tấm lòng quên mình giúp người này.

Báo chí trong nước chụp tấm ảnh người chồng cùng 7 đứa con nheo nhóc, có đứa con phải bế trên tay, ngồi bên bờ sông đón cón đò đưa xác mẹ vào bờ. Anh Trúc nói anh nhờ tôi chuyển 300 cho gia đình người xấu số và kêu gọi mọi người cùng tiếp tay.
Chỉ trong vòng chưa đầy 3 ngày, số tiền do nhiều người đến cho tổng cộng lên đến gần 14 ngàn dollars. Tôi phải liên lạc với hai người bạn của Hội Quảng Bình sống ở Cali và nhân chuyến họ về thăm quê nhà cầm theo số tiền lớn nói trên đem về tận tay cho người chồng và 7 đứa con. Tôi còn cẩn thận dặn nhớ quay phim để khi hai anh trở lại Mỹ, tôi chiếu tại phòng sinh hoạt của đài để cho những người có tâm giúp đỡ biết tôi đã hoàn tất nhiệm vụ được ủy thác.
Anh Trúc là vậy đó. Anh có cái TÂM không ngần ngại dang tay giúp nhưng hoàn cảnh khốn khó. Và sở dĩ tiếng nói của anh được hưởng ứng vì nhiều người yêu mến cái TÀI của anh.Nói về tài thì anh nhiều tài lắm. Anh viết và nói lưu loát cả Tiếng Mẹ Đẻ lẫn Anh Ngữ. Có người nghe anh nói tiếng Anh bèn nhận xét rằng, giá nhắm mắt thì có thể nhầm là một người Anh chính cống đang phát biểu. Thời còn làm phát ngôn viên Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, anh đã dùng ngoại ngữ đối đáp và tạo được sự nể trọng của giới ký giả nước ngoài.Kiến thức của anh “cực” rộng trong nhiều lãnh vực, thậm chí anh biết rành rẽ cả những chi tiết về trang phục “trong” và “ngoài” của nữ giới. Có lần tôi đùa với anh, rằng đọc mục Thư Gửi Bạn Ta mà anh khởi đầu đăng hàng ngày trên báo Người Việt, khi anh viết về chính trị, anh rõ là một người “thông kim bác cổ”; còn khi anh viết về nữ giới, độc giả cứ ngỡ người viết phải là một phụ nữ lúc thì quý phái, lúc thì đanh đá chua ngoa, lúc thì nhu mì thục nữ. Tôi còn nhớ, có lần nhà văn Mai Thảo lúc sinh thời nói rằng, thú vui của tác giả “Mười Đêm Ngà Ngọc” là mỗi buổi sáng, từ căn hộ sau lưng quán Song Long, lững thững cuốc bộ ra xạp báo trên đường Bolsa mua tờ Người Việt và đọc ngấu nghiến bài mới của Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta.Nhưng cũng phải nói, anh nhiều tài và cũng lắm TẬT nên bị không ít người ghét, vì anh không kiêng dè, không chấp nhận những giả trá hay thói rởm của người khác, nhất là khi liên quan đến ngôn ngữ. Không biết bao nhiêu lần, anh cay nghiệt nói như vỗ vào mặt người khác – ngay cả trên radio, trên mặt báo. Anh còn bị cả cánh đàn ông và các bà ghét vì anh ...đào hoa quá. Thực tình chẳng ngoa, anh cũng gieo rắc buồn phiền cho nhiều người và anh biết điều đó chứ chẳng phải không. “Chữ TÀI liền với chữ TAI một vần,” cụ Tiên Điền Nguyễn Du mấy trăm năm trước đã nói thế rồi cơ mà.Nhớ năm 1985, cũng vào những ngày cuối tháng 12, anh đón tôi tại nhà một người bạn chung ở Virginia. Tôi vừa “chân ướt chân ráo” đến Mỹ, chưa cảm được những giây phút trầm uất của những người vẫn còn khát khao một ngày quay về cố hương như anh Trúc. Trên xe chở tôi về nhà anh, anh đưa cho tôi tấm ảnh chụp tại Trung Tâm Dân Vụ trên đường Tự Do Sài Gòn trước 1975. Trong hình, anh Trúc và tôi đứng cạnh nhau, anh cà vạt chỉnh tề, kính trắng trí thức, còn tôi thì mặt non choẹt áo quần học trò. Anh Bảo “tôi giữ tấm ảnh này 10 năm qua làm kỷ niệm về cậu, vì có tin nói cậu bị chúng nó bắt và chết trong tù.” Đêm tái ngộ anh Trúc, tôi cũng gặp lại một anh bạn vong niên mới chia tay nhau ở Sài Gòn 6 tháng trước khi tôi vượt biên: Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, tác giả “Kẻ Tà Đạo.”

