vendredi 24 octobre 2014

. . ĐãXưaNhưBâyGiờ - NhậtKý

.






 Khi lập ra chủ đề này , có những điều tôi muốn giữ lại và một trong những điều ấy là một câu nói của một ký giả của đài truyền hình đã có kinh nghiệm và rất thấm thía với lòng người :


 Nguyên văn :

Gentil, ça ne veut rien dire. Bienveillant et indulgent, sûrement. Mais je ne suis dupe de rien, je sais qui est qui. Ceux qui m'ont le plus déçu ne savent pas tout ce que je sais d'eux.... ( Michel Drucker - France )


    Sự tử tế không nói lên điều gì to tát . Sự quan tâm và ân cần mới đáng kể . Tôi không dễ bị mắc lưà , tôi biết rõ ai là ai . Những người đã làm tôi thất vọng không biết  tất cả những điều tôi biết về họ....

   

...





Thù Nghịch









______________________________________________________________________






Sáng nay, tôi gặp gã đàn ông to con như con voi .



Hắn là người Pháp gốc Tây Ban Nha . Cười tươi, ánh mắt màu xanh của biển Địa Trung Hải .

Giữa câu chuyện , hắn bỗng nhắc đến quá khứ, thấy hắn buồn bã và đôi mắt đỏ rực :


- Có những điều tôi không thể quên được .


- Quên gì ?


..



Hắn - con voi kể lại chuyện đời xưa , chuyện hắn vác dao búa rượt ông già vợ khi đang ly dị và thề không đợi trời chung .....

Tôi lẳng lặng nghe xong, vỗ vai gã khốn khổ :



- Quên đi mà . Rồi đâu vào đấy .


- Non et no ! No




Tôi cười - Quay đi - Tôi thấy mình giả dạng hoà thượng đạo đức giả .




Phải rồi -






Mình cũng là một con voi với trí nhớ của loài voi .







đăng sơn.fr




.













VuiBuồn








dangson.fr

























( Vui & Buồn  )



(..................)        .





-  Có gì vui hăm ?


- Có chứ . Trời đẹp, trời ấm , nên thấy mình vui 






-   Vui quá thì sao ? Làm gì ?




- Có vài cách : Nghe nhạc giật, hò hát hoặc làm thơ tình rất buồn bã .



- Tửng rồi há ?





- Không tửng mà .  Ở đời vui quá cũng không tốt , Buồn cũng là một cách làm mình  thăng bằng hơn .



- ............






dangson.fr






    Rồi Thì cũng Quen 



    -----------




    Ghé thăm nhau . thấy Buồn ngồi hẩm hiu trong góc nhà . Vui thấy tồi tội, rủ :



  - Đi chơi cho vui đi .



- Không . Người buồn thì cảnh có vui bao giờ .




 Vui thắc mắc :



- Sao buồn hoài  vậy ?



 - Tại ai cũng bỏ tôi ra đi .





 .     Rồi thì cũng quen mà thôi .




 Vui bỏ đi lang thang .


 Ngang bờ sông ,quay đi, quay lại thấy mình một mình . Và từ đó  vui biến mình thành buồn .


 Đôi khi buồn bã cũng là một cái đẹp .



 .Trần.K.Sơn







dangson.fr








<   HiệnĐại .







 Trời nắng ấm .

Mùa thu đang rực rỡ màu xanh .

Cô bạn tròn trĩnh có khuôn mặt tóc dài rất đẹp ghé lại thăm . Cô cười khi nói :


-   Ngày nọ, có người bạn nói đang làm cái blog để viết về điều vui buồn với các hình ảnh trong đời sống . Làm tớ cũng thèm thực hiện một blog cho riêng mình ....


  - Ừa . Làm đi , nếu có thì giờ



  Cô móc điện thoại, chụp vài tấm ảnh, vẻ mặt thích thú :


- Nè ! Bạn có Face Book không ?



-  No ! No ! Tôi kỵ nó  !



- Úi ! Mình phải sống và cập nhật theo thời đại mới chứ ?



    


    Đã nói không là không mà .


   Những thứ buồn vui ở đời này, lúc nào cũng được cập nhật mỗi ngày mà ( Chỉ cần thấy nhau cười để biết là đang vui ... )



   đăng sơn.fr


    

dangson.fr













 **C' est La Vie

(  Đời là vậy mà   )



   Câu " đời là vậy mà " đã được nói rất nhiều .


 Ở mỗi lần có chuyện gì không thể đổi thay và cưỡng lại được, người ta chép miệng : C ' est la vie .


   Phải rồi .


  Đời như thời tiết , hôm nắng, hôm mưa . 


 Cứ sống đi . Rồi thì cũng quen .



 - N.DuyToàn







         ------


 ĐỂ MÌNH THẤY ẤM ÁP và VUI .




    Trèo vào Vietnamthuquanonline chôm một bài viết về Cách Xử Sự như sau :





    
Giá trị cuộc sống 
  
Mr.Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả. 

Một hôm ông thấy vợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John - một tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người này đi khỏi, ông hỏi vợ : 
     - Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế. 

Bà Thomas từ tốn trả lời : 
    - Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm. 

Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi. 




....**





HằngNgày.



 Đêm ,rồi sáng thức dậy .


Hỏi mình, hỏi nhau :


- Có gì vui buồn không ngoài những công việc hàng ngày ?



Có chứ . Những thứ vui buồn đầy như lá rụng từ cành xuống lối đi . Đi bộ trên những con lối trơn trượt qua từng mùa, chỉ cần mình đừng trợt chân vấp ngã .


    Nếu lỡ bị té nga, đứng dậy, phủi quần, phủi áo, thấy mình không chảy máu , bị thương thì cũng là cái mừng, cái vui .



    Gặp trên lối đi , những chuyện đánh đấm, cãi vã không đâu vào đâu, đứng lại, nghe, nhìn một thoáng rồi quay đi , tìm điều khác vui hơn để thay đổi ý nghĩ, để sống .



 Chuyện đơn giản - Thế thôi .


 Ngày đi theo ngày ......




   đăng sơn.fr




-





Lâu quá- KhôngGặp







...






Lâu lắm rồi , có nhiều người mình không gặp lại . thời gian có đôi cánh chim bay - bay .


Lâu lắm rồi . Chẳng ai nỡ hỏi thăm ai .


Giống như những con đường vắng ngắt . Người ta có thể đi trở lại con đường xưa đã bao lần đi ngang . Khi trở lại, hẳn có những đổi thay để ngỡ ngàng . Có những bóng mát, có những hàng quán xôn xao một thời . Rồi cuộc đời đổi thay, lòng người qua những tất bật riêng tư . Hẳn có lúc, họ quên nhau .



Quên, có lẽ cũng là điều cần thiết để khỏi làm chật chội thêm bộ nhớ .




