lundi 6 avril 2015

< ChúngMình và ChúngMình .

.






ds















                                 Sao kỳ , lạ kỳ ?

   Ngày nghỉ .
   Làm vườn xong , ngồi bệt xuống bãi cỏ, nghe tiếng chim hót , nhìn ngắm nắng lung linh trên từng hàng lá , nghĩ đến vài điều để viết , lại thấy chữ tan biến .

     Đầu óc trục trặc, có vấn đề rồi hay sao ?


   Có vài lý do để bào chữa , để không hục hặc kiếm chuyện với cái đầu .

 Những ngón mình đang chạy dài trên bãi cỏ , thắc mắc với cái đầu ở trên cao :

-   Sao hôm nay không viết gì ?

 -    Có gì để viết  ? Tôi đang bị ấm đầu, muốn hâm hâm ....

-  Thì nghe nhạc tình , đọc truyện tình để viết lãng mạn tình tứ như một Nguyễn Yêu ngày xưa .



  Cúi xuống nhìn mấy ngón tay và cảm thấy ghét câu xúi dại như thế . Tại sao mình phải bắt chước y hệt kẻ khác khi muốn viết chứ ( ? ) Ở thế giới của người viết xưa xưa ấy đã có những bản nhạc tình lủng lẳng treo ở ngọn đèn đỏ ngay đầu một ngả phố ... Viết như thế thì mới là viết để ca tụng tình yêu và làm người ta thèm yêu hơn .


   Những  ngón tay khác im bặt . Ở bàn tay phải , chỉ có một ngón út rất cứng đầu : Nhỏ bé xíu nhưng tính tình lại rất lì , lì .

 Út xúi như thách thức :

   - Tôi vặn nhạc tình cho mình nghe nha - Để mình có hứng mà viết chuyện tình .


 Út ấn ngón tay vào máy .

 Thằng bé kia nồng nàn với lời lẽ MâyKhói của Đức Huy :

"      Thức dậy khi còn đang nửa giấc mơ
 Về với riêng ta một mình 
Thức dậy khi tình yêu vội bỏ đi 
Vì mưa rơi trên cuộc tình 
Anh yêu em , anh yêu thật lòng 
Không bao giờ hối hận 
Dẫu như trăm năm trở thành mây khói 

Ta gặp nhau, tình yêu đã vắng xa 
Dù sống chung một mái nhà 
Đã từ lâu không chuyện trò với nhau 
Mình xa nhau như người lạ 

Anh yêu em , anh yêu thật lòng 
Không bao giờ anh hối hận 
Dẫu như trăm năm trở thành mây khói 
Người yêu ơi từ đây đời vắng em rồi. 
Người yêu ơi từ đây đường mình rẽ lối

 Tình yêu ơi đừng quay bước đi 
Hạnh phúc hỡi xin hãy trở về 
Đừng vội tan thành mây khói




....



  Lời bài hát ấy quá buồn , nghe mà tủi thân . Có thật là tình yêu nào cũng có một tĩnh từ ' Thảm . Buồn '  ở mặt trái của con tim ?



 Mình không thích ai khích mình như khiêu khích nên mình thử viết  trong khi tiếng nhạc chạy dài trên thảm cỏ đầy nắng :



1 -   Buổi Khuya .



   Anh thức dậy, bỏ viên đường vào ly cà phê . Bụng không thấy đói sau một đêm trằn trọc . Trong giấc mơ chập chờn , anh  đã thấy em dọn hành lý bỏ đi .


    Lúc ấy, bên ngoài gió vùn vụt , gió run cây . Bàn tay nắm chặt , anh ngẩn ngơ nhìn em . Màu áo hồng thẫm ngày nào em đã mặc ở cái hẹn đầu tiên đến bên anh, bây giờ em mặc lại khi muốn bỏ đi .


    Anh im lặng , nhìn sâu vào ánh mắt lặng thinh của em . Anh phải làm gì khi người ta không còn thấy gì thú vị ở tình yêu nữa ?



