dimanche 8 janvier 2017

Buồn Vui với Hình Ảnh .

.









dangson.fr
































Những tấm ảnh này đã chụp khi đi trên vỉa hè  ở quê hương và giữ lại như một kỷ niệm .

Về , vác máy ảnh đi đây đi đó và thấy không vui .

 Có nhiều cách để vui rất vui và trong những điều vui ấy, có chỗ phải đứng lại, tắt máy ảnh để buồn . 

 Mình hiểu rất RÕ là tại sao nên Buồn và phân tích .




 đs và Nhóm Chúng Mình .


.

samedi 7 janvier 2017

* Đừng Vượt Quá Giới Hạn .








 Hiền hay Dữ Dằn ?

------------------------------------------------------




1. Đầu.





 Để bắt đầu thì mình nên dịu dàng để màu mè khi viết . Viết như ngọt như mềm , như con gái ỏn ẻn dịu hiền .

 Hiền vì tính mình đã hiền và nằm trong phạm vi của sự giáo  dục mực thước và đọc rất nhiều để như học hỏi và có cái mà VIẾT   : Viết kiểu con nhà lành  , mô phạm .

 Thời gian trôi đến đoạn GIỮA  -




2.

 GIỮA



 Đoạn này như cái cột xương sống vì là trụ cột  ở tư cách của cái gọi là con người từ tiểu học lò mò leo đến trung học .

 Cái cột xương này đã từ dẻo đến CỨNG  để có thể đứng vững - cho đến khi ít nhất là 60 tuổi đời sau bao vấp ngã . Và khi đứng bật dậy , ta có thể ngã lần thứ 10, thứ 11 nhưng  ...

( Sau những dấu chấm thả lỏng như thế là xảy ra bao  chuyện đời )


 Từ những chuyện đời, xảy ra có những kẻ viết :  Viết với trí lực và viết như sống như chết để có điều sự thật - Cho dẫu là mích lòng vì viết rất sống sượng và lắm khi rất côn đồ như những kẻ chỉa thẳng mũi dao vào những vết thương không  thể LÀNH LẶN .



3.


CUỐI CÙNG <




Ở phần cuối cùng này  có  2 nhân  vật : Mày và Tao .

 Mày là Ai khi đăng ký vào diễn đàn và bắt đầu ngọ nguậy dăm ba chữ để chứng tỏ mình là kẻ có học khi  bay từ đó sang đây và đổi cái Nick ?


 Tại sao mày không đủ can đảm  lấy lại cái tên cũ khá bẩn của mày khi đăng ký ở đây ? Mày đã đụng, đã viết gì với mớ chữ khá bẩn thỉu từ cái đầu óc ra vẻ của mày ?



 Tao không cần biết mày là Ai - Vì theo tao : Là với cả chục  cái tên nhưng trong cái đầu của mày thì mày vẫn là mày . Bẩn - Hèn !


      < Ai đó ,có thể sợ cái bẩn thịu của mày khi mày viết  ba cái lõm bõm để hù nạt  kiểu tấn công . Mày không tha ai và mày dám ví mày như tao . Tao không nể hà khi tao  phải viết . Viết về những cái oái oăm :


 Viết về những thằng khốn nạn, khốn kiếp như cái Nick ảo của mày .


 Mày là ai . Mày có thể xưng trong phone với tao là mày có cái bằng cử nhân về Psychology ; Kệ mẹ mày .

 Mày có 100 cái bằng và dẫu mày có là tổng thống của xứ Mỹ thì tao cũng kệ mẹ mày , miễn là tao biết trong cái đầu của mày có bao nhiêu phần trăm cái bẩn và còn lại  bao nhiêu cái sạch .



   Chữ nghĩa của mày ra sao khi phải lợi dụng đến đám đông như kiểu kéo bè kéo nhóm ?



 Tao không cần chữ nghĩa của mày ở vài cái mail đổi tên liên tục :  - Hậu Duệ QLVNCH . Tao thấy mày lợi dụng và tao nhục hộ cho mày .  .....