Đôi khi .

Có khi trở về một chỗ cũ . Thấy hình như còn lại một khoảng trống với chữ " Quên " .
đăng sơn.fr




  <  Bầy Đàn .

      Để được làm bạn khá tốt với nhau thì phải và nên chia sẻ với nhau . Nghe bạn vui thì chung vui , thấy bạn mình buồn thì mình chia sẻ .

     Tình bạn thân thiết như thế thì đẹp lắm . Đẹp ở chỗ  ' có thể ' không vụ lợi .

    Có nhiều tình bạn khiến người ngoại cuộc nhìn vào để chiêm ngưỡng kính phục vì cái nghĩa tận tụy trung thành .


       Thế nhưng ...... < Nếu bạn mình quá đáng trong một vài trường hợp nào đó ( gây  hấn, khốc liệt .. hung hãn .... ) Mình có nên nhảy vào để gọi là ăn có và theo kiểu  cùng đàn, cùng bầy không ?

     Dân giang hồ hay dùng chữ " Bề Hội Đồng " hoặc chữ ' Đánh Hôi ' ' Dập hội đồng '

    Trong cái nghĩa của tình bạn , có một ngọn đèn leo loét của lương tri . Lắm khi chỉ cần một ngọn gió của sự ganh ghét , đố kỵ, ganh tương mà ngọn đèn ấy đứt bóng để trước mặt chỉ là một bóng đêm .

     Ở trong cái bóng đêm của tâm hồn ấy, danh từ " tình bạn "  chỉ là thứ ảo giác mà thôi .


     - Xin chia buồn với những tình bạn kiểu bầy đàn như thế . Tội nghiệp !


      đăng sơn.fr


dangson.fr


... 25112014 ....

 VuiBuồnởTinNhắn -

 Mỗi ngày, ghé vào đây . 
 Mỗi ngày là vài th vui như gió tìm nắng. Nắng đó , mưa đó - Tất cả là một quãng sống ở đời .

   Mở hộp thư ở một diễn đàn viết , thấy có dòng chữ nhắn từ một ngày đầu tháng :



 "      ..... 


   
Chào anh bạn,đọc trang web của anh bạn thấy vui vui,muốn biết anh bạn dể thương như thế nào và dể ghét ra làm sao ? Anh có hứng thú kể chuyện về mình cho tôi nghe không?
Nếu có thì thư về  " ............... .com   "   _



Ngộ và kỳ !

Có gì để kể về mình ?

   Nếu người bạn đọc ấy tò mò chút đỉnh thì tôi tự tóm lượt như sau :=



 ' Tôi là một người viết ,tôi lập gia đình với một người mà tôi yêu tên là nguyễnthịChữNghĩa .


   Thời xưa ,áo trắng đi học , có rất lắm kẻ đã bỏ rơi tôi ( có lẽ vì tôi ngang ngược và khó chịu - có lẽ vì tôi đã tưởng bở khi nghĩ mình là một ông hoàng , như ông trời con để luôn bắt người ta phải chiều chuộng mình theo cái vẻ đàn ông độc tài và ra vẻ gia trưởng của mình )


    Bây giờ , tôi khôn ra rồi sau những kinh nghiệm đau thương . Tôi không để  ai đó bỏ rơi mình nữa , vì thế, tôi chọn một người yêu cho riêng mình .


   Người ấy tên là NTCN và nàng chấp nhận tất cả những điều  rất khó ưa và những điều khá dễ nực, dễ thương của tôi .


     Mỗi ngày, tôi cám ơn nàng . 


    Chao ơi !   '



   đăng sơn.fr






****





*   VôCảm



 Có người khuyên nhủ : ' Hãy đừng quá nhạy cảm với những điều vô tình và bạc bẽo '



 Thế sao ?




 Chẳng lẽ ta biến thành người máy và đóng chặt tất cả những cánh cửa ?




 nguyễntrườngan - paris .









  ....



  -  Kẻ 
  ( tập làm )
  ĐạoChích


 Vào cái thời tân tiến của các diễn đàn , người ta hay dạo phố trên phím chữ , có khi đọc và chạm phải những điều chướng mắt, nhức óc , nhức đầu  và rất có hại cho tinh thần .


     Phải tìm cho mình vài điều vui để biết đời còn nhiều sự dễ ưa .



    Như sau :
*  hình ảnh từ trang của  CCG - dactrung.net -  Một Nửa Trái Tim .




*  hình ảnh từ trang của  CCG - dactrung.net -
*  hình ảnh từ trang của  CCG - dactrung.net -

    
*  hình ảnh từ trang của  CCG - dactrung.net -




 * warning :

  Để tôn trọng bản quyền và sợ bị kiện cáo nên đã viết cho Hắn như sau :

""    ..


Ghé thăm cô hàng xóm người Dưng .

Nhà của cô rất đẹp và có nhiều tấm ảnh các cháu chú mèo ngộ nghĩnh .*


Đặc biệt là cô có bài tên là" Ngộ " quá hay . 
( Kẻ ác đức như tôi cần đọc đi đọc lại nhiều lần để tu thân , sửa tính ) .



Thưa cô, xin cô vài tấm ảnh đẹp của các chú mèo , chó và xin khênh bài Ngộ ấy vào blog Nous - Chúng Mình của tôi nha ,cô ?


Xin cô gật đầu .


Đa tạ .   "



đăng sơn.fr




<

 ĐIỀU
 DỄ
 THƯƠNG   :






----


( tháng 12 )





    *    GầnHếtNăm .




     Sáng ngủ dậy, trời còn om om mù mờ sương.Chờ cà phê nhỏ giọt , nhìn lên tờ lịch treo tường ,thấy ghi ngày 1 tháng 12 .


    Eo ơi ! Lại gần hết một năm nữa rồi .



    Buồn hay vui với vòng tròn của thời gian đây ?


   Một năm vùn vụt trôi qua . Đã có biết bao vui buồn trong đời sống ....



    Tự dỗ dành mình như dỗ đứa trẻ con :


   Cõng những cái buồn đi chơi . Rước cái vui về cho đời có điều gì mà dễ ưa và dễ thương .



   Thử xem sao .




**

   Ở Bên Nhau



        Ghé thăm nhau, chung bữa ăn tối trong khung cảnh ấm áp   . Nhìn khăn trải bàn có thắp nến hoa .  Giữa không khí thân mật gia đình , nghe mọi người cười nói . Tự dưng thấy mình ít nói . Có đôi lúc nên hà tiện lời nói để lắng tai bắt kịp và giữ lại vài vui buồn của người khác .


      Biết đâu có những ngày khác , không có gì để vui , mình lại  có dịp nhớ lại những điều đã làm mình vui để bù trừ cho những cái buồn .