    Đức Huy đã viết :


....Dù sống chung một mái nhà 
Đã từ lâu không chuyện trò với nhau 
Mình xa nhau như người lạ ....




     Anh phá vỡ sự câm nín , nói với em :

   '   Ở lại đi em . Mình có thể làm lại từ đầu "


    Em lắc mạnh đầu, tóc dài cựa quậy trên bờ vai và quay đi. Cánh cửa chạm phải cơn gió ngoài vườn uà vào đóng ập lại .

    Bóng tối ngập đầy căn phòng mang hình ảnh trái tim của anh .

    Tiếng hát nào đó tiếp tục như mỉa mai : "   Ta lạc nhau tình yêu đã vắng xa 
Dù sống chung một mái nhà 
Đã từ lâu không chuyện trò với nhau 
Mình xa nhau như người lạ 

Anh yêu em anh yêu thật lòng 
Không bao giờ anh hối hận 
Dẫu như trăm năm trở thành mây khói 
Người yêu ơi từ đây đời vắng em rồi. 





2 - Buổi Sáng


  Bởi thế , khi muốn viết về một điều gì đó , mình đừng nghe nhạc với lời lẽ quá buồn .

Bởi thế , dẫu trời có thật đang tươi, có lắm lúc mình không nên viết gì để kể chuyện tình yêu .....





                                                                                                                            đăng sơn.fr               





..........

Mây Khói   (  Ca khúc cuả ĐúcHuy )

jeudi 2 avril 2015

() Thử Kiêu Căng ( La journée de l'ego )

.





Cún Rock - Usa


















. 1 .
      Tự Thú :



      Đang bị bí đề tài , mặt  mày méo xẹo  ỉu xìu thì túm được trang viết kiểu tự trào, kiểu móc lò của nhà văn David Foenkinos viết từ tháng  9. 2010 :




 Nous sommes les plus beaux ! Et nous sommes les plus forts ! Septembre devrait être le mois de notre gloire. On devrait créer une journée de l’ego. Une journée rien que pour soi. Une journée où l’on se bichonnerait. On se regarderait dans le miroir, et l’on se dirait à quel point on est grandiose. Et beau. Et intelligent. Une journée à se faire plein de bisous sur la main. Mais pour ne pas que ça tourne au ridicule, cette journée pourrait aussi être celle où l’on vante les mérites de nos proches. On s’enverrait des déclarations d’admiration les uns les autres. Je pourrais dire à ma fiancée qu’elle est très belle, à mon fils qu’il est le soleil de ma vie, à mon frère que je suis fi er de travailler avec lui, à mon boulanger qu’il fait un pain fabuleux, à ma voisine qu’elle a une façon si élégante d’appeler l’ascenseur, etc. Et je pourrais dire à ma mère qu’elle a… un fils formidable!


 

<    Mừng húm !

     Tôi thử dịch lại câu trích đoạn sau  kiểu ' Tự Nổ Mình Ên ' và tự móc lò mình của ông xem sao .




     Đây là đoạn Việt Ngữ mà ông đã có lòng viết :



 "   Chúng mình là những kẻ đẹp nhất ! Và là những kẻ mạnh mẽ nhất !  Tháng 9 này đáng lẽ phải là tháng biểu hiệu cho sự vinh quang của chúng ta . Ta nên sáng chế ra  ngày mang tên là Ngày Tự Phụ . Một ngày dành riêng cho mình . Ngày này để  mình  tâng tiu lấy mình . Mình ngắm mình trước gương và mình tí tớt thấy mình vĩ đại . Đẹp . Và thông minh . Ngày này để tự hôn hít lên  bàn tay của mình .


   Thôi mà . Để đừng tự dị hợm n
ữa , ngày hôm nay ta cũng phải dành  để khen ngợi thân nhân chứ . Mình có thể gửi đến  nhau  những lời ca tụng ...