( Tao định viết thêm cho mày vài hàng nữa ở đây nhưng nghĩ lại là : Mày không đáng đọc  vì KHÔNG THỂ HIỂU  khi mày bò vào bằng 3 chân để mày mò tự diễn - Và mày sẽ nhức bộ não bên tay trái của mày vì nghĩ là tao đang hạ nhục mày đến như li ti hạt bụi dưới gót giầy vì sự cao ngạo từ tao đến cái phẩm chất chữ nghĩa của mày )




 Tao  muốn cho mày một câu cuối cùng ở hơi thở cuối cùng của đời mày, kẻ đốn mạt và hèn nhục  ở bàn viết :


 2 cách viết giữa tao và mày là 2 khoảng cách khá xa .

 Mày cứ việc viết theo thứ ngôn từ hạ  đẳng kiểu  mày từ khi nứt mắt ra đời .




 Tao sẵn sàng bị  cắt tên tài khoảng ở đây sau khi  họ kiểm duyệt . Nhưng để xin lỗi mày , thằng oắt hỗn hào và hậu duệ thì KHÔNG  là KHÔNG .


   Tao không cùng hạng như mày .


   Tao không chấp nhận là bạn của mày . Chữ nghĩa ô uế của mày làm  tao sợ phải thô tục như mày .



 Dứt hàng chữ này - Tao tặng mày một chữ duy nhất là - N -


 Có lẽ khi mày dứt hơi ở ngày cuối , mày không đoán được chữ N to  tướng trong cái đầu đầy giòi  của mày là cái gì đâu .


 Vĩnh biệt mày.




 Tao .



 Ký tên BS đang tởm lợm bệnh nhân .
 đăng sơn.fr







 .2017

 The End




...



( Sau bài này, xin Diễn Đàn tự tiện xóa tên Thành Viên vì sự quá quắt chẳng đặng đừng  ... )



 Cám ơn .




đs



















vendredi 6 janvier 2017

*2017




.













Những con số vừa Cũ <






----------------------------------------------

Cũ như ngày qua - năm mới
Cũ như những gì gọi là lời hấp hối
Từ hơn 30 năm không gặp lại em
Từ lúc anh trở thành kẻ thô bỉ , anh mở tài khoản Fb
Anh đi tìm em

( Để nhớ lại cơn mưa nào đó không còn như em
Em không còn là em ! )


Em không còn ở trường xưa nữa
2017 - Em già đi, cũng như anh
Bóng không còn hình
Như tiếng à ơi ngày ấy nữa


Anh đi tìm em như tìm anh
Thưở ấy , từ góc phố SàiGòn cũ kỹ
Góc Tam Đa và thương xá ở bài Góa phụ Ngây Thơ
Ngày Mai Thảo đêm màu hồng ngồi say rượu

Anh chỉ là thằng con nít hỉ mũi chưa sch

Anh rời trang sách giáo khoa chẳng đáng 10 xu dưới cơn nóng và mưa rơi rất rẻ tiền .
Ly cà phê ở phố Duy Tân khi rời sân trường thấy vô tội

( Người ta tràn vào phố - Phá đi giấc mơ của chúng mình )

( Người ta ác lắm và họ không cần biết là anh đang yêu em
Từ giấc mộng thời áo trắng ở đường Trần Quý Cáp

Anh gừ gừ như con chó vừa thức dậy và ngáp ngáp

Em mũi lòng cũng như con mèo ngái ngủ ... )






Bây giờ, những buổi trời tỉnh thức

Anh tỉnh dậy - bàng hoàng với chữ vinh và nhục .


Vinh gì với kẻ da vàng đi biệt xứ
Nhục gì với những tháng tư đen vẫn trở lại ?





Đi dưới hàng cây không phải là hàng bóng SG ấy

Bỗng dưng
anh nhớ em .





Vì điều đó, anh viết để có thêm bài thơ mang thêm tên một lần nữa .


Em ----








Ù ơi .





Ù ơ lá cải dưới mưa
Mưa ơi ! Mưa hỡi - Mình thừa

Thừa lời nhung nhớ ngày xưa
Xưa kia cũ kỹ một thời yêu em .










Bài cho Tháng Giêng /





----------------------------------


Khi anh nổi cọc ,nổi cáu
Thì trời đất này thành vô nghĩa

Ông thánh hiền cũng trở thành dữ dằn
Ngồi nếm hạt rượu cuối trong đêm

Khi tiếng hát của Chế Linh pha vào tiếng Trường Vũ
Họ có cái để say như thế

Anh say vì những lời sĩ nhục

Say và chợt nhiên say thêm một lần nữa

Ở những lời dối gian .