    Buồn hay có mặt như một người bạn thân như có người nhạc sĩ đã viết .....


   Buồn đẹp trai và tình tứ để hay khoe sự đa dạng của buồn .


  ( Mà này ! Buồn đi nghỉ hè đi . Hãy để tôi vui     )





       .       









Thật Thế Hay Sao  ?



 Ông kia ,chẳng biết thất vọng chuyện con người ra sao , thốt lên câu :



 Lòng người lắm lúc quá bạc tình, bạc bẽo quá . Chẳng thà lấy thú vật làm bạn với mình .



Nghe xong , đành im lặng .


 Nói gì đây khi mình cũng đã thấy .


 Im lặng để ngẫm  nghĩ và có điều để thử viết - Viết khi nhìn thấy và cảm được cái ảo khi đi dạo qua một vài diễn đàn với những dạng từ của hoa mỹ .



 Đành là như thế .




 đăng sơn.fr








TựNhiênCHỢTNHỚ .



________________________________________________






Trí nhớ chỉ sợ một điều đáng sợ : - Thời Gian -


Thời gian có hình ảnh của màn nhện và bụi mờ . 



Ở một căn nhà đã đóng cửa sau một thời gian đi xa . Khi trở về, mở cửa , ngửi thấy mùi ẩm mốc , trên tất cả bàn ghế, bàn tủ có một lớp bụi .


Chạm tay lên lớp bụi ấy , ta thấy hiện lên chữ THỜI GIAN .



Ở trong lòng người cũng có lớp bụi thời gian ấy .




*****




      No Psy. No Food . No Fb .






  Nhận được cái message hỏi :

- Bữa nay khỏe không ? Có gì vui không ?

      Message kia trả lời :
 " No -   No Psy. No Food . No Fb .  "  

- Sao kỳ vậy ?
...


     Hỏi han chi vậy ?
 Lâu lâu mình trở chứng , mình thèm cắn, thèm húc ai đó .
Làm việc nhiều đâm ra nổi quạu , thấy thêm mấy cái mặt ó đâm , sưng sỉa chán đời nên mình nổi quạu, mình nhăn .
      Con nhỏ làm nghề Psy đó mà tò mò hỏi nữa thì mình dám cắn nó mấy cái cho hả cơn .


    Mình bắt chước con  toutou mình gừ gừ nhe nanh .
 Mình mà đớp thì trời gầm cũng không nhả .
Mình cảnh cáo nhỏ Psy đó rồi . Đừng dại gì mà đè mình ra mổ như mổ vịt .


 Mình muốn nói với nó là :
-   Nghề của em  còn non lắm .   Em chỉ so sài trị được mấy kẻ mới bệnh bệnh mà thôi rồi em chặt đẹp khi lấy honoraire  với giá cắt cổ...
       Anh tự mổ anh mình ên được mà .
Anh có nhiều bịnh lắm . Bệnh hay cạu, bệnh thèm húc .
Chạy  xa đi em -
 Nhỡ có gì thì tội thân em .


Hôm nay , anh ca bài No Psy, no food, no Fb .
Đã nói rồi .

 Chạy đi cô Psy .





 đăng sơn.fr





dangson.fr



**

 GầnHếtNăm .


  Có gì tiếc nuối không ?


   Có chứ . Tiếc những vòng quay của thời gian quay quá nhanh - Mới sáng đó rồi chiều tối . Những tờ lịch rơi như lá rời cành ...

    Đi qua chặng đường đời , thấy có đôi điều để đừng tiếc ( tiếc gì những lời nói , những ân tình kiểu qua đường mua vui )

       Giữ thời gian cho những điều chân tình là một cách để đừng tiếc gì .



  - Trần K.Sơn 



   ----






      ( )   TrangViếtĐãCũ.



           Trở lại đọc một trang viết , ngày cũ .

           Và đọc thấy :

"   ....Ngày thuở nhỏ ,đi học.Giờ luận văn,thầy đọc một bài luận văn kiểu lòng thòng,thày cáu,gọi học trò : 
- Em viết cái gì vậy hả em ? Bài luận của em dài ngoằn,thiếu phẩy,thiếu chấm xuống hàng.Đây không phải là văn.
Hihi ngoài trời đang tối thui, tui ghé vô đọc những câu hỏi Viết Để Làm Gì của anh dangson.fr mà tủm tỉm cười hì hì một mình, tự nhiên tui dòm ra ngoài ngõ đèn đường cũng đang đứng cười mỉm chi luôn vì câu hỏi Viết Để Làm Gì ? của anh đó. Nghe anh nhắc vụ Thầy giáo, tui nhớ hùi xưa tui học giờ Việt Văn, ông thầy dạy Việt Văn đã vò bài Thi của tui giục xuống đất cái bạch, còn trừng mắt hỏi: ( nhục dễ sợ luôn ổng la mình giữa lớp )

- Trò viết cái gì vậy hả ?? Giờ thi có cả thảy 2 tiếng mà trò viết có mỗi 2 câu là sao, là sao ???

Tui nín thinh, vì tui biết nếu tui viết hết những gì tui nghĩ, tui sẽ bay ra khỏi trường, nên thà nhịn. Ăn hột dzịt zero kỳ thi lục cá nguyệt lần đó đó anh. 
Anh coi tui ngon hơn nha nhiều chứ hả ?? hihi Chúc ngày vui Paris. Bi giờ mỗi khi cầm bút là tui nhớ ổng!! 


"    ...    NGƯờI YÊU CÔ ĐƠN " vì là tên đã dùng của một bài hát (...Đời tôi cô đơn,nên yêu ai cũng cô đơn....)  "



Anh viết câu này làm tui cười nữa, vì hùi đó dìa quê thăm nhà, có bạn bè dô thăm, con bạn ( giờ già cả rụng hết răng, răng hết ) dắt theo cậu quý tử mới 3, 4 tuổi chi đó, tụi tui bày ra màn hát karaoke chơi. 

Con bạn giới thiệu: 
- Thằng con tao hát hay lắm mầy. 

Ừ thì đưa microphone cho nó thử coi, thằng bé bậm trợn hát:
- ...Đời tôi cô đơn, nên yêu ai cũng cô đơn....

Trời !! Con nít thời đại mới !! 

Lúa 9


ps: chúc anh vui và viết mãi không bao giờ ngừng nhé, để thi thoảng tui ghé về đây có cái chi để đọc. Merci bien. 



----

 Vậy là vậy .

 Thời gian trôi nhanh . Chẳng thấy người viết cũ trở lại .