    Tôi có thể nói với người yêu là nàng đẹp tuyệt trần , nói với con trai mình rằng nó là ánh mặt trời của đời mình, nói với anh mình là tôi rất vinh dự để làm việc chung với anh ấy, nói với anh chàng làm bánh mì là hắn làm bánh quá tuyệt, nói thêm với bà hàng xóm là nàng có cách bấm nút cầu thang máy rất lịch sự  .. vân vân và v...v


   Và tôi cũng có thể  khoe với mẹ mình là bà có .... cậu con trai tuyệt hảo  !



 ° ° °


.... Hơ Hơ !



2.
Tâm Sự :

   Nếu gặp cái ông nhà văn ấy , tôi muốn nói với ông vài điều :



     Thú thật là tôi thích cách viết của ông từ lúc tôi nhào vào tiệm sách vác quyển Délicatesse ( Điều  Tế Nhị ) của ông về và phì cười khi ông xen vào vài cái thực đơn giữa những chương viết kể chuyện tình ( tôi nghĩ là ông sành ăn và rất tham ăn )

     Điều thú thật khác là khi tôi lỡ tay bỏ tiền mua cun Dvd phim  do hai anh em ông dựng lại từ bản truyện Điều Tế Nhị ấy thì tôi thất vọng vô cùng và thấy tiếc tiền vì tệ hại 
(  Chuyện dễ hiểu thôi : Giữa cung cách viết và phim dựng lại từ truyện là 2 điều khác nhau )

 Khi đọc những gì ông viết , tôi thấy thích hơn vì ông có máu khôi hài ( dí dỏm và tế nhị )


     <  Ông có tài và ông hay giả vờ kiêu căng , tự phụ <


     Đọc ông thì thấy ông dễ mến, dễ yêu như thế nhưng chẳng biết  " cái Tôi " thường tình, thường nhật của ông ra sao ?


    Có khi nào ông bị mẹ ông hoặc bà nhà trách cứ kiểu dội nước , dập lửa giống tôi đã bị hay không ?

     Vì có vài lần tôi bị 2 nàng này dằn mặt kiểu trách móc : "    Này này !  Đậy nắp hũ, che bớt  ' cái Tôi ' lại  dùm cho thiên hạ nhờ .


          Cái Tôi to như cái đình, cái chùa kinh hoàng lắm ông ạ !

          Có những buổi tiệc giữa đinh đám , cái tôi này nghểnh tai nghe cái tôi kia đóng phim , diễn hài lại ấm ức lạ thường .

          Tôi này nghe Tôi kia nổ quá nên cũng đâm ra ấm ức nổ lại - Nổ tưng bừng toày hoày .

          Hai cái  ( giống cái ) nửa mình kia  ngồi chung bàn phải đưa mắt báo hiệu ngầm vì họ quá rành về địa chỉ và các điểm yếu của hai kho đạn phối ngẫu của mình .


         Đêm khuya, trên đường về, nàng trách cứ :

         - Phét vừa vừa thôi . Có thì nói, không có thì thôi .Em ghét sự nói quá về mình !


        - Tại nó nổ quá, mình không nổ lại, mình thiệt thòi ....


                 Sự im lặng chìm lĩm trong xe , vừa lái xe vừa nghĩ lại , thấy sự quá trớn lố lăng , quá đáng của mình .


           Mình ơi là mình ơi !    Ta là ai khi nhìn kỹ lại mình mình  ?



    ......


      Nghĩ lại . Thôi thì nên bắt chước cái ông nhà văn kia . Kên kên làm bảnh một chút cho vui . Chữ nghĩa cũng nên ngẫm lại chính mình để đời có chỗ dịu ngọt với nụ cười tự trào .





                                                                                                     đăng sơn.fr





? - Làm Sao để Viết Truyện Ngắn ?

.






dangson.fr









Làm sao để viết Truyện Ngắn ?









Đó có thể là một câu hỏi của vài người trẻ đang muốn viết và đang gãi đầu loay hoay .




Đây là câu trả lời của tôi ( Không là nhà thơ, nhà văn , vì có thể trong một lúc bất mãn vì cái dối gian của họ, tôi có thể nổi cáu để viết .... ) :






- Mở ngọn đèn, đóng cửa văn phòng, thu xếp lại bàn giấy để đừng thấy những ngổn ngang vô trật tự làm rối mắt và mở máy vi tính , chọn nghe những bản nhạc nhẹ nhàng .