Đầu năm 2017 , anh say quá
Say như khi những cái mặt nạ đời tuột rơi .


Tuyết trắng ở Paris chưa kịp trở lại
Đêm khuya vẫn cứ rơi
Dấu đi tiếng cười
Để những giọt lệ nóng trở lại

Năm tháng trở lại

Như nỗi buồn nào đó - Rơi !









đăng sơn.fr



. Mới ở Năm 2017

.









- Hư hay là Ngoan ?

.












 Hư hay là NGOAN ?





 ----------------------------------------------------------


 Làm  sao mình biết được mình hư hay là đang NGOAN ?


 Thế nào là nghịch ngữ giữ hai tĩnh từ ấy ? < Ai mà biết chứ ha ?

 Hư , thì có cả trăm cách để hư . Hư như chiếc xe hết bình điện lúc - 8 độ . Hư như thằng già dịch 71 tuổi bò về SG lấy bồ nhí . Hư như thằng già gần 60 tuổi ngày ngày mò vào Webs kiếm gái Hốt Gơn .


 Hư như thằng bạn tây sinh năm 1958 đang hí hoáy ở cái  màn ảnh Ipad ?


 Hỏi bạn :


- Mày đang làm cái chi ?


- Tao mò vào đây kiếm gái !

- ...... ? !


 Thằng bạn nghênh ngang :


- Mày nhà quê quá ! Ở thời này có 3 bộ mặt : Ảo / Thật / và không này không kia ...


- .... ? !



 Hắn giải thích rõ như ban ngày mùa hạ nóng :

- Mày phải biết   rằng là  ở Net, ta phải biến dạng .


- .... ?


- Nhìn cái mặt của mày đực ra thế kia , tao chán lắm . Này đây : - Nếu này  chả là cái thá gì ở cuộc này thì mày phải biến dạng để nổ - Càng nổ to càng tốt .


- ...

-  Tao ghét sự im lặng của mày . Thằng ngu đần .


- ...

- Nữa ! Sao mày câm như con hến chứ ?

- ....

 Tôi không câm . Tôi đang chiêm ngưỡng hắn .


 Hắn mò  và hắn đã lết để quỵ lụy lấy cho bằng được con nhỏ 44 tuổi - em gái nuôi củatôi vừa goá chồng chừng 4 năm nay ! < Con nhỏ này hưởng  tiền đền khi đi làm bị tai nạn lao động . Con nhỏ này đã đọc những bài tôi  viết từ 9 năm ở Net và nó bỉu môi  để chê thậm tệ . Nó nói tôi chỉ sống ảo vọng trên Net ( Thời chưa có Fb ) !



...

 Tôi mệt lắm rồi ở khu vườn  đã có 4 mùa nơi đây của hắn ( Thằng bạn  mắt xanh, tóc vàng ) Hắn có tất cả những điều đẹp nếu tôi cần so sánh với hắn .Hắn cao ráo , bảnh tỏn, bảnh trai có học và sinh đẻ ở cái xứ tên là Cái Nôi của Văn Hóa !

 Thân phận của thằng xứ nhược tiểu  làm sao mà so được với hắn ?


 Tôi câm họng , nhìn hắn hí hoáy ngón tay trỏ trên cái màn ảnh của Steve Jobs . Hắn chìa màn ảnh, khoe như con ếch muốn to bằng con bò :


- Thấy không ?


 Thấy cái gì á ?

 Con nhỏ 44 tuổi thò đầy ra vườn, ú ớ gọi hai thằng vào nhà ăn cơm chiều . Hắn vội tắt cái Ipad , ngó mông lung ..

 Bữa ăn rất ngon lành : Cơm cua ray đay và cà pháo . Hắn sùm sụp húp ngon lành và khen ngon quá là ngon . Tôi sực cười ngó hắn .


 Bỗng muốn nổi quạu đấm đá :


- Tao thấy mày quá xạo ke . Tao muốn lật cái mặt nạ mà mày đang đeo với con em gái nuôi của tao .