đăng sơn.fr





+++


      
dangson.fr


   NG  -


   Ghé nhà Cô , thấy cô trả lời :

 "   
Cám ơn ông thầy đã ghé thăm. Bận quá nên ít dạo phố để ghé vào lớp học, để xem ông thầy dạo này ra sao? Tuy nhiên, ai vắng mặt thì vắng, chứ ông thấy thì lúc nào cũng có đó cả, dù nắng hay mưa...

Thân mến chúc ông thầy một mùa Giáng Sinh an lành và một năm mới 2015 với những lời chúc tốt đẹp nhất.

Nguyễn Thị Tê Hát
"Trước Khi có ta... ai đã là ta? 
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"





.....



   Có lẽ tại ngày xưa đã nhiều  lần kể chuyện lẩm cẩm trong lớp học nên Cô quen miệng gọi là Thầy .


    ....   Nếu em là học trò của tôi thì thật là tai họa . 

           Tôi sẽ k gì cho cô học trò bđắc dĩ nghe ?  Và sau những câu chuyện cổ tích kiểu mới ấy , có lẽ ri không biết chúc gì cho cô ở những ngày lễ  vào cuối năm .


       Vui và ấm nhé - Ở đây .




      đăng sơn.fr

      ( dactrung.net )





  < CÓ

     GÌ
     ĐỂ VUI  , , ? ,,



  Có chứ .

  Sáng ngày nghỉ . Trời lạnh , ngủ dậy muộn . M cửa, thy trời xanh nắng trong vắt .


  Mở blog ChúngMình, ở bài viết tên " ENCORE ", thấy li góp ý có 3 dấu chấm ( ... )


 Cám ơn người trong im lặng đ mà vui






<      QUEN   &  Làm Quen. - 2015 ....


      Ở một vài chỗ đang sinh hoạt , thấy hộp thư đầu năm có 2 thư + vài dòng làm quen .

     Ừ - thì làm quen .

          Sẽ kể gì cho nhau nghe để bắt đầu những điều ấm áp (   ?    )





                                                                       .                                  đăng sơn.fr













dangson.fr






.




   Chuyện Kể .


   Sáng dậy .

   Nhận được thư của người bạn viết  rất xa :



 " .....   Anh ạ, em tên là BH. 

Ngày xưa, cha mẹ em đặt tên thế nghĩa là hoa hồng xanh, là tình yêu, là hi vọng.  Không biết có phải bởi  cái tên thế nên em sống thiên về tình cảm.

 Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, em chân thành và khi sống chân thành em thấy rất thoải mái, em thấy vui khi em làm được việc gì đó cho người bên cạnh vui,  nhưng có lẽ bởi vì thế nên em bất hạnh. Nhưng không sao, “Thượng đế không cho ai tất cả và không lấy đi của ai tất cả”, “Khi cánh cửa này khép lại thì cánh cửa khác mở ra” em tin thế và hiện tại em sống vui vẻ là được rồi phải không anh ?

 “Hãy kể về em cho anh nghe”- Lời của anh đó, có thể với anh là một câu nói bình thường nhưng em vui vì ít ra cũng có người lưu tâm đến em.

 Vừa rồi ở nơi em ở phát động cuộc thi viết về hạnh phúc gia đình, yêu cầu viết người thật việc thật nên em đã viết về em đấy. Em gửi  anh xem, thứ nhất để anh biết được ít nhiều về em và quan điểm sống của em, thứ hai anh xem việc viết lách em làm có được không rồi góp ý cho em  nhé? 



....


   Hứa là sẽ trả lời cô , bằng tất cả sự chân thành . Vì : Ta có thể vui bun với ch nghĩa .




....   đs.






° ° 



CHỮ và NGHĨA.


 Ở dactrung.net -
Ngân Hà viết :



"    ....    
Cô bỗng nghe có tiếng gõ cửa...và một dáng quen thuộc nhưng có thêm một danh xưng mới: Ngụy Húc !

Cô phải làm sao đây ?

Thế là có tên cho nhân vật mới để tập cho mấy đầu ngón tay hoạt động. 

Tất cả các kinh mạch trong người đều bắt đầu ở chân tay và chấm dứt ở các đầu ngón tay và chân mà....

Bàn tay chuyên chở biết bao tâm tình của người ta. Nhất là khi viết nữa thì quả là các ngón tay chở luôn trái tim ra ngoài để cho biết ta đang trong nghĩ gì....

Trong khi mắt ta chăm chăm nhìn vào màn ảnh để xem chữ viết có đúng không rồi ta tự đọc những điều suy nghĩ trong lòng và bật cười trước... Tâm khai khiếu ở mắt và kết thúc ở mắt...Mắt người ta có nhiều điều kỳ lạ phi thường...

Vậy thì sáng nay cô đọc những lời thăm hỏi, của Thư Đăng, thêm biệt danh mới là Thư Húc khiến cô cũng phải chấn động vì luồng tư tưởng từ Paris truyền qua dòng chữ mà đến mắt cô ....

Ô Thư Húc, tự Nguyễn-thị-chữ-nghĩa, đã dùng tâm lực và tâm nhãn qua chữ nghĩa để đẩy cô lên mặt nước cho vui....

Thì cô viết tiếp nhé....

Trước cảm ơn Thư Huynh thăm hỏi sau là tự hỏi:

Sao Thư Sinh lại tự nhận là Ngụy Húc, Giả Húc, Chả Húc, Chàng Húc, Anh Húc ....Húc Húc Húc ....

Hỏi để mà hỏi chứ câu trả lời đã nằm trong câu hỏi rồi...

Húc là hít vào một hơi dài, nín thở rồi cụng sừng vào tim ai và thở ra một hơi cũng dài ngoằng như câu chữ không thèm chấm phết gì cả...

Tổng cộng trong một phút với ba việc hít, nín (húc) và thở ra kể trên...nếu là dân học HN đúng một năm...

Mặt mũi Thư Sinh trông hiền lành ghê gớm. Nụ cười cũng đầy an lạc và nhu mì. Còn đôi mắt sau gọng kiếng đen cũng là mắt nai vàng ngơ ngác ( vì mơ huyền mà )

Cho nên hôm kia thấy bên nhà Thư Tâm bỗng có một chàng trông giống Thư Sinh tự xưng là Ngụy Húc làm mọi người ngơ ngác nhìn nhau thầm hỏi húc giả hay thật đây? 

Còn Ngụy nghĩa là gì đây chứ?. Nó là cái họ của người ta như Ngụy Sầm Hưng trong tuồng Phạm Công Cúc Hoa, tướng giặc tốt bụng tự cắt đầu cho PC mang về triều vì thấy tình cảnh vợ góa con côi.

Mọi người nín thở chờ coi Ngụy Húc có còn xuất hiện nữa hay không mới dám tin....

Hôm nay cô thấy anh mình ghé thăm thì mình hỏi nhỏ... Sao có tên nguy-nặng và huc-sắc là vì cớ gì ? 