- Nếu cảm thấy bị kẹt chữ thì mở một vài bài viết có vẻ thanh thoát để lấy ý tưởng và viết - Đừng ngừng lại khi cảm thấy chữ đang chạy vùn vụt qua ý nghĩ . Nắm ý nghĩ và viết .






Tôi có thể viết :





* NHÂN HẬU .




Đó là chữ giản dị để anh tặng em với ý nghĩ nhẹ nhàng, rất đơn giản . Tên của em rất đơn giản, tên của em có một màu sắc dễ chịu như hình ảnh một cánh đồng ngập nắng từ gió dịu .



Anh ví em, có lúc như một người quản gia có lòng , có sự tỉ mị và dịu dàng đi quanh quẩn căn nhà để sắp xếp đồ đạt ngăn nắp .


Và đôi lúc, anh cũng muốn ví em như một người làm vườn rất yêu thiên nhiên, yêu những nụ hoa, những cây non cần chăm sóc - Em quỳ xuống, ngang tầm những cụm hoa, từ tốn, điềm đạm chăm bới.



Anh biết là em ít viết, nhưng khi viết, em quý trọng chữ nghĩa . Nếu phải là một cành hoa, thật ra, anh cũng chẳng biết anh sẽ là hoa gì, mọc ở đâu . Em đừng làm hoa héo úa . Hãy là đóa hoa mang tên " Từ Tâm "






DỊU DÀNG .



Văn chương là dịu dàng sau một cơn bão .


Những ngày đã qua nơi tôi đã thấy những gió bão trong lòng người . Tôi cũng thịnh nộ để nổi bão hung hăng khi muốn quét sạch những rác rưỡi ở những quả tim đầy rác rưởi( tên gọi của loại văn hóa RÁC ) .



Khi viết truyện, có thể nào tôi viết nhẹ nhàng để hòng mong thế giới này có thêm vài tình yêu của lòng nhân ái không ?



Tôi cố gắng đó chứ . Như cố gắng mỉm cười .









CHUYỆN CỦA NHỮNG DẤU CHẤM -







Buổi chiều , trở về nhà, mở máy , chỉ thấy có hai dấu chấm buồn thỉu, buồn thiu .


Sau một khoảng lặng im, dấu chấm này hỏi dấu chấm kia :


-- Có gì buồn ? Sao im rỉ, im ran ?


- Có gì đâu mà nói ! Nói gì ? Kể gì ?



- Thì hãy kể chuyện tình .


Dấu chấm ngưòi lớn buồn bã :

- Rồi ai cũng bỏ tôi đi mất 


Dấu chấm nhỏ vỗ về như ủi an :


- Thì hãy thử viết văn . Chữ ít khi bỏ rơi chữ .





- ....... ! .......




( Có đôi khi không nói năng gì thì cũng là đã kể lể rất nhiều ở những dấu chấm buông thòng )







đăng sơn.fr
.




.

mercredi 1 avril 2015

THÊM CHỖ vừa vặn - tháng tư -

.





















....Buổi sáng ra phố . Phố trời mưa .
   Đi bộ, đi dạo một vòng phố dưới cây dù ( ngó trời rơi mưa , mưa cả tuần làm thành phố cổ chỉ làm như có màu xám xịt )


    Ngó màu xám như thế lại thấy mình trở chứng buồn bã ủy mị thì đời mất vui . Người ta đã đếm, đã cân để biết mình có khi buồn nhiều hơn vui .

   Mình đang nghe tiếng mưa rắc rắc trên cánh dù . Gió đã nhẹ đi, mưa đã nhỏ hạt . Ném cái nhìn qua công viên , thấy cửa hàng to lớn của  VirginMégastore đầu phố đã đóng cửa hơn cả năm qua, thấy tấm bảng treo '' Cho mướn chỗ " đã từ lâu mà chẳng ai đụng đến , thấy tấm bảng và những khung hình dán kín cửa kính , lại thấý buồn buồn khi nhớ lại ngày nào đã hay vào mua sách , mua đĩa hát .....