Căn nhà anh Trúc đêm đó ấm hẳn lên vì những chuyện xưa chuyện nay. Đột nhiên anh Trúc như chìm vào nỗi buồn riêng của mình. Anh giơ bàn tay trái có một vết sẹo nhỏ li ty khá dài đã mờ nhạt. Anh bảo, anh đang làm cho đài Tiếng Nói Hoa Kỳ V.O.A, công việc vững vàng, chưa một ngày biết cuộc sống khổ sở ra sao trong chế độ cộng sản, vậy mà có những lúc anh buồn đến độ đã cầm con dao cứa vào tay mình vì không thiết tha sống nữa, nhưng sau những phút trầm uất như thế, nghĩ đến nhiều bằng hữu đang thoi thóp vật vã bên trong các chấn song sắt nhà tù, anh thấy mình hành xử như thế là không đúng. Nên vẫn sống. Dù vẫn buồn chán.

Những khoảnh khắc buồn chán đó thỉnh thoảng tôi vẫn chợt bắt gặp nơi anh trong hơn 30 năm kể từ cái đêm mùa Đông Virginia năm nào.
Nhiều người nhìn Bùi Bảo Trúc trang phục đỏm dáng, cách ăn cách nói cách cười lúc nào cũng thể hiện một người hạnh phúc, thành đạt, nên có thể không thấy ẩn dấu đâu đó trong giọng cười là những góc khuất u trầm của anh. Một lần, chỉ có hai anh em, anh kể tôi nghe kỷ niệm một buổi chiều buồn ở Sài Gòn trước 1975. Anh bảo, cậu Thái nghĩ xem, tôi làm phát ngôn viên chính phủ, có vợ đẹp con ngoan, có nhà, có xe, có tài xế, có người giúp việc; vậy mà một hôm trên xe do tài xế chở về nhà, tôi nhìn thấy một người lính lái chiếc xe Honda cũ kỹ, phía yên sau, người phụ nữ ngả đầu vào vai anh và hai cánh tay ôm ngang hông chàng. Chao ôi sao họ hạnh phúc dường ấy và “tôi thèm cái hạnh phúc đó đến nỗi toi tóp hồn suốt cả đêm!”
Khoảng 2 tháng cuối đời của anh, đến thăm anh tại một nursing home trên đường Garden Grove, nhìn anh gầy yếu, giọng mệt hẳn, anh tâm sự dạo vài tháng gần đây, anh không ăn gì cả, luôn ngất ngưởng cơn say để rồi chìm vào giấc ngủ. Lần trở lại thăm anh, đột nhiên sức sống của anh bừng dậy, anh bảo sẽ tiếp tục chương trình phát thanh trên đài Little Saigon Radio và còn căn dặn tôi khi đặt bút viết điều gì nếu không hiểu cặn kẽ thì phải tra cứu vì chữ nghĩa không phải trò chơi đùa.

Lời dặn thể hiện cá tính của anh khi ngồi vào bàn viết. Bài anh viết, từng câu, từng chữ, là sự chọn lựa, cân nhắc, ngay cả những từ ngữ dung tục, sỗ sàng anh mắng những người anh cho là bất xứng. Nhất là đối với chế độ đang cai trị tại quê nhà Việt Nam, anh chửi không tiếc lời bằng những ngôn ngữ thậm tệ. Ngay cả nói cũng thế, chẳng phải tự dưng lời vọt ra khỏi miệng mà anh không cân nhắc trước. Có lần, anh kể tôi nghe thời còn bé, anh gần như bị liệu lưỡi khi nói, nhưng anh cương quyết vượt qua trở ngại này bằng cách tập nói chậm từng câu một; và vì phải nói chậm nên anh có thì giờ chọn câu chữ. Thành ra, anh ít khi nào rút lại lời mắng ai. Hậu quả là anh gây thù và có lúc đã phải chuốc oán.

Bây giờ với anh, “Thị – phi, thành – bại, chuyển đầu không” yêu-thương-oán thù, quay đầu lại, tất cả không còn nữa. Anh đi rồi. Và chắc đang ngất ngưởng bù khú như bắp rang nơi nào đó với những người bạn thân thiết đã đi trước anh: Võ Phiến, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, Nguyễn Ngọc Bích, Phạm Dương Hiển, Đỗ Ngọc Yến, Lê Đình Điểu, Lê Thiệp, Ngô Vương Toại, Nguyễn Minh Diễm, Giang Hữu Tuyên...
Tôi sẽ nhớ đến anh với cách gọi thân tình “cậu Thái” kể từ ngày đầu quen anh ở Sài Gòn năm 1972.



Ðinh Quang Anh Thái










.


Chợt nhiên như sự tình cờ

ds. 2016
.




     Chỉ còn 2 ngày nữa là  cạn láng năm 2016 .

   Năm mới sẽ chạy đến , lắm khi buồn buồn , lẩm cẩm nghĩ lại thấy có lắm điều  để tiếc : Tiếc  tuổi trẻ của mình vùn vụn trôi đi .

   Năm sau, mình sẽ già đi chút nữa .

  Mèn ! Mới đó mà đã muốn sụm bà chè .


 Hỡi ơi . Năm tháng ơi .




Thôi cũng đành .




 đăng sơn.fr





...