Hay tại cô đã tả về anh với nhiều cái tên dễ mến bắt đầu bằng chữ Thư mà thiếu tên Thư Húc nên đầu năm cô được tặng thêm một tên mới để viết tặng mọi người nụ cười mĩm chi. 

Dù sao thì hôm nay cũng là ngày năm rồi cô khởi viết HNCS.....

Cảm ơn Thư San, Thư Đăng, Thư Kỳ, Thư Ngộ, Thư Húc và Thư Nguyễn-thị-chữ-nghĩa thật nhiều đó nghe...








dangson.fr



Thư ở Xa và Gần . 
  
  
        Có gì mà ngạc nhiên đâu, cô  ? 
          Khi anh gõ cửa ghé thăm Cô . Anh biết mình đi đâu và về đâu  : Đến chỗ cần đi vì đã dự liệu và về đúng chỗ phải về để ngồi viết . 
  
  
        Lâu lắm rồi , ta đã không ghé lại thăm nhau .   Anh đã ghé đến và đọc những gì cô Nâu viết .....   Cô là Chữ thì anh mang cái " Nghĩa " lại bên cô . Đơn giản thế thôi . 
  
   Ở dòng viết nghịch ngợm , ấy , ấy  .... Thấy cô có nhiều thắc mắc thì anh giải thích gọn gàng như sau - 
  
    Có tên là Ngụy Húc bởi vì đã từ lâu, có anh nhà văn kia lấy  tên là Ngụy Xưa rất đẹp và tình nên anh cáu kỉnh muốn cạnh tranh và bắt chước theo kiểu Made in China ( dỏm  ! ) và từ đó , khi nào anh có điều để phàn nàn vả nổi cáu thì anh lấy tên Ngụy Húc để viết . 
  
 (    Ta hãy hình dung đến một con dê hoặc là con tê giác có sừng để Húc ) 
  
   Khi húc như thế , có lúc anh thấy hồ hỡi và sướng rêm người khi húc vào những cái không thể tưởng của  sự oái oăm , cà chớn, cà chua của việc người , việc đời ( Style Phiếm Luận - Lá Cải .... ) 
  
    Sau khi húc xong, thấy rã rời tay chân và hạ xong cơn khùng loại Mình Ên thì anh dịu lại để hiền lành như ma Soeur để viết kiểu lãng xẹt , lãng mạn của nguyễnthịChữNghĩa  ( Trạng thái biến thể ) 
  
     Đây là cách viết của NTCN . Chỉ cần  Cô Nâu hít thở điều hoà và đi theo anh đến một bờ sông thong thả  : 
  
  "    ..... 
  
       Ở dòng sông này, anh không gọi em là Cô nữa , vì chủ từ CÔ rất xa cách , lạnh lùng . Anh gọi cô là Em . 
         Hãy ngồi xuống , thả lỏng tâm trí và kể chuyện cho  nhau nghe . 
  
           Lung linh giữa ánh sáng dịu dàng và gió vi vu của hơi hướng quê nhà ngày nào ,anh biết giữ yên lặng để nghe em kể chuyện xưa  và nay . Em kể về hình ảnh của người cha và cũng là thần tượng ( và cũng là người thầy, người yêu đầu đời của con cái ) Kể về tình  mẹ cho  con từ sự bảo bọc ...... 
  
         Em sẽ kể về những điều đã có và đã mất đi của riêng mình  :  Những khúc sông có thời gian trôi và trôi . 
  
  
               Có thể khi nghe xong , anh  chẳng còn điều gì để kể về anh - Bởi vì những gì cần nói , anh đã viết trên những câu chữ qua bao tháng năm . 
  
   Khi em viết : 

 < Bàn tay chuyên chở biết bao tâm tình của người ta. Nhất là khi viết nữa thì quả là các ngón tay chở luôn trái tim ra ngoài để cho biết ta đang trong nghĩ gì.... 

Trong khi mắt ta chăm chăm nhìn vào màn ảnh để xem chữ viết có đúng không rồi ta tự đọc những điều suy nghĩ trong lòng và bật cười trước... Tâm khai khiếu ở mắt và kết thúc ở mắt...Mắt người ta có nhiều điều kỳ lạ phi thường... < 
  
  
   Phải rồi . 
  
    Cám ơn ngón tay trên phím chữ của em và của anh . 
  
  
   Đơn giản từ ý nghĩ để có một khoảng đời rất đẹp .  
  
 Từ đó , người đọc sẽ quên đi bút hiệu Ngụy Húc . 
  
  

     đăng sơn.fr 
  
  .





 
 MÓN QUÀ NHỎ  *





   Đi làm về . Nhận được vài chữ của cô bạn ở rất xa .


    Cô viết :


   "   

Hi anh Dang Son .

" Happy to you " Cám ơn anh đã làm ấm mùa đông quanh em. Nó thật sự rất ý nghĩa
khi hai anh em mình chưa lần gặp mặt. Anh là người trân trọng mọi thứ trong cuộc sống dù là điều nhỏ bé trong mắt người khác. Anh không đơn giãn như anh nghĩ. Đó là cách nghĩ của em về anh.

Wish you happy.

SN2012




-----------------



      Là kẻ yêu chữ ( nghĩa ) , tôi nghĩ là mình có một món quà đẹp nhất từ lúc  âm thầm viết ở Net từ 2006 .


     Chữ Happy rất trang trọng .



    đăng sơn.fr









.... 




ĐI tìm HƠI ẤM


_____________________________ 





Mấy hôm nay trời đổ lạnh .Khi không trời đổ tuyết trắng xóa,đài radio báo động vơí những bản tin tai nạn lưu thông.Đài nói có những người không nhà,không cửa chết ngoài đường ( những lít rượu đỏ nằm lăn lóc chìa cái vỏ không bên cạnh không làm họ đủ ấm - Có người từ chối nhân viên của hiệp hội thiện nguyện mang xe đến mời họ vào các viện tị nạn...Có người thui thủi chùm lên người cái bao ny lông mỏng manh để chết cóng.....)


Những bản tin,những hình ảnh như thế chẳng làm ai vui.Người ta có thể ướt và cay mắt khi thấy một loạt nghệ sĩ ,ca sĩ xúm nhau ca hát hàng năm để quyên tiền giúp người nghèo bên cạnh những kẻ thừa mứa ăn chơi ném tiền qua cửa sổ ở những hộp đêm trụy lạc suốt đêm...