   Lại bắt gặp quả tang lòng rợn lên những điều không được vui rồi . Thấy sờ sợ, cầm cây dù, cẩn thận chờ đèn xanh để băng qua đường , tìm hàng cà phê ngồi ngó thiên hạ dưới mưa phùn tháng tư .

    Kéo ghế ngồi, gọi ly cà phê và lờ đi cái bản mặt hãm tài của gã bồi .- Mặt mày sưng sỉa hãm địa, hãm tài như thế thì có ngày mất việc vì mất khách ( ! )

   Cất kỹ nụ cười cuả mình vào túi quần , mở máy, phóng ống kính chụp vài tấm thành phố mưa . Mở quyển sách cũ, đọc vài trang với cái tựa khá dễ thương : "     Chuyện  về những thử thách vừa vừa của một tình yêu thường thường " ( ĐỗTríDũng )

(  Bố mẹ tôi ơi !  Đã chưa từng thấy một tựa truyện ngắn nào lại có một cái tên dài cả cây số như thế ! )


    Đọc xong vào trang chữ của một người viết dí dỏm đáng yêu thì giật mình ở ngụm cà phê , nhận ra một điều là < hình như < ở những người có lòng dạ tốt đẹp với chữ nghĩa , chỉ có mình là kể xấu xí khi đã viết về những điều đáng nực khó ưa để đáng bị húc, bị đập ( vì làm người ta nhăn mặt ! )


     Có thể lắm chứ khi thỉnh thoảng có vài người nhắc chừng :



Ông thầy ơi! Ông thầy có sao không? Đọc mà thấy cay đắng quá!... bộ ông thầy bị... tình phụ hả?

Xin chia buồn!

 *  Ngyễnthịtêhát

   

   Vì sau khi mình đã viết :


 ' Thưa Bà ! 
Hãy biết rằng bà đã gian dối , rất gian dối 
Bà nói về tình yêu 
( Nhưng bà không hiểu thế nào là tình yêu ) 
Bà ơi ! Bà nói về nỗi cô đơn như thứ trang sức để khỏa lấp những đêm rạo rực của bà 
Khi đọc một lá thư tình màu xanh 
Bà cũng không đủ sức để hiểu rõ 
Không và không . Bà ơi ! 
Tình yêu để chỉ là khổ đau 
Trong tiếng thở dài hụt hẫng 
Không phải là cách yêu của bà 
Tôi muốn quay lưng 
Thà nói chuyện với nỗi yên lặng của mình còn hơn    '.




.

 Hơ ! Hơ !


  Đọc lại thì thấy mình cũng ác độc và chằn tinh như mấy con mụ ế !  Văn như thế thì viết làm gì để đau lòng người ta .


       Ngày hôm kia , mở hộp thư của cái diễn đàn cà chớn kia , thấy có tin nhắn :


   "    
Chao anh ! Em thich mot nguoi tham du thu nhu anh .... Em cung anh tam su nhe ! Em doi tin anh .
 "

      Sau dòng chữ viết không bỏ dấu như thế . Chẳng biết phải lịch sự để trả lời ra sao ?


    Chẳng nhẽ lại viết :


    "   Thưa Bà, thưa Cô, thưa Em

       Cám ơn vì đã có lòng thích cái Tham của tôi theo kiểu Thích Đủ Thứ .Tôi nghĩ là Cô có thể sẽ lăn quay ra mà uể oải vì tâm sự của tôi rất lòng thòng và đáng ghét lắm .

     Không chừng cô lại hối hận khi đọc xong và bị bội thực vì chữ nghĩa có điều rất kỳ quái "




     Ngừng lại ý nghĩ không giống ai của mình, cất giấy bút, đậy  lại nắp ống kính máy ảnh, bước sang con đường về hướng công viên .


    Lòng lưng lửng, mưa tháng tư ,  sao vẫn còn mưa ....





 đăng sơn.fr
















<



 Photo by dangson.fr
 - france -