 Đành giữ yên lặng để cái mặt nạ ấy ở yên một chỗ phả có .




 Mấy năm sau .


 Thời gian trôi quá nhanh . Bây giờ , gặp lại hắn . Thấy hắn một mình .


 Thành thật chia buồn, cho dẫu là đang ở vào những ngày đầu năm .








đăng sơn.fr




...












--- Lỡ -

.






L’image contient peut-être : ciel, montagne, plein air, eau et nature
ds.fr









L’image contient peut-être : appareil_photo
dangson.fr






------------




1. Ngộ


     Đi phố về.-12.30.

      Ngoài vườn đang nắng rực rỡ trên hồ nước lơ thơ nắng, thấy có cái Mail từ xa :


   - Anh còn sống chứ há, anh ?    Em đọc ở chỗ kia, thấy bà con chửi anh quá xá . Anh có buồn không ? Hay anh sẽ gục ngã vì nhục  và bỏ viết ?




- ....



2. <  4.26pm


   Hôm nay là ngày nghỉ rất thoải mái nên sau bữa cơm,  anh dùng thì giờ  trả lời thư em :


    Là kẻ thích chụp ảnh và thích viết nên anh luôn có nhiều cách lắm . Rất đơn giản khi tóc đã bạc từng ngày .


   Cách thứ nhất : Dậy sớm và chạy bộ . Ngày 6 tháng giêng này khá lạnh ở  trừ 2 độ C , anh đội nón, đeo khăn quàng , mở cổng ra vườn . Chu choa ơi  !  Hồ cá đã đóng băng , có lẽ từ đêm qua . Ngoài đường vắng hoe . Anh cẩn thận bật cái cáii chớp chớp chạy bằng pile gắn vào cườm tay trái và 1 - 2 - 3 , chạy . Nhịp thở chậm rãi và sẽ tăng lên theo con dốc đầy sương .




 Em biết tại sao có thằng khùng như anh phải dậy rất sớm và ngo nguẩy chạy bộ không ?


 Chạy bộ là  cách xả stress . Chạy cũng có  nghĩa là không quay lại để nhìn chặng đường mình đã bỏ đằng sau lưng để nhìn thẳng về phía trước ở những chặng đèn xanh đỏ . Cẩn thận băng qua đường để lỡ bị xe cán nát thây trong đêm tối .


 Cái đồng hồ nhỏ xíu ở cườm tay báo tốc độ chạy, báo  nhịp tim đọc . Kệ mẹ nó . Nó báo gì thì báo . Liếc vào màn ảnh rồi bỏ qua miễn là con dốc cao trên kia an toàn .

 Mồ hôi vã ra ướt áo . Mỏi nhừ ngồi xuống ở băng ghế cóng lạnh . Mệt đứt hơi để biết mình còn sống , bỗng chợt thèm ngụm cà phê .


    Đứng bật dậy, chạy thêm chừng 5 cây số . Thấy cánh cổng nhà mừng húm . Nhà mình đây rồi .

 Nhà mình có nghĩa là  vòi nước âm ấm chảy xuống trong phòng tắm  trước khi ngồi vào bàn ăn sáng . Sợ mở cái radio ở góc bàn để  nghe tin tức không mấy gì vui . Sợ nhất là mở  những bản tin ở Net đọc tin buồn và mục phân ưu .



 Ngồi  yên sau bữa ăn sáng lúc 8 giờ, mở trang sách của  cô nhà văn mang tên Gió Lẻ , đọc lại vài trang thấy thấm .


 Cô người Cà Mau sinh năm 1977 đã là một hình tượng khi mình muốn viết .



 Viết để có lẽ sẽ chẳng hận thù ai . Sao cũng được mà .









     đăng sơn.fr




















jeudi 5 janvier 2017

- ÔM -

.