Chuyện buồn,chuyện chết cóng thì ở đâu cũng có.Bạn nghĩ gì khi xe bạn ngừng ở trạm đèn đỏ dươí mưa,trong xe bạn đang ấm áp,đang nghe nhạc tình du dương và bạn thấy một bà cụ già còng lưng đang lầm lũi mở nắp thùng rác tìm đồ ăn ? Bạn và tôi,chúng ta nghĩ gì,làm gì khi về quê nhà,ngồi nhởn nhơ ăn uống ở hàng quán có khách đại gia,ném cái nhìn qua bên kia lề đường để thấy con bé lem luốt đang bế đ
a em nhỏ mồ côi xin ăn ?


Chúng ta đang sung sướng,đang ăn ngon mặc đẹp lắm,chúng ta đang nhở nhơ như chuyện một thằng hạng bần cùng bên này,mua cái vé máy bay về nước,chơi bảnh lê la khều gái tiếp thị,khều gái trong các quán karaoké hoặc bắt bò lạc kiểu " giúp đỡ " một con bé ốm nhom thất thểu bằng cách đưa bé vào phòng trọ và xong việc thì ném cho con bé một nhúm tiền để gọi là trả công giúp kẻ khó khăn....



Trời bên này đang lạnh cóng.Rời văn phòng một hội thiện nguyện,tôi kéo cao cổ áo biết mình thêm lạnh...

đăng sơn.fr

_____________________________

 **   ViếtĐểLàmGì.
....















  chiềuMưa .



    Giữa chiều mưa, nhận đưọc vài dòng chữ của 2 người bạn .

   Vậy mà thấy ấm giữa mưa gió lạnh lùng , giữa những bản tin đang náo động từ Paris .


    Vui đi ( dấu vài nỗi lo buồn để giữ lại tình nhau )  .

 đăng sơn.fr

  





 ( )

  để Làm nhỏ đi NHỮNG BUồN VUI  .




          Lấy gì để đo lòng người ?

        (  Mà đo để làm gì ở những lời đãi bôi như màu mè điểm trang ?   )


         Con người cần ánh đèn  hào quang để được chiêm ngưỡng để thấy mình đẹp và có giá trị, âu đó cũng là điều tự nhiên như lẽ sống .

          Trong cái lẽ sống ấy, con người phàm cũng cần đùa vui  bỡn cợt với tình bạn và tình yêu . Thật và giả như cái nùi rẻ lẫn lộn . Thời gian như cái thước có hình dạng vô hình ảo ảo để đo lòng người .

         Vui hay buồn thoáng chốc / Quay lưng đi  và sẽ quên . Lắm lúc  chẳng nên tiếc gì .... đăng sơn.fr.....







 



    LÂU RỒI SẼ QUÊN 





  __________________ đăng sơn.fr  & NhỏthịNhóc 


        Lâu lắm rồi , hẳn đến vài năm ( Vài năm là bao nhiêu lâu ? ) 

        Không thể trả lời được . Vì mỗi người mỗi ý và đành xa nhau . Chẳng ai ân hận, chẳng ai thấy lương tâm cắn rứt ai - Lương tâm bị sún răng nên chẳng  làm ăn gì được . 



       Thỉnh thoảng 
       Gặp lại . có chút dửng dưng, có chút bồi hồi . 


     Và như thế ,ta xa nhau thêm chút nữa . 








  



< cám ơn NIỀM VUI <




Dưới bài viết mang tên " để Làm nhỏ đi NHỮNG BUồN VUI " 


Bạn tôi viết Góp Ý : 






" Anh có nhiều thứ mà mọi người muốn cũng không có .Còn em không có gì để người khác muốn có nhưng em sẽ không làm nhỏ đi niềm vui mà mình có .Nếu có là làm vơi nỗi buồn . Hạnh phúc là được vui mà . ' Why ' phải làm nhỏ đi ?

Ghé vào thăm anh. Wish you happy ".

SN2012


---



Đọc xong như thế, giật mình và bắt đầu tập đếm lại tất cả những gì mình đã và đang có để đừng  thu nhỏ lại những nguồn vui .


Để được như thế, viết chữ " Cảm Ơn " để người vui, mình cũng l
ây .




  
  .

  
   ' Làm gì Để Mình Vui ? ' 
  
  
 __________________________________________________________ 
  
  
  
  Hỏi như vậy là tyhấy vô duyên rồi ! 
  
  
   Để vui ư ? Có gì khó lắm không ?   - Tùy 
  
  
  
  
  
 đăng sơn.fr 
  
  
  
  < vietnamthuquanonline <
  
  
  
  
  
 






Chuyện nhỏ và có vẻ thừa thãi với chữ " THỬ " . 

Thử lôi mình ra để phản biện với chính mình ( contradictoire - mâu thuẫn - đối chiếu ) 

Ai cũng biết là trong chính mình có cái ác và cái thiện . Ác và thiện lắm khi nằm trong câu nói và hành động, cử chỉ . Con người cần ánh sáng và bóng tối . Ánh sáng tượng trưng cho sự thật, bóng tối có thể là hình tượng của sự mù mờ ( ác tâm như câu nói xưa : Bóng tối của tội lỗi ) 


Ta đứng trước sự quyến rũ của sắc đẹp , quyền lực - Ta nghĩ gì và tâm trạng đang ra sao ? Lắm khi cái ác của ta hiện rất rõ ở đuôi mắt, ở một nụ cười châm biếm . 

Có những ngày lẩm cẩm, tôi thử lôi tôi ra và hạch tội mình như kiểu phân tâm của tâm lý học . 
Tôi nhớ lại là mình đã cáu kỉnh trước những sự đời đáng cáu và tôi hạ thủ . Trong truyện kiếm hiệp có chữ " Hạ Thủ " kinh khủng đó : Tàn sát không nương tay, Lạnh ! Khốc Liệt ! Nhanh ! Gọn ! 

Ở xứ Âu Châu, sự tàn khốc nằm ở câu nói ngắn, gọn : - Im đi . Dẹp đi . Không còn chuyện gì để nói . Và tôi đã nói vơí một vài kẻ : " Chấm dứt giữa chúng mình " . Nói xong, quay lưng, quay bước . 

Ít khi tôi ân hận khi đã hạ thủ bằng câu nói ấy ( dù trong một tích tắt mình thấy mình ác - Nhưng không độc ! ) 

Hạ thủ bằng hình thức biến kẻ đối diện thành người vô hình và không nhắc lại chuyện cũ . Thời gian phủ bụi mờ trên ngôi mồ dĩ vãng . OK - Xong . 



Ở một người viết lách , hắn đã phải đấu tranh với chính hắn qua những câu viết màu mè ảo dạng ra vẻ thơ văn . Chuyện này không khó như kẻ chuyên nghề dối trá : Nói để làm đẹp lòng và trục lợi . Con cáo sẵn sàng ca tụng chú chim trên cành để đớp miếng phó mát từ miệng chim . 