ÔM -
----
Động từ này có thể không có nghĩa gì khi người ta không biết cô đơn là cái gì -
Em buông quyển sách có cái tựa kỳ kỳ : Sinh Ra Để Mà Cô Đơn .
Tựa chi mà ngộ ! Mắc gì mà phải viết như thế chứ ? Mắc chi mà phải bỏ tiền vác sách ấy về đọc ?
Em thay quần áo đi ngủ . Khuya rồi mà . Em thèm lăn ra , vùi mặt vào gối và nằm mơ .
Thèm nằm mơ thấy em trách móc anh :
- Đưa tui dìa dưới mưa sao không ở lại chứ ?
Hắn trả lời với ánh mắt gian như kẻ trộm :
- Ở lại làm chi . Lỡ tôi ôm em thì sao ?
- Thì lúc chiều đã ôm rồi mà .
- Ôm trước mặt thiên hạ khác với lúc ôm hai mình ên .
- Sến quá ha !
Gã hôn lên hai bầu má cô . Quay lưng đi . Và em quay vào nhà . Vùng vằng , loay hoay : Chưa thấy kẻ nào ngu hơn anh đâu - anh .
Anh có biết buổi khuya tượng trưng cho nỗi cô đơn không anh ?
Em sợ nghe tiếng mưa đêm vì em không thích mưa , chỉ thích thấy nắng rực rỡ như những buổi sáng anh đến đón em ở ngưỡng cửa .
Anh nheo mắt , trêu em :
- Buổi sáng , thấy em lờ đờ như con mèo khờ ăn vụng .
Em trề mắt :
- Kệ tía tui nha ông !
Kệ làm sao mà kệ .
Anh về nhà anh , em loanh quanh với quyển sách Sinh Ra Để Cô Đơn .
Nhà văn ác và nói dối khi hắn cô đơn để viết .
Em và anh - Chúng mình không phải là nhà văn , vì thế em cần anh ở giữa bóng tối mang tên Cô Đơn .
Làm sao anh có thể hiểu - Thằng Ngu !





đăng sơn.fr
.2017




* Rồi sẽ qua đi những ngày mưa .

.





....
Từ một ngày xưa nào đó , tôi rất yêu chữ Bé , chữ Nhỏ vì một vài lý do :
Khi nàng đi bên cạnh , hình như tất cả những cơn mưa đều nhỏ xíu để thấy mình thèm một hai ly cà phê , ngồi ngó nhau qua cửa kính và lơ ngơ .
Lúc ấy , hình như vị cà phê nhập nên tôi nắm bàn tay nàng và rủ rỉ :
- Anh thèm gọi em là bé - Là Nhỏ ơi ơi !
Nàng hứ lên với cái đuôi mắt Sài Gòn mưa rơi :
- Hứ hứ !
Quán đang để nhạc tình và tôi bị điếc vì chỉ nghe chữ Hứ của Nhỏ .
Nhỏ ơi ! Anh thèm Nhỏ hứ cả 60 năm nữa để lúc nào em cũng nhỏ tí ti khi em bên anh .
Mưa thì kệ mưa chứ .
Nhỏ ơi, đưa Nhỏ về dưới mưa . Cây dù cheo leo ngang vai mình, anh sợ Nhỏ ướt nên thà anh bị ướt rồi sẽ bị cảm .
Thà như thế .
Anh đã tinh nghịch kéo cánh dù để Nhỏ bị ướt một cọng tóc .
Tối nay về nhà, chong đèn đọc thư tình anh viết cho Nhỏ, Nhỏ sẽ lặng lẽ thấy lại hình ảnh một thằng khùng đang yêu Nhỏ .
Hắn tán tỉnh nhỏ bằng thứ ngôn ngữ của dòng sông nào đó không thể có ở Sài Gòn của hai đứa :
' Anh thèm ký tên anh ở góc trí nhớ của em '
' Anh thèm làm ngập tất cả con đường khi em rời ngõ nhà để khi quay về , em chỉ thấy mình anh '
...



Nhỏ đọc thư xong nên bị thao thức như ngày nào 13 tuổi bé xinh mơ mộng .
Và kết quả là Nhỏ thi trượt vì lỡ yêu anh . Yêu những chiều ướt hai đứa như con chuột cạnh nhau .
Sợ Nhỏ bị lạnh , anh kéo Nhỏ đứng nép vào hàng hiên nhà người ta, hôn lên vai tóc ướt nhem kia, thì thầm khi cầm cái đuôi tóc Nhỏ ngoáy vào đầu mũi Nhỏ :
- Anh chợt thèm làm cái đuôi tóc đen của em .
- Khùng á ! Chi vậy cà ?
- Bởi vì anh yêu em - Nhỏ !


Nhỏ khóc giữa hai bàn tay úp vào mắt . Anh thấy Nhỏ đẹp hơn tất cả những buổi chiều mưa SàiGòn .
Tất cả những ngày mưa đi qua - Đã không thể có ngày mưa nào đẹp hơn em . Nhỏ ơi !





đăng sơn.fr
- Paris . Chiều nắng . 2017 -







Con Gấu Bông .





....



ds.fr.2017



Em ỉu xìu sau ngày thi trượt và em chán đời - Thèm ngủ và em rên rỉ /
: ............



Tôi chỉ là một con gấu bông mà em quẳng trong góc phòng ngủ . Em chỉ thấy tôi những lúc em buồn kinh khủng mà thôi . Tôi biết điều đó mà ....
Tối này, em về nhà . Im ỉm để tôi thấy em khóc vì thi trượt .
Làm sao để tôi an ủi em đây ?
Tôi chỉ là một con gấu bông . Tôi hiền lành trong góc tối nhìn em đang xỏa tóc mà khóc lóc .
Phải chi có một phép lạ như chuyện cổ tích xưa để tôi rùng mình biến thành một chàng trai rất đẹp và có pha một chút ngang tàng .



Tôi sẽ .....
Sẽ ......
Tôi im lặng nơi đây , để em đoán là tôi sẽ làm gì em .
Những nỗi buồn nào đó sẽ vơi đi .
Miễn là em quay lại để thấy tôi : Một con gấu bông âm thầm khi tôi có em .






đăng sơn.fr
...






....

mercredi 4 janvier 2017

* Chuyện Cũ

.






 Có  khi nên làm  mất đi trí nhớ của mình .

 Phải làm  mọỉ cách để quên điều quái đản / Quên là mình đã có  một quá khứ nóng nẩy vì biện lý do của  tuổi trẻ bồng bột  . Quên là mình đã bỏ gia đình đi bụi mấy hôm rồi lại đói quá , phải bò về nhà, bẻn lẽn khi nghe mẹ khẩu cung :

- Mày đi đâu ? Ở đâu ?


 Chả lẽ phải nên khai thật tất cả với mẹ ? Chuyện của con, con biết .



 Hai đứa con trai . Phải rồi ! Mình nhớ rõ  ràng là mình có 2 thằng con trai :  Mỗi đứa là mỗi tính tình .


 Thằng thứ nhất dễ bảo và ngoan khi đặt nó vào cái vòng tròn -  Nó không nhúc nhích .

  Thằng thứ hai khó trị hơn . Nó sẵn sàng phá  hủy cái hàng rào ấy cho dù là còn ngậm cái  nấm vú, nó leo  qua cái nôi , chạy sồng sộc vào phòng cha mẹ . Mẹ hoảng hốt , chụp tấm chăn đắp ngực .


 Cha kéo cái quần xà lỏn , nắm cổ  bé con, đút cái nấm vú vào miệng con  . Bỏ con trai vào đúng chỗ của nó .


 19 tuổi, cha dắt con vào văn phòng luật sư vì cái tội theo bạn trèo tường vượt vách . Thằng bé nghe cha gầm gừ như con chó  điên - Loại PitBull dữ dằn  :


- Tao xấu hổ vì mày .



 Con chị mày gọi phone : - Thẩy nó qua cho con trị , ba ơi !


 Nó lắc đầu , không chịu đi .

 Ừ - Con trai .

 Và bây giờ . Con làm gì ? Con là  AI ?



 Cha sẵn sàng chờ lúc  con 30 tuổi , nếu cha còn sống để có câu trả lời .








đăng sơn.fr

- To Daniel N




...

--- T








 ______________________________________________________







 Đi làm về ,cha trốn vào phòng viết sau một ngày khá lạnh . Nghe nhạc nhè nhẹ và có vài điều để viết .

 Nghe tiếng gõ cửa .

 Mẹ con báo tin buồn :

 - Nó làu nhàu vì lại bị mấy việc rồi kìa , anh !


 Nó là con trai của cha .
 Nó là thằng Út mặt thấy rất khó thương sau hai lần thất tình !