Là người viết, tôi tránh chọn hình ảnh của chú cáo già ấy , tôi thấy rất rõ thứ ánh sáng và bóng tối trong tâm hồn mình . Cái thiện nhỏ bé làm sao để thắng được cái ác rất to lớn của cái TÔI vừa vĩ đại vừa tầm thường ? 

Hình ảnh của cái ác và cái thiện hiện rõ từ những câu viết hay là những lời góp ý khi cần góp ý . 



Tôi mong muốn dùng một phần nào cái thiện để cất chữ " Hạ Thủ " vào bóng tối của riêng mình . 


Mong là như thế như tâm niệm ( Namm
ôdidà & Amen ) 
đăng sơn.fr 

  


KHOẢNG
TRỐNG -



ta mở toang khoảng trống
nghe sự lặng thinh
một mình , ai một mình

chữ nghĩa lặng thầm- lặng thinh 
như chuyện chúng mình


Chúng mình lăn quay và tắt thở giữa muôn ngàn chữ nghĩa
Bụi chỉ là bụi
( Chẳng lẽ bụi đóng giữa chúng mình ? )
đăng sơn.fr

  
HẮN và tôi .

  




    Ghé thăm Hắn . ( Chữ Hắn viết bằng chữ hoa vì sự tôn trọng và là một chủ từ )


   Tôi chẳng biết hắn là ai nhưng vì cùng sinh hoạt trên một diễn đàn, bao lần tôi đọc chữ nghĩa của hắn từ những bài thơ kiểu triết lý và vận triết giữa cuộc đời . Lắm lúc, tôi thấy chóng mặt , nhức đầu ở cách lèo lái và nghịch ngợm chữ nghĩa của hắn .


    Ở một hàng viết ở  hắn , ở tôi , hắn viết như một cách phân trần khi tôi kêu ca phàn nàn về hắn ở chủ đề giới thiệu thơ của hắn trong chủ đề " Tại Sao Chúng Mình Làm Thơ " . Hắn nói kiểu của hắn - Rất riêng : Đọc thôi . Đừng tìm hiểu nghĩa của thơ !


    Bút pháp của Hắn và tôi khác nhau hoàn toàn . Sau đó, hắn im lặng . Tôi không thích sự im lặng sau chữ nghĩa của Hắn .


  Ở phần lý lịch  cá nhân của diễn đàn , Hắn nhận Hắn là bạn của tôi ( kẻ viết trong bóng tối ! )


   Tôi nghĩ về chữ Bạn và tôi muốn phá vỡ khối im lặng giữa 2 người bạn viết .


   Viết gì để  làm nhau có thể vui ?

  < dactrung.net <
  


GặpNhau 
ở Chữ Viết . 
  
  
  
..... 
  
  
 Mỗi người viết có thứ gọi là bút pháp riêng của họ . 
  
      Thế giới của họ là những điều kỳ lạ nếu có thể gọi là những điều đã nhìn , đã nghe và họ dùng ý nghĩ để mong vẽ lại như một bức tranh có màu đậm nhạt .
  
    Tôi viết đơn giản để biết là mình lúc nào cũng yêu thứ âm thanh rất trầm lắng từ thế giới chữ . 
  
  
  Vậy đó . Đơn giản như nắng và mưa . 
  
   Viết lách , có phải là một hình sống đến nhiều đời sống trong cùng một lúc  ? 
  
  
  
  
 đăng sơn.fr 
  
- viếtVớiNhữngĐiềuBuồnVuitừNhau - 
  

.



  
Cám Ơn một Ngày. 
  
  
  
Có những ngày như thế này . Trời ấm giữa muà đông . Nắng xanh như nụ cười ( Người ta hay nói : Nụ cười không mất tiền mua nhưng có thể làm mình giàu có hơn ) Vậy thì nhẹ nhàng mà cười cho dù không có gì để nói .

   Cười với người lạ mặt không quen biết . Cười nhẹ khi gặp nụ cười kia đáp lại . Cười nho nhỏ khi vưà xong việc làm sau một ngày khá dài quần quật .

,,,   Ra cửa hãng, cười qua cửa kính xe khi có  người lái xe tử tế nhường đường . Vẫy tay, tỏ một cử chỉ cười lại . Thấy lòng nhẹ nhõm .

        Có lẽ tối nay, đi ngủ , sẽ nằm mơ thấy thêm vài nụ cười nữa .


 Cám ơn một ngày như thế .






Viết
Để Đừng Thất Vọng .










__________________________________________________ ____________________________________














Hôm nọ, con bé kia có vẻ chán đời , bé tâm sự nhỏ , vu vơ :




- Bé chán con người ác độc . Bé nghĩ là bé không sống lâu lắm đâu ...




- Chú cấm bé nghĩ như thế .








Nói xong, tôi thấy mình quá vô lý ! Làm sao mà cấm người khác không được nghĩ điều họ muốn ? Nhưng tôi thấy bé còn trẻ quá để nói câu chán chường và tuyệt vọng như thế .




Ở bên này tôi sắp hạng những cô bé nhóc ấy vào hạng " tiểu thư áo vàng - áo tím "




Ở bên này, tôi đã thấy những sự thất vọng của vài cô bé , cậu bé ( từ 13 đến 24 tuổi - tôi vẫn có thói quen gọi họ là cậu bé, cô bé theo cung cách lý luận của riêng mình ) .






Tôi có quá kiêu ngạo và cao ngạo quá chăng kể cả với nàng nhà của mình khi tôi dịu dàng gọi nàng là bébé mỗi lần tôi có điều trách móc và nhắn nhủ nàng ?






Đây không phải là chuyện của bé bé nhà tôi mà là chuyện của những cậu bé, cô bé khác mà tôi đã từng gặp và giữ lại hình ảnh của họ để viết :

- Hôm ấy, thấy ở trong phòng lạnh của một hãng làm lương thực, quay lại thấy bà chủ la mắng um xùm một cô bé người Lào mới vào làm . Cô bé chưa quen việc , làm quá chậm với thứ không khí chỉ chừng 4 độ C . Cô nghe bà chủ đòi đuổi cô và cô khóc .

Tôi nghe như thế . Im lặng để nghe bạn mình là bà chủ làu nhàu bé . Bé vừa mới 20 tuổi, bé cần tiền để đi học, để lấy bằng lái xe và mua xe .

Đến cạnh bé, nói nhỏ : " Can đảm nhé cháu ''

Ánh mắt thiên thần có vài hạt lệ ngấn . Nghe bé nói nhỏ :

- Ở tuổi cháu , ít có người dậy sớm, đạp xe đạp đi làm . Cháu chưa quen việc . Vả lại cháu bị yếu tim , không thể làm nhanh được .

Tôi im lặng , không biết an ủi con bé ra sao .

Bé có phải là tiểu thư không ? . 20 tuổi không là trẻ nít nhưng cũng chưa phải là đã thấm thía cuộc đời còn dài trước mặt .