 Hơ và Hứ !

 Con trai đã làm cái quái gì để  ngày hôm nay lại bị thất nghiệp ?



 Cha đã thấy cái bì thư con để trên bàn ăn để gửi đi và dặn con : Hãy cẩn thận và phải gửi kiểu bảo đảm có khứ hồi . Con trai im lìm như  mọi lần .

 Cha hiểu rõ chỉ một điều là con bị thất nghiệp lần này tại vì một chữ T - Tham ! -



 Mẹ dặn dò :


- Anh đừng dọ hỏi gì với con nha anh .


 Ừ em  cưng .


 Anh hiểu và sẽ không hỏi gì đâu cho dù biết sẽ là như thế .





 đăng sơn.fr





 ___________________________________________










...





...

Đông Đặc

.


ds.fr / 2016 .2017







 Hứa với ai chuyện gì thì ráng mà giữ lời hứa . Dẫu là  không phải Dễ Dàng .


 Thí dụ như một ai đó ghét mình thì hứa là sẽ muôn đời oán ghét mình . Mình làm sao để họ PHẢI quý mến mình ? và vì lẽ gì mà phải thay đổi ý nghĩ của họ về mình ?

 Ai nấy cũng có hàng chục, hàng trăm lý do riêng để ghét một kẻ nào đó .

 Tỷ dụ :


-  Ngươi là kẻ hạ cấp , thất học nên ta không  thích ngươi vì ta học cao .

- Ngươi là  kẻ đầu đường xó chợ nên ....


- Ngươi chỉ là hạng thô tục nên ta khinh ngươi .



 Và ---- Đủ thứ và ....

1 -  Đọc xong như thế nên tôi  phải biến dạng thành quan lớn và rất ngạo mạn khi xưng tội : Bản thân tôi chỉ là một kẻ vô học vì thời cuộc, cha tôi  làm nghề cày ruộng , đã không biết  viết biết đọc ngoài 3 chữ ABC . Mẹ tôi  là con gái , vì  nghèo nên phải đi ở đợ cho  cái nhà phú hộ đầu đình . Và thảm cảnh bắt đầu :


*   Tôi cố gắng học để thoát khỏi cái cảnh nghèo hèn . Tôi phải học thêm chữ ABC đến Z để hơn cha mẹ mình vì câu  : Con hơn cha là nhà có ....

 Và từ đó , tôi vuơn lên như đám bèo bậu từ cái ao ruộng vuờn của cha mẹ mình .


 ( Khi bạn đọc xong những dòng này, bạn có thể nghĩ là những dòng xưng tội từ tôi đến bạn .  Sai rồi . Vì tôi để cho bạn chừng 20 giây để đoán )



2-


Nguời đàn ông rất  to lớn , cỡ 1 mét 85 chúc tết với nụ cười khi gặp tôi ở ngoài chợ , hàng bán phó mát  . Ông ta đã là người cảnh sát xếp chỗ cho bạn hàng  và đã về hưu từ 5 năm nay .

  Trò chuyện khoảng chừng vài phút rồi ai đi đường của mình .

 Chừng  15 phút sau , lại gặp ông đang kéo cái xe đẩy , trong giỏ quạnh hiu ( Hình như ông ra chợ chỉ đẻ gặp bạn hàng sau bao năm làm việc ... ! )

   - Sao chưa về nhà cho ấm , ông ?

 Ông trả lời thấy kỳ kỳ :

- Tại vì ở nhà một mình, trống vắng quá !

- Sao ?


- Vợ tôi vừa mất tháng trước  rồi .


 Ông bật khóc . Trời ơi ! Lâu quá , không gặp ông , nên tôi không biết  !


 Giòng lệ của người đàn ông chảy trên gò má và dáng thảm não .


 Ôm chầm lấy ông . Hai bàn tay vỗ nhè nhẹ trên bờ vai ấy . Chẳng biết nói gì hơn .



3.

 Về nhà ,cởi giầy .
 Nói với vợ trong nhà bếp  khi kể chuyện ấy cho vợ nghe .


 Vợ nói khi cắt thịt :


- Thấy không ? Cái gì mất đi thì mới thấy quý .






 Ừ - Em !





đăng sơn.fr







 ----


















...












ct....