20 tuổi thì chưa thấm khi thấy một người cha bật khóc ở bàn ăn khi đứa con trai 25 tuổi đã nói lên những lời phụ bạc trong lúc bốc đồng .

Tôi rời hãng lương thực của bạn mình . Lòng có điều áy náy xót sa . 

Và nghĩ là mình sẽ còn nihiều điều để viết khi nhìn thấy chiếc xe đạp cũ của con bé sắp mất việc làm . Muà đông vẫn còn đang lạnh khi tôi nghĩ đến bé .

Bé ơi - Hãy can đảm hơn thế .


.


DE LA LUMIÈRE À L'OUBLI,

( Từ nguồn sáng đến sự Lãng Quên ) 




De la lumière à L' Oubli là tên một đầu sách của ký giả Michel Drucker viết như loại hồi ký để kể về những câu chuyện của ánh hào quang từ danh vọng và những điều thất vọng cùng cực khi ánh hào quang phụt tắt của những tài tử , ca sĩ, nghệ sĩ cũng như các tên tuổi trên chính trường ... 


Ngày tháng của muà đông đang lạnh lùng ngoài thương xá , tôi đã có một chỗ ngồi ấm áp ở trong cửa hàng bán sách và lật từng trang hồi ký để thấy trên những hàng chữ viết ấy là một trí nhớ, một cái tình giữa những gian dối, xảo trá tham vọng trong lòng người chóng quên . 

Sự bạc bẽo là điều hiển nhiên không thể chối cãi khi đã mang tên ' thân phận con người ' . 

Người - nhân loại là một sinh vật hơn thú vật ở bộ óc có trí nhớ và biết suy nghĩ . Lắm khi chữ " Con " lại mạnh hơn chữ " Người " . 

Michel Drucker không cay đắng khi viết hồi ký vì ông ta đứng dưới luồng ánh sáng của những sân quay truyền hình . Và ông đã nhìn thấy sau luồng ánh sáng ấy vẫn còn những thứ quý giá còn sót lại cho dù thế nào đi nữa : Tình của người cho người . 



Tôi đọc xong vài trang, mua quyển sách này để có điều mà viết . 


Viết gì để tạm quên những sự băng giá và ảo tính trong lòng người trần gian ? 






đăng sơn.fr 

( Viết Để Làm Gì ? - Tự Bút )



 .....




 Có Điều Mà Tự Ngẫm .


   Lâu lắm rồi, mới thấy cô trở lại và cô tải một bài viết của cô bé viết dưới cái tên  Em Bụi ở DânLàmBáo như gáo nước lạnh cho dù là lời lẽ rất  chân tình .Đáng để ngẫm nghĩ như một cái tát đau .


         Cô người tải bài viết trả lời :


    "   Cám ơn ông thầy đã ghé mắt... Vâng, đọc những gì cô bé viết, Tehat cũng cảm thấy xấu hổ cho những người chỉ được võ miệng... Tehat chỉ là người đứng ngoài lớp học, huống chi ông thầy là người đứng trên ... bục giảng.

Chúc Ông Thầy lên lớp vui với học trò ngoan....

Ngtth   '' ...



    Hôm nay , học thêm được chữ Võ Miệng - Võ Mồm .

    ( Danh từ này đau lắm và dành cho những kẻ hoa dạng diễn tuồng - Đôi lúc , họ diễn một cách quá lố nhưng họ cứ thích diễn ... )

  Chuyện còn khá dài .







  <




 by NguyễnNamPhi - 







LẠC LỎNG 
( Ở dòng chữ ... ) 






Hôm kia , gặp lại cô bạn viết nho nhỏ của ngày cũ . 

Tâm tình chút đỉnh,thấy cô có vẻ dịu dàng ,ít chanh chua hơn ngày xưa . 


Trêu cô . Khều cô để nghe cô nói thử về tình yêu ( vì đã bao lần đã đọc và chạm thử vào cái cảm giác mông lung,hoang vu của cô về cảm giác và cái định nghĩa của chữ Tình ) 


Nghe cô im lặng,rồi ú ớ . 


Vậy sao ? 
Tôi thích sự yên lặng một thoáng như thế trong một câu chuyện đối thoại . 


Im lặng xong để nói với cô bạn viết : 

- Nhỏ nè . Anh sẽ chớp câu viết kiểu Lạc Lõng của em để viết một bài mang tên là " Lạc Lõng giữa dòng chữ " 


Khi đọc,khi viết,tâm hồn mình có thể đi lạc như một cách bay bổng để thoát khỏi đời sống thường ngày . Viết xong,tắt ngọn đèn ở bàn giấy,trở lại đời thường . Sống và sống với chừng mực cảm giác . 


Đi lạc mãi thì sẽ lạc lõng ( điều đáng ngại nhất là mình tự làm mất mình ) 


Tội lắm - người ơi ! 





dangson.fr






.


























..





BỮA NAY TÔI THẤY EM HIỀN .




Tính tôi hay nghịch ngợm và khoái trêu người . Ngó qua,ngó lại trên bàn tiệc thì tôi thấy em . Tôi bầu chọn em là người hiền nhất ở đây để tôi kiếm chuyện .


Có vài lý do để tôi chọn em :


- Vì em đang xinh đẹp và duyên dáng một cách lạ lùng ( tôi nghe mấy bà kia nói em về quê nhà , sửa sang và tân trang lại chút đỉnh phần nhan sắc )


- Vì em đang cô đơn,cần tìm một người bầu bạn cho đỡ sầu cô quạnh .


- Vì ( những lẽ khác ở ngày xưa khi em lỡ mồm khen với em gái tôi là tôi đẹp - Úi chời ! Tội em ! Tội tôi ! ..... )




Và tôi nhìn em ,dịu dàng dươí ánh đèn ấm :

- Tối nay,anh thấy em quá xinh .

- Sao vậy anh ? Sao anh nịnh em chi ?


- Không nịnh mà . Anh có rờ mọt rồi . Nịnh em làm gì ?

- .....


- Anh thấy mắt em đẹp .

- Úi ! Uí ! Đừng làm em lên mây . Tội em .


- Em nè ! Nụ cười em rất có duyên .



Mắt em sáng lên như hai cái đèn pha của ô tô buýt và em lập lại một câu trong những vở kịch đã thuộc lòng :


- Khen quá ha ! Mai em bao uống cà phê .



Anh lắc đầu khen thêm vài câu rồi im miệng . Em không phải là một con ruồi thèm mật . Em có thằng cả qủynh lỡ tay bỏ em đi theo vợ khác . Tội em !

Bữa nay em hiền ,anh muốn làm em vui




đăng sơn.fr





  









Aucun commentaire: